Tinyvirgo's dairy

Mình ko biết một lúc nào đó mình già đi, già đến mức có thể nhận ra mình ko còn thời gian để làm bất kì chuyện gì, thì mình có vui, có thỏa mãn với cuộc đời của mình ko? Mình mong tới lúc đó mình còn nhớ những dòng này. Bởi vì một lúc nào đó, ở tuổi 30, mình đã có những ước mơ …

Mình ước mình có thể đi đến những vùng sâu vùng xa, nơi lũ trẻ con còn ngây thơ và vô tư chưa bị những sung sướng làm cho hư hỏng, cuộc sống còn nghèo và nhiều điều đơn giản còn chưa được thực hiện. Mình muốn xây một cái trường nhỏ, ngay bên cạnh nhà lũ trẻ, hàng năm hai mùa có thể tổ chức những người tri thức trẻ – những sinh viên lên miền đó, sống cách biệt khỏi pokemon go, và dạy chữ cho tụi nhỏ. Mình sẽ xây những cái nhà vệ sinh, những cái cầu để giúp ba mẹ tụi nhỏ đỡ khổ, có thời gian và tâm trí nghĩ đến tương lai của tụi nhỏ nhiều hơn.

Mình ước có một căn nhỏ ở miền quê, nhà rất rộng, có vườn rau. Hàng ngày mình sẽ dậy sớm tưới rau, chăm cây, nấu nướng. Mỗi tối, mình tụ tập tụi nhỏ trong xóm, kể cho nó nghe những nơi mình đã qua, những vùng đất lạ và những điều thú vị ở bên ngoài lũy tre làng.

Mình ước có thể trở thành một cô giáo. Ngày hai buổi đến trường, ko phải lo vượt giờ bao nhiêu tiết, kiếm dc bao nhiêu tiền. Có thể tận tâm đổi bài giảng hàng năm, hướng dẫn được cho sinh viên về những topic nghiên cứu mới trên thế giới, có đủ tiền để giúp một vài em sinh viên khó khăn, thậm chí môt lúc nào đó có thể bằng tiền của mình hoặc cách nào đó đưa được vài em sinh viên ra nước ngoài học. Hàng ngày có thể về nhà sớm, bày cho con học, nấu bữa ăn chiều có cả gia đình sum vầy. Cuối tuần có những người bạn đến chơi, về thăm ông bà nội ngoại. Một năm đi những nơi mới lạ đôi lần.

Mình chẳng ước gì nhiều, nhận ra rằng cuộc đời có thể quá ngắn để làm mọi điều, nhưng những điều mình muốn thì vẫn trong tầm tay. Mình à, cố lên!

Tinyvirgo's dairy

 

 

Hôm qua mình đọc một chị kể về hành trình “dắt con ra khỏi nhà và cùng đi làm với mẹ”, chị í kể về những ngày con khóc quấy giữa sân bay, kể về những lúc mệt nhoài khi con ốm. Bất chợt mình tự hỏi, vậy những lúc như thế, chồng chị í đâu? Hỏi xong, tự mình trả lời ngay. Cuộc sống này vốn dĩ rất phũ. Một khi người đàn ông chọn lựa sự nghiệp, hoặc người phụ nữ chọn lựa gia đình, người ta cho rằng như vậy là đúng, cho dù hệ lụy sau đó ai cũng biết, và ko phải ai cũng thích. Nhưng một khi một người phụ nữ chọn lựa sự nghiệp, hoặc người đàn ông chọn lựa gia đình, người ta cho rằng đó là sai, và người ta mong rằng chọn lựa sai đó sẽ bị trừng phạt. Bởi vì chị í đã chọn sự nghiệp, và ko chọn phương án dễ dàng hơn là để con ở nhà cho ông bà vì ko muốn xa con, chồng chị í đã cho rằng việc chị í phải trả qua những phút giây như vậy là đúng, và có thể yên tâm ở nhà lo cho sự nghiệp của anh ấy. Chị ấy cũng cho rằng mình có thể trải qua những sóng gió, khó khăn, và cho rằng mình phải trả giá cho chọn lựa của mình. Uh, mình thì ko nghĩ như vậy. Mình có thể hơi ngây thơ khi nghĩ rằng một khi người ta có quyền chọn, tức là người ta phải ko trả giá gì hết. Còn nếu đã nói đến chuyện chấp nhận, nghĩa là ko cho người ta có quyền chọn lựa gì cả.

