Tinyvirgo's dairy

Những ngày này FB mình rộn ràng hai sự kiện lớn. Một là lễ kỉ niệm 30 năm thành lập trường. Ngẫm lại cái hồi 15 tuổi, lúc đó mình đã hào hứng thế nào với kì đi trại đầu tiên, và thích thú sống trong cái không khí rộn ràng ấy. Hai là những hoạt động của Honda Yes khiến mình lại chộn rộn nhớ những kì vọng, những ý tưởng một thời.
Mình ở đây, cảm thấy như đang cách biệt với cả hai sự kiện ấy hàng thế kỉ thời gian và hơn một vòng trái đất không gian.
Hàng ngày, đến trường, làm đôi ba chuyện, đọc vài bài báo, code vài dòng, lâu lâu deadline viết vài trang chữ, không có gì đặc sắc để kể một câu chuyện đời thú vị, cũng ko cảm thấy mình đã chán thứ này cần phải làm thứ khác. Hết ngày về nhà nấu nướng, ăn uống, có chút thời gian bày vẽ trong vườn hay tập một vài nốt nhạc. Cuối tuần chỉ thích bình yên thoải mái uống một cốc trà, nhìn dàn hoa bên cửa sổ, nhìn nắng nhảy múa, nghe một bản nhạc …
Đôi lúc tự hỏi, đó chính là sự ổn định cần phải có của tuổi 30, hay mình đã chìm trong những thói quen mà quên mất điều gì đó phải làm?
Tinyvirgo's dairy

Maybe life is tough, and I understood how to deal with it.

Maybe people are rude, and I know how to avoid it.

Maybe things are unexpected, and I cannot get it all.

Maybe I cannot accomplish my wishes, cannot reach the destination, cannot find true happiness …

But I want to be that sweet girl that I always want to be …

Tinyvirgo's dairy

Thấy bạn bè bắt đầu đăng lên ảnh kỉ niệm 30 năm thành lập trường. Có cái gì đó thân thương ùa về. Mình của 15 năm trước, trong trẻo, ngây thơ, đầy những điều chưa biết nên còn tin và còn vui rất nhiều những thứ vụn vặn. Nhưng sao tự nhiên mình cảm thấy mình ko thuộc về nơi ấy. Cũng giống như mình ko cảm thấy mình có trong những bức hình, những group của bạn bè cấp 1, cấp 2, cùng xóm, cùng khoa …

Mình thường tự nhủ đó là lỗi của mình. Mình ko giữ liên lạc với các bạn. Mình quá mải mê những điều cần làm, phải làm, rồi giật mình nhìn lại thấy bạn bè đã rời xa từ lâu. Đó cũng là lí do người bạn thân tưởng một cái xe đạp cọc cạch chia nhau chở nhau về hai nẻo của thành phố được, mà thoắt một cái, đám cưới bạn mình cũng ko được mời. Đó cũng là lí do người bạn viết vào lưu bút bao dòng lưu luyến, có một cơ hội gặp nhau ở trời Âu rồi vuột đi mất, mà mình cũng chẳng hề tiếc. Đó là lí do tưởng chừng mấy chị em thân thiết như ko thể tách rời, nhưng rồi khi mỗi người một ngả là thôi bặt tin luôn.

Cuộc sống của mình ko có bạn thân, dù ở bất kì thời điểm nào cũng có vài người rất thân, rất quan tâm và mình tin rằng mình đã đối xử với người ta tốt hết mức có thể. Có lẽ, mình chỉ đơn giản ko thuộc về cuộc sống của người đó, cho dù có cố gắng đến mức nào. Hoặc là mình vốn là một đứa vô tâm, ko hề chịu giữ lửa khi đã xa nhau.

Phải mất rất nhiều thời gian để mình chấp nhận rằng việc bị quên, bị bỏ rơi là một phần trong cuộc sống của mình. Mình chấp nhận nó, thậm chí coi đó là một điều bình thường để thôi ko còn trân trọng hay buồn về nó.

