Tình cờ đọc trên FB của một lời nhắn nhủ của cô giáo bạn gởi cho bạn, và bạn trả lời “nơi ấy mãi mãi là nơi che chở và yêu thương con nhất!”. Bất giác mình cố nhớ xem mình đã từng coi nơi nào là nơi che chở và yêu thương mình nhất? Bất giác cảm thấy chuyện gần đây, khi mình cảm thấy cô giáo dạy tiếng Hà Lan mà mình bỏ tiền đi học lại ko cảm thấy mình nhận được lại đầy đủ những gì mình xứng đáng, cho dù mình học chăm chỉ và rất lễ phép? Bất giác nhớ lời anh nói rằng chỉ có mình mới cảm thấy mình ko được yêu thương bởi thầy cô, anh ko hề cần điều đó.
Có lẽ, người ta cần những gì người ta thiếu? Người ta quý những gì người ta ko có? Và đối với những người có rất nhiều một thứ gì đó, đối với họ lại ko quan trọng.
Đôi lúc mình nghĩ như vầy. Mình thường đối với người khác bằng cách mà mình muốn người khác đối với mình. Nhưng có thể người ta thật sự ko cần điều đó. Giống như có một thời gian, cứ mỗi khi đến sinh nhật một người bạn hay dù chỉ là một người mới quen, mình đều cố dành cho họ một sự đặc biệt, ngày đặc biệt, làm cho họ cảm thấy rằng có một ngày của riêng họ. Nhưng dù mình làm như vậy, ko ai muốn dành cho mình một ngày đặc biệt, ko ai muốn cho mình có cảm giác đặc biệt đó.
Mình đã qua rồi cái thời cứ đến sinh nhật là nhất định phải buồn khóc. Mình cũng ko coi nó quan trọng nữa. Và mình biết người quan trọng nhất với mình đã luôn dành cho mình một sự đặc biệt vào ngày ấy. Nhưng cái tủi thân của những ngày xưa sao chưa đi hết? Giống như cái tủi thân của một đứa học trò luôn là black sheep vẫn vậy …
Có một người dù không dạy mình nhưng vẫn luôn quan tâm đến từng thay đổi trong suy nghĩ của mình. Và James đã có lúc khiến mình tin rằng với James mình rất đặc biệt. Mình đã hạnh phúc khi được làm cô học trò bé bỏng và đầy tin tưởng từ James. Khi mình kể làm thế nào để mình vượt qua khó khăn của việc làm PhD, James nói một câu khiến mình cảm thấy ấm lòng “you know now that it’s not your problem, it’s always him which is the problem”. Mình cảm thấy lần đầu tiên mình được tin tưởng, tin tưởng rằng mình đã cố hết sức và lỗi ko thuộc về mình. Cảm giác rằng mình chính là người làm sai, chính là cảm giác kinh khủng nhất!
Mình biết, mình đã vượt qua tất cả những nỗi đau của ngày xưa, khi mình quyết định ko giữ nó cho riêng mình. Mình biết khi mình nói ra, mình đã phần nào công nhận nỗi đau đó, tự chữa lành vết thương của ngày xưa và đi qua. Có thể với ai đó, mình luôn là sai, luôn là bởi vì ko thể khôn ngoan hơn trong hành xử, luôn là vì lòng căm hận và ghét bỏ của mình quá lớn. Nhưng mình ko quan tâm, bởi vì nếu mình thật sự nuôi giữ lòng căm ghét và ko tha thứ, mình đã ko là mình của hôm nay, ko thể trở thành một người với suy nghĩ “giúp được ai thì giúp”, ko thể chỉ đơn giản chăm chú vào việc của mình và cố hoàn thiện bản thân, mình có thể đã là một kẻ giết người, một kẻ chán đời, một người lớn vô trách nhiệm – như rất nhiều người khác. Có thể với ai đó đọc những dòng này, sẽ nghĩ tại sao mình lại có những suy nghĩ tiêu cực như vậy, nhưng nếu ko có những dòng này, mình ko biết nên nói với ai, và mình cảm thấy mình đáng thương hơn đáng trách. Có thể với cuộc đời này, mình chẳng là ai để được quan tâm và làm trung tâm vũ trụ, nhưng mình tin mình đã khiến cuộc đời này đẹp hơn rất nhiều so với những gì cuộc đời dành cho mình. Mình chẳng so sánh bản thân với ai, mình chỉ biết cố gắng đi tới, cố gắng gìn giữ những gì đang có. Đôi lúc tự hỏi tồn tại liệu có là một phần thưởng cho mình ko, hay là một sự trừng phạt, nhưng mình đã làm tất cả những gì có thể, với tất cả nỗ lực mà mình có. Cuộc đời này, ko thể đòi hỏi gì hơn ở mình!