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn rất nhiều nếu như áp lực ko quá lớn, những người chồng cũng sẵn sàng bỏ hết mọi thứ để đặt gia đình lên trên hết, và sẵn sàng ủng hộ sư nghiệp của vợ. Mình tin mỗi người phụ nữ đến một lúc nào đó cũng sẽ dừng lại, và sẵn sàng đứng ở phía sau ủng hộ chồng. Nhưng phụ nữ thì ko có nhiều thời gian và cơ hội như đàn ông. Như người ta nói trai 30 tuổi còn xuân, gái 30 tuổi đã toan về già. Mình ước rằng xã hội công bằng hơn, để những cô gái có quyền có một sự nghiệp trước cái tuổi về già ấy, để có thể được trải nghiệm cuộc đời của người đi làm, phấn đấu, và sau đó có thể cảm thông hơn với nỗi khó khăn khi kiếm tiền của đàn ông.

Cuộc sống mà mình thấy, là những người phụ nữ hoặc cam chịu, hoặc phải nhảy ra xông pha lo cho gia đình. Còn những người đàn ông thì lơ là, vô trách nhiệm với chính cả những đứa con mình đẻ ra. Lời yêu nói thì dễ, nhưng ko thấy ai làm, chỉ thấy đòi hỏi rằng phụ nữ phải thế này thế kia, đẹp ngoài đường, tốt trên giường, và trăm thứ hoàn hảo khác. Nhưng chưa từng tự hỏi bản thân mình đã làm được gì? đã là bờ vai vững chãi, đã làm cho vợ con mình sung sướng thoải mái hay chưa? Hay một khi làm được điều đó, thì ngay lập tức cần một cô bồ nhí xinh đẹp?

Có thể mình quá cực đoan khi nhìn mọi thứ như vậy. Có rất nhiều người đàn ông tốt, dĩ nhiên ko có ai hoàn hảo, nhưng ít ra đủ tốt. Cũng có những người phụ nữ hạnh phúc. Và mình tin là họ hoàn toàn xứng đáng. Chỉ là con số ấy quá ít so với những người như Jessica. Một hành trình dài và những đánh đổi. Nhưng một khi khóc, chỉ có thể khóc một mình. Đó chính là chọn lựa mà ko ai muốn chọn lựa.

Rốt cuộc, giữa những gì người ta đã làm, khi nhìn lại ko biết mình sai chỗ nào. Nói như ai đó bảo mình, đối với một người phụ nữ, việc chọn lựa để mình khó khăn và dành sự thoải mái cho người khác giống như một điều hiển nhiên. Còn đối với đàn ông, họ sẽ ko nghĩ đến và hoàn toàn ko muốn đánh đổi sự thoải mái của mình cho bất kì sự thoải mái của người nào khác, cho dù đó là con của họ, hay người phụ nữ họ yêu. Câu nói đó ám ảnh mình mỗi ngày, cho mỗi chọn lựa của mình. Bởi một khi mình chọn lựa, mình ko muốn nghĩ lại và nghĩ rằng mình đã phải hy sinh cho ai đó. Mình muốn đó là lựa chọn mình willing để thực hiện. Và nếu mình willing, mình muốn biết chắc là người mình dành sự thoải mái cho đó thật sự xứng đáng. Bời vì dù mình là một cô gái yêu nhiều, thương nhiều, xúc động nhiều, mình nghĩ 30 tuổi đủ già để lí trí, và mình nghĩ mình cần ích kỷ cho bản thân – when nobody thinks a bit for me!

Tinyvirgo's dairy

Anh bảo hy vọng càng nhiều thì thất vọng sẽ càng nhiều. Đôi lúc mình cũng muốn đừng hy vọng nữa. Thật là như vậy. Mình muốn đừng muốn gì hết. Mình nghĩ về mọi thứ theo kiểu sớm hay muộn thì mình cũng chẳng cần đến nó nữa. Bất chợt mình lại thấy mình ko tìm được đủ một ý nghĩa để sống.

Bởi người ta cần hy vọng. Hy vọng một cuộc sống tốt đẹp hơn. Hy vọng một công việc tốt hơn. Người còn cô đơn hy vọng có người yêu. Người đã có người yêu hy vọng một đám cưới. Người có một đám cưới hy vọng có một đứa con. Người chưa có nhà hy vọng có một mái nhà riêng. Người chưa có chức vụ hy vọng một chức vụ. Người có chức vụ lại hy vọng một chức vụ lớn hơn. Người ta bảo lòng tham của con người là vô đáy. Đúng như vậy!

Nhưng phải chăng chính là hy vọng đã đưa con người tới đây? Nếu người ta ko hy vọng có thể bay, người ta sẽ ko chế tạo ra máy bay. Nếu người ta ko hy vọng chu du cả thế giới, người ta sẽ ko cần phải khám phá ra châu mỹ. Nếu người ta ko hy vọng có thể kết nối, có lẽ chúng ta sẽ ko có internet, ko có điện thoại. Hy vọng, chính là động lực để con người tiến lên, là động cơ để tiếp tục sống, tiếp tục tranh đấu.

