Gom nhặt của đời

Câu chuyện 1: Tại sao người nghèo thì càng nghèo mà người giàu thì ngày càng giàu?
 
Có một người rất nghèo và khổ cực. Một người nhà giàu nhìn thấy đáng thương liền muốn giúp đỡ. Người giàu có đưa cho anh ta một con bò, chúc anh khai hoang tốt, đợi mùa xuân đến gieo hạt giống, mùa thu là có thể thoát nghèo rồi.
 
Người nghèo cảm thấy hi vọng trong lòng, bắt đầu phấn đấu. Nhưng chỉ sau vài ngày, bò muốn ăn cỏ, người muốn ăn cơm, cuộc sống trở nên khó khăn hơn trước.
 
Người nghèo bèn nghĩ thà rằng bán bò đi, mua mấy con dê. Trước tiên giết một con để ăn, còn lại để nuôi cho nó sinh con, đợi nó lớn lên rồi cầm đi bán. Như thế kiếm được nhiều tiền hơn.
 
Người nghèo tiến hành theo kế hoạch. Sau khi ăn hết một con dê, những con dê còn lại rất chậm sinh con, cuộc sống lại gặp khó khăn. Thế là anh không nhịn được lại giết thịt một con.
 
Người nghèo nghĩ: “Tiếp tục như vậy không được. Không bằng đem dê bán đi, mua thành gà. Gà đẻ trứng rất nhanh, trứng gà có thể lập tức bán được tiền, cuộc sống sẽ trở nên tốt đẹp.”
 
Người nghèo lại thực hiện theo kế hoạch. Nhưng rồi thời gian trôi qua cũng không có thay đổi, gặp khó khăn, nhịn không được liền giết gà, cuối cùng chỉ còn lại một con. Lý tưởng của người nghèo hoàn toàn sụp đổ.
 
Người nghèo thất vọng: “Làm giàu thật khó, thà đem con gà còn lại đi bán, mua một bình rượu uống cho no nê. Mọi việc không còn lo lắng.”
 
Mùa xuân đến rất nhanh. Người giàu có hào hứng mang hạt giống cho người nghèo nhưng nhìn thấy người nghèo đang uống rượu với dưa muối, bò cũng không còn, trong nhà vẫn nghèo rớt mồng tơi như trước đây.
 
Người giàu quay đi, người nghèo vẫn cứ tiếp tục.
 
Rất nhiều người nghèo đã từng mơ ước, thậm chí có cơ hội và hành động nhưng họ không kiên trì đến cùng.
 
Một nhà đầu tư nói bí quyết thành công của mình là: “Lúc không có tiền, cho dù khó khăn cũng nên tiết kiệm và đầu tư. Áp lực sẽ khiến bạn tìm được phương pháp kiếm tiền mới, giúp bạn trả hết nợ. Đó là một thói quen tốt.”
 
Tính cách hình thành thói quen, thói quen quyết định thành công.
 
Người càng sâu sắc: Càng trầm tĩnh đơn giản.
 
Người càng nông cạn lạnh nhạt: Càng táo bạo bất an.
 
Kẻ mạnh: Không phải là không có nước mắt mà là kìm nén nước mắt không rơi.
 
Kẻ yếu: Không phải ở vẻ bề ngoài mà là ở tinh thần suy sụp.
 
Nếu như mọi việc đều dễ dàng thì giá trị của bạn ở đâu?
 
Câu chuyện 2: Tại sao đừng nên cứng nhắc?
 
Sư tử trông thấy một con chó điên liền nhanh chóng tránh mặt. Sư tử con nói: “Cha dám sống chết đánh nhau với hổ, cùng báo so tài. Sao lại tránh né một chó điên, mất mặt quá!”
 
Sư tử hỏi: “Con thấy đánh thắng một chó điên vinh quang lắm sao?”. Sư tử con lắc đầu.
 
“Lại để cho chó điên cắn cho thì có xui xẻo không?”. Sư tử con gật đầu.
 
“Như vậy, chúng ta trêu trọc chó điên làm gì?”
 
Người nào đó không xứng làm đối thủ của bạn, không muốn tranh luận với những người không có tố chất, chỉ cần mỉm cười rời xa họ, đừng để cho họ cắn bạn.
 
Ngày nay, nếu như bạn vẫn còn phàn nàn, không cố gắng thì người khác sẽ thành công. Bạn không làm, người khác sẽ đến làm. Bạn không phát triển, không có ai sẽ chờ đợi bạn!
 
Câu chuyện 3: Tại sao phải trân trọng những cơ hội nhỏ nhặt?
 
