Tinyvirgo's dairy

Hôm nay đọc bài của Trang Hạ bảo phải sống sao để con mình khỏi lũ … bất giác nghĩ về nhân quả, bất giác dò lại xem mình đã làm gì sai chưa, bất giác nghĩ quả mà mình có bây giờ hay ko có bây giờ là do nhân nào mà ra?

Mình sáng nay khi tiện tay lấy 2 cái bao nilong để đựng thức ăn mang đi, đã hơi chợn lòng vì chính mình đang góp phần phá hoại môi trường, bởi nếu mình dùng ít lại, người ta sẽ ko bán nilong nhiều như vậy, và biết đâu chính mình là contribute vào việc phá hoại môi trường một cách vô ý thức! Trong cuộc đời có thể ông bà, cha mẹ đã gieo những nhân cho mình quả ngọt hôm nay, nhưng cũng có thể ông bà cha mẹ đã gieo những nhân để mình không có được những gì mình mong muốn. Tệ hơn, mình biết được điều mình mong muốn, và bất lực trước nó! Đó chính là khi mình nghĩ thà ko biết gì đơn giản hơn, như con ếch ngồi dưới đáy giếng và nghĩ bầu trời chính là hình tròn trên miệng giếng … nó vẫn hạnh phúc với suy nghĩ ấy!

Nhưng mình đã sống tiếp thế nào với quả mà mình đã nhận. Mình đã luôn cố gắng, mình đã luôn nỗ lực hết sức và có khi ngoài sức lực của mình để chống chọi với thế giới, để ko cảm thấy hối tiếc về mỗi ngày đã qua, để làm một con người đủ tốt, và để cố gắng nếu một mai kia dù cho trúng số độc đắc hay ko thì mình vẫn có thể hài lòng với những gì có. Nhưng những bất công xung quanh đang làm mình nghĩ liệu có nên như vậy ko? Liệu cái nhân quả ấy có tồn tại hay ko? Hay mình chỉ đang huyễn hoặc bản thân bằng những lí thuyết nửa vời ko có kiểm chứng?

Dù gì đi nữa, thì mỗi ngày mình vẫn cố gắng dậy, cố gắng đi làm, cố gắng tìm những giải pháp cho mọi vấn đề, và cố gắng làm tất cả những gì mình có thể. Dù ngày mai là cuộc đời nở hoa hay cuộc sống bế tắc …