Nhưng hy vọng nhiều quá thì lại là tham vọng. Tham vọng thì đôi khi cũng tốt. Chẳng ai có thể vượt qua chính mình nếu bản thân ko có một tham vọng đủ lớn. Nhưng đôi khi nó làm người ta mờ mắt và giành giật bằng mọi giá. Còn tùy cái giá ấy lớn hay ko, đáng hay ko để mình nói tham vọng ấy là đúng hay sai. Nhưng thế nào là tham vọng?

Đôi lúc mình muốn mình đừng nghĩ quá nhiều, đừng quan tâm quá nhiều, đừng muốn mọi thứ quá hoàn hảo, và đừng nghĩ ra những gì những gì mình đang nghĩ. Như vậy sẽ dễ hơn rất nhiều.

Đôi lúc mình muốn mình đừng quá thông minh, đừng nhìn thấy cả những kết quả có thể thấy trước được, để rồi ko thể ngồi yên khi biết mình có thể làm gì đó để ngăn ngừa những điều có thể xảy ra. Đôi khi mình thực sự muốn chỉ sống ở giây phút này, bất kể mai trời có sập hay ai có ra đi …

Đôi lúc mình muốn đừng nghĩ ngợi nhiều, cứ vô tư sống và vô tư làm những điều mình muốn. Nếu đến một lúc nào đó những điều “có thể” kia xảy ra thì có thể nói câu “biết làm thế nào được” như bao người khác. Biết nghĩ ko phải là một món quà, nó chính là một gánh nặng …

Bởi vậy nếu nói đến hai chữ “xứng đáng”, mình nghĩ mình xứng đáng với tất cả những gì mình có, và có thể hơn. Chỉ là mình thấy mình xứng đáng có một hy vọng. Và càng nghĩ chỉ càng thấy mình xứng đáng hơn. Chỉ là hy vọng nhiều thì càng thất vọng nhiều … Và bởi vì không ai thấy tội cho mình, mình thấy tội cho mình … được ko?

Tinyvirgo's dairy

Mình ước một ngày nào đó mình có thể về nhà, về Đà Nẵng …

Ở đó, mình sẽ xây một căn nhà nhỏ giữa một cái vườn to. Trong vườn, sẽ có xích đu, trồng hai cái cây to, để mùa hè nóng có thể mắc võng ngủ ngoài vườn. Vườn sẽ có chỗ trồng rau, đủ loại rau cho mỗi mùa mưa nắng, có một giàn bầu bí nhỏ, gieo vài dây chanh dây. Mình sẽ có một cái chuồng gà, nuôi 1-2 con gà, hàng ngày cho nó đẻ trứng. Nhà chỉ có 2 phòng ngủ, một phòng cho mình, một phòng cho con. Căn bếp phải rộng, nhìn ra vườn.

Ở đó, mình hàng ngày không phải lo lắng những việc mình ko thể giỏi giang hơn. Hàng ngày lên trường dạy một vài lớp, những ngày ko đi dạy, có thể pha một cốc trà, ngồi nhà soạn bài vở. Mỗi ngày đều có thể có thời gian để thử một món gì đó mới, nấu những bữa cơm từ những nguyên liệu thân thuộc, ko phải băn khoăn món tây hay món tàu.

Ở đó, mình có thời gian để hàng ngày ra vườn, cùng con gái chăm hoa, chăm cây. Ở đó, mỗi buổi chiều có thể bình yên nhìn con trai chơi cùng con gái, nhìn chồng kéo nước rửa xe.

Có thể mình buồn, bởi cuộc sống mà mình mong ấy, ngày càng xa tầm tay. Vẫn biết, đây chính là lựa chọn tốt hơn. Sao lòng ko thấy bình yên? Sao mình ko thấy hạnh phúc?