Có một con thiên lý mã trẻ tuổi, đang đợi Bá Nhạc đến phát hiện ra nó.
 
Thương gia đến, nói: “Bạn sẵn lòng đi theo tôi không?”
 
Ngựa lắc đầu nói: :”Tôi là thiên lý mã, sao có thể đi theo thương gia vận chuyển hàng hóa được?”
 
Binh lính đến, nói: “Bạn có muốn đi theo tôi không?”
 
Ngựa lắc đầu nói: “Tôi là thiên lý mã, một binh sĩ bình thường sao có thể phát huy hết khả năng của tôi?”
 
Thợ săn đến, nói: “Bạn sẵn sàng đi theo tôi không?”
 
Ngựa lắc đầu nói: “Tôi là thiên lý mã, sao có thể đi theo hầu thợ săn?”
 
Ngày qua ngày, năm qua năm, con ngựa vẫn chưa tìm được cơ hội lý tưởng cho mình.
 
Rồi một ngày, khâm sai đại thần phụng mệnh đến nhân gian tìm kiếm thiên lỹ mã. Thiên lý mã gặp được khâm sai đại thần, nói: “Tôi chính là thiên lý mã mà ông muốn tìm.”
 
Khâm sai hỏi: “Bạn có thông thuộc đường đi trên đất nước chúng ta không?”, Ngựa lắc đầu.
 
“Bạn đã từng ra trận, có kinh nghiệm tác chiến chưa?”, Ngựa lắc đầu
 
Khâm sai lại hỏi: “Tôi có thể dùng bạn vào việc gì?”
 
Ngựa trả lời: “Tôi có thể một ngày đi được một nghìn dặm, một đêm đi được 800 dặm”
 
Khâm sai đại thần cho ngựa chạy thử một đoạn đường. Ngựa cố gắng hết sức chạy tiến lên phía trước, nhưng chỉ được vài bước nó đã thở hồng hộc, mồ hôi chảy đầm đìa.
 
“Bạn già rồi, không dùng được!”, nói xong khâm sai liền bỏ đi.
 
Hôm nay, những nỗ lực dường như bình thường của bạn đều là tích lũy cho tương lai. Mỗi một lần kinh nghiệm, một lần không vui, bị từ chối đều đặt nền móng cho thành công sau này. Không phải chờ đến lúc già, không chạy nổi nữa mới hối hận.
 
Bằng cấp không có nghĩa là có năng lực, văn bằng không có nghĩa là có văn hóa, quá khứ huy hoàng chỉ là lịch sử để nhớ lại. Vì vậy, ngày hôm qua như thế nào không quan trọng, quan trọng là hôm nay ra sao, ngày mai sẽ thế nào!
 
Trong cuộc sống chúng ta có thể gặp nhiều khó khăn, gian khổ nhưng chỉ cần cố gắng, kiên trì vượt qua thì nhất định sẽ có một tương lai tốt đẹp!
Gom nhặt của đời

Họ là những cô gái rất xinh đẹp, thậm chí, cái đẹp ấy khiến người ta đáng ngờ vào cái nguy cơ hạnh phúc họ có được. Và chuyện ấy càng kỳ lạ hơn, khi họ đẹp dường ấy, lớn lên vẫn chẳng có cơ hội nào cho ra hồn.

Cứ đứng giữa Sài Gòn mà hỏi, đàn bà xứ này thật kỳ lạ, họ phải rời quê hương từ rất xa xôi tít miền Trung, miền Bắc để lặn lội đi bán hàng, kiếm tiền. Hỏi kỹ hơn, họ nói để chồng ở nhà nuôi con. Thật kỳ lạ, tới một ngày, đâu đó trên tivi người ta giới thiệu những ngôi làng xây lên bằng bàn tay nứt nẻ của những phụ nữ gồng gánh bán bưng xa quê này. Còn các ông chồng xa vợ, đã bận đi theo các cô gái mới, nên nhà nào cũng đóng cửa im ỉm.

Họ kỳ lạ hơn khi khi cứ lớn lên như hoa dại, đẹp trong sáng, tinh khôi khắp đất miền Tây. Rồi họ phải đem cái xinh đẹp vô ngần ấy ra tận xứ người, tít Đài Loan, Hàn Quốc, Singapore, Campuchi, đánh đổi tuổi trẻ để làm con người xứ lạ, lấy miếng cơm gạo về nuôi cha mẹ già, có khi nuôi cả những ông anh trai, cậu em trai ở quê hương nên người. Sau khi nên người, những anh đàn ông hùng hồn ấy gọi họ ngon- ngoan – ngu. Các anh đã quên mất cơm trắng các anh ăn lấy từ da thịt và sự xinh đẹp của người chị, người mẹ tận quê nhà…