Mình ước mình đủ khả năng, ước cuộc sống cho mình đủ điều kiện, hoặc ước, mình ko ước ao những điều không thể thành hiện thực …

Tinyvirgo's dairy

 

Những ngày lab ngoài kia vẫn rộn ràng tiếng nói cười, mình ngồi đây, ko ai quấy rầy, ko ai cần mình phải làm một việc gì đó. Nghe nhạc réo rắt … “anh hứa sẽ nhận ra khi dấu chân em tìm anh, anh hứa sẽ đậm sâu như đất hiền ôm lấy cây, ta hứa sẽ nhận ra ta đã yêu nhau từ lâu, ta hứa sẽ tìm nhau đến vạn muôn kiếp sau … đến bao giờ thế gian ngừng …”

Thế gian ko bao giờ ngừng. Chỉ có con người là đến một lúc nào đó phải ngừng. Nhớ ngày còn bé, một hôm bỗng dưng mình nhận ra rồi một lúc nào đó, mình sẽ ko thể nhớ những điều đã xảy ra, ko thể cầm nắm vật mà mình yêu thích nhất trên đời, có thể chỉ là hư vô ảo ảnh đâu đó, ko thể cảm nhận niềm vui, ko thể nói với ai đó mình yêu họ đến thế nào… bởi vì cuộc sống là hữu hạn. Bất chợt cảm thấy quý giá cái cuộc sống này. Cái cuộc sống mà ai ai cũng vội vã, ai ai cũng phải cố gắng để sống trọn vẹn … Nhưng trọn vẹn khó lắm. Và như thế nào là trọn vẹn?

Nếu giả sử ai đó bảo rằng trọn vẹn chính là được làm điều mình yêu thích, kiếm được thật nhiều tiền, đi nghỉ dưỡng ở những resort đắt tiền, du lịch nước này nước kia, có một gia đình êm ấm và viên mãn sống đến hết cuộc đời. Thì cũng có ai đó cho rằng phải phiêu lưu mạo hiểm, đẩy mình tới những tận cùng của giới hạn bản thân, khám phá và làm những điều vĩ đại. Nhưng nếu ai cũng làm điều vĩ đại, mải mê chinh phục cuộc đời, ai sẽ là người ngắm nghía những thành quả ấy đây? Mình thường thấy buồn khi nghĩ về những vĩ nhân xưa, những người đã làm thật nhiều điều hay ho cho cuộc sống này. Họ sống thế nào? Mình thường tự hỏi như vậy. Liệu họ có cảm thấy cuộc đời của mình là một thành công ko? Hay như rất nhiều những người tài năng đã chết đi trong nghèo đói và tự trách mình vì đã ko thể tài giỏi hơn, giúp cho những người thân yêu của mình nhiều hơn? Cuộc đời là vậy đó!

Khi ai đó nói về tự tử hay trầm cảm, mình bất chợt nghĩ có khi nào bởi vì cái xã hội này đã đặt ra những tiêu chuẩn, để có những người nhìn vào và thấy thật áp lực, vì họ mãi mãi ko thể đạt được những tiêu chuẩn đó? Và họ từ bỏ, từ bỏ trước khi biết được một sự thật đơn giản rằng: Chẳng ai bắt mình phải sống thế nào. Chẳng ai có thể quy định thế n ào là một cuộc đời thành công. Có thể xã hội với rất nhiều cá thể khác nhau mà mình đã gặp cho mình một ấn tượng rằng mình phải làm thế này hay thế khác. Nhưng thật ra chẳng có đúng sai. Chẳng ai phải trở thành cái gì. Chẳng cần phải giàu có, chẳng cần phải xinh đẹp, giỏi giang hay làm những điều vĩ đại. Thậm chí nếu mình muốn mỗi ngày đều được nằm đâu đó, vất vưởng một góc đường mà cảm thấy thoải mái thì đó cũng là một cuộc đời vậy. Chẳng có gì sai cả. Bởi vì chẳng ai biết cái gì mới là đúng.

Chỉ có mình mới biết cái gì là đúng với mình. Là những phút như thế này, khi vừa hoàn thành một công việc, nghe bản nhạc réo rắt và cảm thấy lời trách móc của ai đó bỗng trở nên dễ thương đáng yêu và cảm thấy mình thoải mái, nhẹ nhàng, yêu bản thân mình quá! Là những lúc nằm dài ườn trên giường, đắp chăn mềm và ấm, nghe người ta đi lại ngoài kia và nắng đang lên. Là những ngày đi chơi đâu đó, cảm thấy không khí xung quanh náo nhiệt hay thanh bình. Là những lúc ngắm nhìn những em cây cối mình tự trồng lên, nhỏ nhắn thôi, đôi lúc cũng tiêu điều lắm, nhưng yêu công sức của chính mình. Là những lúc mơ ước bay cao bay xa, tưởng tượng những điều có lẽ ko bao giờ tới, nhưng tự mình cho mình được thoải mái với những suy nghĩ đó…

Có lẽ mình sẽ thôi plan những kế hoạch cho cuộc đời mình, bởi vì nếu ngày mai mình thật muốn bỏ việc và đi thật xa, hoặc làm một công việc nào đó khác thì mình cũng sẽ làm nó. Kệ cuôc đời đến đâu. Miễn là mình vui. Phải ko?