Sự kỳ lạ ấy đôi khi khiến người ta ngạc nhiên. Khi một người đàn bà bị đánh, anh công an phường đi qua, bà hội phụ nữ đi lại, nhòm ngó một cách dè chừng, rồi bỏ đi. Đàn bà bị đánh mà, có gì đâu ghê gớm…

Đàn bà xứ này kỳ lạ lắm. Nếu họ lỡ yêu và sống với 2, 3 anh đàn ông, họ sẽ bị coi là “người xấu”. Có kẻ còn đem cả tiểu sử của họ để đi bêu riếu khi cần nói xấu họ một việc chẳng liên quan. Nếu anh người yêu bỏ họ và họ chính chuyên độc thân, họ trở thành người phụ nữ được trọng thị và kẻ cả – để đi bình phẩm về những người đang yêu đương hạnh phúc khác.

Đàn bà xứ này kỳ lạ như một vũ điệu. Ngày xưa họ nhảy nhót cuống cuồng để có một tấm chồng. Đàn bà không chồng trở thành trò đàm tiếu (của vô vàn đàn bà khác). Thời nay họ nhảy nhót cuống cuồng để vinh danh “mẹ đơn thân”, “tôi không cần chồng”, “tôi sống khỏe không cần đàn ông”. Lúc nào cũng phải cuống cuồng, gồng gánh. Họ quên mất làm mẹ về cơ bản là cực khổ và thiêng liêng, nên không cần phải đem khoe mỗi ngày – vì chỉ có em bé ở nhà cần tình yêu ấy. Họ quên mất độc thân là niềm vui (hoặc nỗi khổ) của bản thân, cũng không cần phải gắn nhiều huy hiệu lên ấy làm gì. Có người còn bán cả huy hiệu cho những người khác, để đeo chung thành một hội, nơi những kẻ khác (gồm đàn ông và các phụ nữ đã có chồng) trở thành kẻ dị hợm bị chà đạp. Chỉ có người bán được tiền.

Đàn bà xứ này, xấu xí vì làm nông lam lũ để nuôi chồng con thì bị chê tởm quá và chồng bỏ theo em gái khác, còn lỡ xinh đẹp trong sáng thì bị chê là đĩ quá, thông minh giỏi giang thì bị chê là ghê gớm quá. Họ cứ phải gồng gánh một cái chức phận và không khí nào đó mà đàn ông và hằng hà sa số đàn bà khác ban cho. Người thì chăm chỉ gồng gánh. Người mệt quá ném gánh đập vô mặt người khác, chẳng cách gì bình tĩnh thản nhiên được.

Đàn bà xứ này kỳ lạ vô cùng, khi những buổi sớm mai ngoài đồng, trong công xưởng, họ cắm đầu vào cây lúa, dàn máy, cánh đàn ông cũng bận rộn với cuộc nhậu giữa trưa, chầu cá độ lúc chiều tối, hoặc bữa nhậu khuya với chiến hữu bạn bè. Ở nông thôn, lúc nào người ta cũng có thể gặp các cậu trai rảnh ngồi ngoài quán cafe đánh bài, rung đùi nghe nhạc, bất đắc chí vì đời sống. Chỉ có các cô gái đang miệt mài rời quê hương kiếm miếng ăn cho cha mẹ, và cả những người đàn ông trót trở thành số phận mà họ phải đeo mang.

Đàn bà xứ này kỳ lạ như vậy, bên cạnh những người đàn ông kỳ lạ không kém…

Tác giả: Phạm Lan Phương

Gom nhặt của đời

Nhiều người như tôi sang Đức từ thời Đông Đức đến nay cũng đã trên dưới 35 năm, người sang muộn hơn thì cũng đã trên dưới 25 năm.

Những người sang sau khi nước Đức thống nhất thì thời gian dài ngắn khác nhau.

Nhưng tôi nghĩ dù là sang đây đi học hay sang Đức lao động hay vì một lý do nào khác, phần lớn chúng ta đều có một mong muốn khi quyết định rời xa gia đình, người thân, quê hương… đi Tây để mong có một tương lai tốt đẹp, sung sướng hơn so với cuộc sống vào thời điểm ra đi.

Sau gần nửa cuộc đời son trẻ nhìn lại, chúng ta thấy mình có được “sướng như Tây” hay không.

Bằng sự cần cù chịu khó của người Việt, nhiều người trong chúng ta đã tích luỹ được từ sự lao động cực nhọc của mình một số tài sản cho gia đình có thể nói là giàu có hơn người Đức tính ở hạng trung bình.

Vậy là những người Việt này có thể nói là giàu hơn Tây. Có vài người thì có số tài sản hàng vài triệu tiền Tây, cá biệt một số ít thấy báo chí đưa tin có hàng chục, thậm chí hàng trăm triệu tiền Tây. Vậy thì số ít này rõ ràng giàu có hơn rất nhiều người Tây ở cả hàng trung và thượng tầng của Xã hội Tây, (đỉnh thì người Việt mình leo chưa tới).

Định nghĩa ‘sung sướng’

Vậy những người được đánh giá là giàu hơn Tây này đã sướng hơn Tây chưa. Mà định nghĩa chữ “sung sướng” như thế nào cho phù hợp với số đông dân chúng?

Trước tiên tôi muốn đề cập đến một số người sang Đức sau ngày Đức thống nhất.

Người nghèo ở Việt Nam ta thì chỉ cần có được một bữa ăn no, chứ chưa dám đòi hỏi ngon đã cảm thấy sung sướng vô cùng, có thể hát vang được câu ca:

“Chưa có bao giờ đẹp như hôm nay, cơm trắng trong nồi lòng ta mê say…!“.

Những người này đến hôm nay vẫn mơ giấc mơ được đi Tây để đổi đời, để được “sướng như Tây”. Khi sang Đức họ ở tạm trong trại Tỵ nạn, nếu không hoặc chưa được cấp quyền tạm trú để ra sống ở ngoài, thì họ cũng được nhà nước chu cấp cho nhà ở, áo quần, tiền ăn uống sinh hoạt đầy đủ.

Hàng ngày họ không phải lao động để mưu sinh và cơm họ ăn thì không phải độn khoai sắn, trên mâm có đủ cả thịt cá và bia bọt. Đối với họ thế là “sướng như Tây” và hơn ở ta (nơi họ ra đi) nhiều rồi.

Một vài người hoàn cảnh ở Việt Nam không đến nỗi nào, nhưng nghĩ là sang Đức sẽ sung sướng hơn ở nhà nên cũng vay mượn lãi cao để “đi Tây“.

Sang đến nơi không được cấp quyền tạm trú vì bị bác đơn xin Tỵ nạn. Sống trong trại Tỵ nạn thì gò bó và không bằng khi họ ở Việt Nam, đi làm thêm (làm chui) thì vất vả và số tiền kiếm được không như họ nghĩ nên sinh ra chán nản và họ không cảm thấy “sướng như Tây”.

Một số ít xin tự nguyện hồi hương, một số tìm mọi cách vay mượn tiền xoay sở để có được quyền tạm trú ra sống ở bên ngoài (không phải ai cũng làm được). Một số lại quay ra làm những việc phạm pháp như buôn bán thuốc lá lậu, ăn trộm trong các siêu thị… để nhanh có tiền hay mong nhanh giàu có.

Phải công bằng mà nói trong số những người làm việc phạm pháp cũng có nhiều người hoàn cảnh nghèo khổ ở Việt Nam ra đi, phải “liếm tiền” (kiếm tiền) nhanh bằng mọi giá để trả những khoản nợ vay nóng với lãi suất cao đang hàng ngày đè lên cổ họ.

Nhiều người trong số này nói với tôi họ không ngờ “đi Tây”lại khổ như thế này. Nhưng cũng có nhiều người nói rằng thế này vẫn còn sướng gấp vạn lần ở nhà.

So sánh ‘bình dân’

Bây giờ chúng ta xem đến những người Việt rất bình thường ở mức trung bình mà họ chiếm số đông trong cộng đồng người Việt tại Đức. Hai vợ chồng tự hành nghề kinh doanh hay đi làm công ăn lương hay một người làm công một người tự kinh doanh… Thu nhập bằng hoặc hơn người Đức trung bình xem họ có sướng như Tây không nhé!

Đối với người Đức bình thường, khi ngoài rạp chiếu một bộ phim hay, thì họ háo hức cùng gia đình hay bạn bè thu xếp thời gian đi xem. Chuyện rất bình thường. Người Việt ta ít thấy có thói quen đó.

Khi có buổi hoà nhạc hay một băng nhạc được yêu thích biểu diễn live ở sân khấu hay nhà hát nào đó, người Đức kháo nhau, truyền tay nhau những tờ rơi quảng cáo và a lô cho nhau hẹn đặt mua vé và cùng nhau đi xem, hoà mình vào không khí, giai điệu của những buổi sinh hoạt nghệ thuật như vậy. Ít thấy người Việt có mặt tham gia những sinh hoạt này.

Người Việt máu mê đá bóng không phải dạng vừa, những giải bóng đá Thế giới hay Châu Âu hay Bundesliga (giải Ngoại hạng CHLB Đức)… ở trong các khu chợ Việt thì rất náo nhiệt, nhưng vào sân vận động của Đức thì tìm bằng ống nhòm cũng khó thấy có người Việt đi xem. Không khí và cảm nhận ở sân vận động khác rất nhiều trước bàn bia và màn hình phẳng!

Những buổi mở cửa các sinh hoạt ngoài trời tại các công viên hay khu vực vui chơi giải trí cuối tuần, bãi cát cạnh bến nước, Sở thú, vườn hoa, hội chợ… tràn ngập người Đức đến thưởng thức thời gian thư giãn sau một tuần làm việc mệt mỏi. Họ không diện những bộ quần áo đẹp đến những chỗ như vậy để tạo dáng chụp ảnh, họ đến chỉ đơn giản để cho trẻ con thoải mái chạy nhảy, vui đùa.

Người lớn thì nằm lim dim tận hưởng không khí thoáng mát hay đọc một quyển truyện ngắn hoặc nói với nhau dăm ba câu chuyện vui vẻ hay hoà vào dòng người chảy hội, hoặc đứng uống với nhau dăm ba cốc bia… Lớp trẻ thanh niên thì đàn ca, hay vui đùa, tham gia các trò vui chơi giải trí…

Các cặp tình nhân thì say đắm bên nhau… Họ đến để được hoà mình vào thiên nhiên, con người, được sống trong một bầu không khí vui tươi. Họ đến đơn giản để tận hưởng sự thư giãn cuối tuần. Nhìn quanh tôi thấy rất ít người Việt có mặt trong những chỗ như vậy.

‘Chém gió, múa quạt’

Chúng ta hay dùng từ tiếng Đức đi ‘Urlaub’, tiếng Việt có nghĩa là kỳ nghỉ ngơi. Nhưng 100 người thì 90 người lại về Việt Nam, 10 lần đi thì 9 lần về Việt Nam. Cũng dễ hiểu thôi, vì nơi đó là quê hương, là Tổ quốc, nơi ấy có cha mẹ, anh em họ hàng….

Thế nhưng trong những kỳ nghỉ ở Việt Nam có bao nhiêu phần trăm trong số những người về quê được thực sự “nghỉ ngơi” đúng nghĩa của nó.

Người Tây thì lại khác, 90% số người đi ‘Urlaub’ thì họ ra khỏi vùng hay đi ra nước ngoài, ở khách sạn, không có bất cứ mối lo lắng gì với họ hàng, người thân không có mặt cùng trong cuộc đi nghỉ… Họ nằm dài thư giãn, nghỉ ngơi trên các bãi biển hay đạp xe, leo núi, trượt tuyết hoà mình vào thiên nhiên… thực sự là nghỉ ngơi và thư giãn.

Đại đa số trong số họ có mức thu nhập và tài sản chỉ ở mức trung bình.

Còn nhiều ví dụ nữa lắm. Nhiều khi tôi tự hỏi, người Việt chúng ta ở đâu trong những sinh hoạt như vậy.

Chúng ta “đi Tây”đã lâu rồi, sống trong Xã hội Tây cũng đã lâu. Nhiều gia đình thậm chí con cái nói chuyện với nhau toàn bằng tiếng Tây. Nhiều người có nhiều “tiền Tây“ hơn nhiều gia đình Tây trung bình. Vậy lẽ ra họ phải sướng như Tây hay hơn Tây chứ nhỉ.

Hay quan niệm “sung sướng” của chúng ta chỉ là những bữa tiệc cuối tuần mà thường thì chuẩn bị nấu nướng cho 20 người ăn, trong khi khách mời chỉ có 10 người?

Sau khi no xôi chán chè thì các ông một là quay ra “chém gió“ hai là “múa quạt“ tá lả, còn các bà thì buôn dưa lê, tán chuyện trên trời dưới bể khoe con cái, khoe giàu sang, hàng hiệu…

Hoặc chúng ta cho rằng sướng là khi đeo trang sức, mặc quần áo, giầy dép… “hàng hiệu“ trị giá vài ba đến vài chục nghìn tiền Tây trên người, cưỡi trên con xe trên trăm nghìn tiền Tây, ở trong những ngôi nhà vài trăm nghìn tiền Tây là sướng? Hay có người có sở thích cứ trời nắng thay vì đi dạo chơi cùng gia đình thì mang tiền ra phơi cho khỏi bị mốc và với họ vậy là sướng?

Quan niệm lớp trẻ

Mỗi người có quan niệm sướng, khổ khác nhau, nhưng nhìn vào thế hệ thứ hai sinh ra và lớn lên tại Đức thì chúng ta thấy các cháu có quan niệm về lĩnh vực này khác hẳn chúng ta.

Còn nhớ khi các con tôi còn nhỏ vợ chồng tôi vừa làm quán vừa có cửa hàng bán quần áo nhưng vì sẵn có “hoa chân“ (tính thích đi du lịch), máu “bát ngát“ trong người, như bạn bè hay nói, nên vợ chồng tôi thường cùng các cháu “Trên từng cây số“.

Cứ cuối tuần, dành ra buổi chiều thứ 7 đi lấy hàng, còn ngày Chủ nhật đóng cửa cả 2 cơ sở và tranh thủ đưa các con đi chơi. Các khu vui chơi giải trí lớn (tiếng Đức gọi là Vergnügungspark) ở Đức, Pháp chúng tôi đã đưa các con đến được trên chục nơi.

Những nơi lớn như thế này phải đợi đến khi các cháu nghỉ hè. Còn những nơi nhỏ hơn có thể đi cuối tuần thì không nhớ hết được nữa. Vất vả nhưng giờ khi các con trưởng thành ra khỏi nhà thì lại thấy may mắn là hồi đó nhờ có “hoa chân“ nên đã cùng các con được hưởng những thú vui của Tây.

Bây giờ có muốn cũng khó có thể thường xuyên cùng các con đi dã ngoại được nữa! Phải cảm ơn các con vì chúng thích đi, đòi đi thì mình mới được hưởng lây theo sở thích của các con. Thời gian trôi đi không thể quay lại được. Lỡ bỏ phí quãng thời gian trôi qua sẽ không có cơ hội làm lại.

Nhiều người tích lũy hay vay Ngân hàng tiền mua được nhà riêng để ở, mua được nhà để cho Tây thuê có thêm thu nhập. Khi nói chuyện với con cái là sẽ để lại cho con lớn cái nhà này, con bé ngôi nhà kia… Các cháu nói rất thật và thẳng thắn với bố mẹ:

“Bố mẹ cứ giữ lấy mà dùng, chúng con không cần đến. Chúng con sẽ tự đi làm có thu nhập và tự lo được cho cuộc sống của mình“.

Đừng nghĩ các cháu không biết quý trọng tấm lòng của cha mẹ. Đó là do các cháu được nhà trường Tây dạy cho ý thức tự lập, không phụ thuộc nhờ vả ngay từ khi còn ở nhà trẻ.

Vậy khi các cháu lớn ra khỏi nhà hết và có cuộc sống riêng thì chỉ còn hai ông bà ở với nhau trong ngôi nhà rộng lớn với nhiều tiện nghi và đồ dùng sang trọng… nhưng tuổi già ập đến kéo theo một đống bệnh tật mà ngày còn trẻ do mải lo kiếm tiền, cố tình “hoãn binh” lại không dám bớt thời gian để đi khám, phát hiện ra bệnh để sớm chữa trị.

Cũng có người biết mình có bệnh nhưng chỉ đối phó bằng nhiều cách chữa trị tạm thời kiểu “hoãn binh” vì lý do không có thời gian đi chữa bệnh. Thôi để khi nào rảnh rỗi có thời gian khám chữa sau cũng được, bây giờ phải kiếm tiền đã, ai làm hộ được cho.

Thuê người thì phải trả tiền công, thời buổi khó khăn tiếc tiền lắm… Đến lúc này chúng ta không thể quay ngược dòng thời gian để làm lại những việc với câu tiếc nuối nơi cửa miệng: “Giá như…” được nữa. Vậy thì chúng ta có sướng như Tây được chưa?

Người Việt làm nghề tự kinh doanh ở Đức thì làm gì có thời gian! Bán lẻ thì suốt cả tuần mải lo “cày bừa“, nếu không làm nghề dịch vụ thì được ngày Chủ nhật nghỉ làm phải dành thời gian cho bao nhiêu việc khác.

Người làm dịch vụ như quán xá hay hoa tươi thì không có ngày Chủ nhật. Những người làm nghề bán sỉ (giao hàng) thì không có thứ Bảy và Chủ nhật, được nghỉ một ngày trong tuần thì là ngày để giải quyết các việc của công sở chính quyền, con cái, nhà trường, mua sắm…. Nói chung là không có thời gian “thừa“ để đi khám bệnh nếu căn bệnh chưa quật ngã chúng ta.

Vậy thì những người được gọi là thành đạt hay như vài người gọi là “Đại gia“, họ có sướng như Tây hay sướng hơn cả những người Tây ở vào mức có thu nhập trung bình dù chỉ đủ ăn hay không? Câu trả lời chắc ai cũng đã có!

Đến khi nào chúng ta mới thay đổi được cách nghĩ để tự tạo cho chúng ta một “cuộc sống“ thực sự cho ra sống, cho mình, cho người bạn đời đã vất vả, lăn lộn với mình suốt mấy chục năm qua? Đến khi nào chúng ta, những người đang sống tại trời Tây mới thôi nếp nghĩ làm hộ, lo hộ, bảo hộ quá đáng cho con cái mình. Trong khi thực ra làm như vậy là vô tình làm hỏng con mình?

Nên nhớ quỹ thời gian của chúng ta, thế hệ thứ nhất U 55, U 60 không còn nhiều nữa! Vậy thì chúng ta “đi Tây”nhưng đã “sướng như Tây” được hay chưa?

Bài viết thể hiện văn phong và phản ánh quan điểm riêng của tác giả đang sinh sống tại Berlin, CHLB Đức.

 

http://www.bbc.com/vietnamese/forum/2015/09/150911_tranmanhthai_di_tay_suong_nhu_tay

————————————————————-

Bao lâu mình vẫn thường nghĩ cái gì làm cho mình sống ở một nước tư bản, làm việc cũng đúng chuyên môn, thu nhập hay cuộc sống gia đình đều ổn nhưng luôn cảm thấy có cái gì đó ko ổn. Rồi mình tự trả lời, bởi vì mình vẫn giữ cái nếp nghĩ của người Việt Nam: phải sống với bố mẹ, trả chữ hiếu, phải quay về quê hương. Người phương tây thường ít lo nghĩ cho quá khứ (ví dụ như rất thoáng trong chuyện trinh tiết, li dị, con cái ko sống với bố mẹ), và họ cũng ít phải lo nghĩ về tương lai (ko lo khi ốm đau vì đã có bảo hiểm, ko cần tiết kiệm cho con cái tiền vì ai cũng có suy nghĩ tự lập), họ sống cho hiện tại, biết hưởng thụ cuộc sống và làm những công việc mình thích hơn là kiếm một chức vụ gì đó để kiếm chác hay sống chết để kiếm tiền. Cũng là con người, nhưng cách sống và cách nghĩ đã khác nhau đến vậy, làm cho mọi giá trị và cách làm đều trở nên khác biệt. Mình – rốt cuộc vẫn thấy buồn vì mình vẫn ko bỏ được nếp nghĩ của người Á Đông, vẫn bị ràng buộc bởi quá khứ và tương lai… Hóa ra chính chúng ta tự làm nhau khổ mà thôi!

Gom nhặt của đời

Em ổn mà.. Thật đấy… Anh đừng lo.
Sóng gió dẫu to cũng chẳng thể làm cho bước chân rệu rã.
Sau những tin yêu dại khờ, sau những lần vấp ngã
Em đã tự biết vực mình thoát khỏi những sầu thương.

Em ổn mà… Thật đấy… Dẫu vấn vương
Vẫn đôi khi tìm đường quay trở về dĩ vãng
Những nỗi đau một thời cũng ngủ yên trong con tim câm lặng.
Những nỗi nhớ cũng nhạt dần, tẩy ký ức hanh hao.

Em ổn mà… Thật đấy… Vẫn khát khao
Vẫn ước ao yêu, được yêu và mong nhiều hơn thế.
Dẫu biết chẳng phải anh thì khó ai có thể
Gõ cửa trái tim buồn, đánh thức những cuồng si.

Nhưng em ổn thật mà… Nên anh hãy cứ đi.
Đừng quay đầu làm chi, lo những điều được mất.
Hãy cứ để mặc em một mình giữa vòng xoay tất bật
Của cuộc đời chật vật lắm hoài nghi.

Em tự biết yêu mình…
Em ổn mà…
Nên anh…
Cứ đi đi…

Ngọc Anh (TNA)

Gom nhặt của đời

Nếu một số đàn ông Việt không văn minh nhanh lên để bắt kịp với phụ nữ thì sắp tới dân số Việt sẽ ngày một teo lại, khi người ta không còn lấy nhau vì nhu cầu duy trì nòi giống.

Tôi hay đi máy bay tàu xe một mình, chứng kiến nhiều chuyện rất thú vị.

Có hai đôi tình nhân trẻ ngồi gần mình, một đôi là nam – nữ, một đôi là… nữ – nữ, đều là người Việt.

Cả hai cô gái đều có vẻ bị mệt.

Cậu con trai ở cặp nam – nữ ôm chặt bạn gái, dù chả cố tình nhìn thì cảnh cậu liên tục tranh thủ mơn trớn cô bạn cũng đập vào mắt mình. Cảnh này, thời sinh viên tôi gặp hoài, gái Việt thường hay bị say xe, còn trai Việt, yêu đương tầm tuổi này, chủ yếu để khám phá, thường không có thái độ trân trọng, chăm sóc bạn gái. Tôi nhớ hồi sinh viên, có lần ngồi chung xe với thằng con nhà một ông to to ở gần nhà mình, dọc đường, bạn gái nó (học cùng), nôn thốc nôn tháo, xanh như tầu lá, còn nó, vẫn ngồi ôm và sờ soạng cô bạn. Dù chưa bao giờ nghĩ về điều này, nhưng tôi tin, đây là một trong những hình ảnh làm mình không mấy mặn mà với chuyện hẹn hò với con trai thời sinh viên.

“Cậu” con gái ở cặp nữ – nữ, ngược lại, cư xử đúng như một người đàn ông, hỏi tiếp viên xin tờ khai nhập cảnh và điền cho cô bạn (theo mình hiểu thì “cậu” không cần tờ khai, nghĩa là đang sống ở nước ngoài), “cậu” mua đồ ăn, nước uống cho cô gái, và trong khi cô gái ngồi ăn cốc mì ăn liền, thi thoảng “cậu” đưa tay dịu dàng vuốt tóc cô, cô bé ăn xong, “cậu” dọn hết rác thải sang bàn của “cậu”, lấy và bật điện thoại đưa cô chơi tiêu khiển, tắt cái quạt đang chĩa vào người làm cô bé lạnh, mượn cây khều sim điện thoại của tôi để thay sim cho bạn gái lúc máy bay gần hạ cánh…

Ôi chao, chúng trẻ lắm, chắc chỉ 18, và chúng cư xử với nhau như những người yêu và THƯƠNG nhau thực sự.

Tôi không chú tâm tới chuyện đàn ông phải đặc biệt gallant, vì bản thân tôi là một người luôn thích tự làm mọi việc, không muốn ai phục vụ mình, nhưng khi thấy bạn gái của mình mệt mỏi mà chỉ chăm chú vào chuyện mơn trớn, sờ mó (hưởng thụ cho mình), thay vì xem bạn gái mình có cần giúp đỡ gì (nghĩ cho họ), thì vô cùng ích kỷ.

Nếu một số đàn ông Việt không văn minh nhanh lên để bắt kịp với phụ nữ thì sắp tới dân số Việt sẽ ngày một teo lại, khi người ta không còn lấy nhau vì nhu cầu duy trì nòi giống.

Tôi biết là thế nào cũng có người nói “tuỳ người… Tất nhiên thì phải có người rất chu đáo, tế nhị với bạn gái ở tuổi ấy, nhưng tôi không thể nói khác từ quan sát đại trà của mình.

Không liên quan gì tới chuyện les hay không les mà do giáo dục cả.

Trong gia đình Việt thông thường, đứa con gái, người phụ nữ luôn được dạy phải chăm sóc đám đàn ông trong nhà, ví dụ, có việc gì nặng mà nhà có hai chị em dù là gần tuổi nhau thì đứa chị vẫn được phân công phải làm việc nặng đó vì nó là chị, còn ở xã hội phương Tây thì ngược lại, thằng em sẽ phải làm việc nặng, nhường việc nhẹ cho chị.

Nhìn chung, tôi thấy là nhiều đàn ông Việt chậm lớn hơn phụ nữ nhiều lắm. Bạn nhìn ở đàn ông đã có gia đình con cái rồi thì không thấy nó rõ rệt, vì họ đã có mối quan hệ sâu sắc hơn (với bạn đời), có chia sẻ thăng trầm, gắn bó, phải nhìn vào lứa tuổi sinh viên.

Nhiều bé trai ở Việt Nam hiện tại và trước đây ít được chú trọng dạy làm đàn ông.

Bài viết thể hiện quan điểm độc giả

Theo Vietnamnet

———————————————————————————————

Nếu sau này mình có con trai, mình nhất định sẽ dạy nó trân trọng phụ nữ. Bởi một người đàn ông biết trân trọng phụ nữ thì sẽ biết yêu mẹ của mình, biết thương vợ của mình, biết tôn trọng những người phụ nữ xung quanh để có được tình yêu vô điều kiện của người phụ nữ của mình, và sự hợp tác của những người phụ nữ mình làm việc cùng. Thế giới sẽ tốt đẹp hơn rất nhiều, nếu chúng ta yêu thương nhau!