Hôm nay, một chuyện tốt xảy ra, dù chuyện tốt ấy mình  nghĩ cũng ko phải là điều mình muốn. Nhưng mình tự nhủ, uh nó vẫn là một chuyện tốt. Chỉ là có rất nhiều điều trên đời đã xảy ra, và mình nghĩ xảy ra chỉ để khiến mình thấy những gì mình tin là đúng, làm cho mình cảm thấy cuộc sống có quá nhiều điều sai đáng lẽ ko nên xảy ra thì đã xảy ra rồi, khiến cho mình cảm thấy hoài nghi những điều mình làm, những lựa chọn mình đã chọn …

Nhưng nếu hôm qua mình hỏi mình có sai ko? Thì hôm nay mình đã câu trả lời. Mình nghĩ mình ko sai. Mình biết ko sai khi người đàn ông mình chọn dù mệt đến đâu, ngủ muộn đến đâu, vẫn gọi mình dậy lúc 8h, chuẩn bị đồ ăn sáng cho mình. Mình biết mình ko sai, khi những gì mình đã làm trả lại cho cuộc đời một con người ko hậm hực hơn thua. Có lẽ, mình đã chọn một con đường khó khăn hơn. Và trên con đường ko có nhiều hoa hồng để cho mình thêm niềm tin rằng mình đang làm đúng. Nhưng mình cảm thấy bình an. Bình an bởi vì mình làm những điều mình cho là đúng. Nếu ai đó làm sai, họ phải tự vấn lương tâm chứ ko phải là mình. Bình an, bởi vì mình đã cố hết sức và ko mắc nợ ai cả. Bình an, bởi vì dù con đường có gập ghềnh đến đâu, thì mình vẫn sống tốt. Và bình an, bởi vì mình biết từ bỏ những gì ko thuộc về mình, và sự từ bỏ đó, dễ dàng như trở một bàn tay.

Tinyvirgo's dairy

Bài copy từ blog5xu: https://5xublog.org/2016/04/24/chuyen-dien-nuoc/

Tôi rất thích một bài hát thuộc dòng Classic Disney tên là “I wanna be like you”. Đây là bài hát mà con khỉ đột đầu đàn, khi nó bắt cậu bé rừng xanh Mowgli về, nó hát để năn nỉ và dọa dẫm cậu bé, rằng nó đã lên đến đỉnh cao danh vọng của loài khỉ rồi, nó là VIP của rừng rậm rồi, còn bây  giờ nó muốn được giống như con người, nó muốn bỏ rừng vào thành phố. Bởi nó: “I’m tired of monkeyin’ around”.

Không rõ trong những người Việt đang bỏ xứ mà đi (định cư) nơi khác, có bao nhiêu người đi vì tự mình chán cái cảnh có một lũ (trong đó có bản thân mình) đang monkeying (làm trò khỉ) vòng quanh, bao nhiêu người ra đi vì không muốn con cái mình tham gia vào cái vòng quay khỉ đột ấy.

Còn những người vẫn hằng ngày đổ mồ hôi kiếm ăn ở mảnh đất này, có ai dũng cảm trong im lặng thoát khỏi các kiếp nạn làm khỉ kiểu “Đền Hùng thất thủ”.

***

Tôi mới đọc Crippled America của Donald Trump. Trong sách có chỗ Trump nói về quyền công dân (citizenship) của người Mỹ (còn ta quen gọi là lấy quốc tịch Hoa Kỳ). Trump nói cần phải chấm dứt những Anchor Baby, là những đứa trẻ mà bà mẹ (Tàu) khi có bầu bay qua Mỹ sinh con rồi bay về, cốt để những đứa trẻ ấy sau này có quốc tịch Mỹ. Trump ủng hộ những người dân nhập cư, nhưng phải là những người tốt, tài giỏi, chăm chỉ lao động; những người đến Mỹ để theo đuổi ước mơ, thay đổi cuộc đời. Trump không muốn “anchor baby” và nhập cư lậu. Trump giải thích quyền công dân được trao cho những người sinh ra ở Mỹ, có nguồn gốc lịch sử, là để trao quyền công dân cho những người nô lệ, sinh ra ở Mỹ, mà bị dân da trắng hắt ra bên lề; chứ không phải để lợi dụng quyền này để có quốc tịch Mỹ.

***

Hồi lâu lâu tôi có đọc một bài báo thấy gia đình Clinton, sau khi ông chồng hết làm tổng thống, được xếp (giai tầng) vào hạng upper-middle-class. Tức là chưa được xếp vào thượng lưu. Mà upper-middle-class cũng rất ít, chưa tới (hình như là) 5% dân số Mỹ.

Mới ngồi lẩn thẩn nghĩ ở Việt Nam thì ra sao. Ở miền bắc ngày xưa hay có cách nói “công dân hạng A”. Chắc là do ảnh hưởng cách nói của Liên Xô: “Anh này là công dân hạng A.”

Các vị trong BCT, tôi xếp vào hạng A+. Tức là cao nhất, cái gì cũng có, muốn gì được nấy. Hạng này siêu ít, cả nước chưa tới 20 người. Còn các hạng dưới thì sao.

Lâu rồi tôi không nhớ cách mình xếp hạng, chỉ nhớ là khá phức tạp. Ví dụ một đại gia buôn vải ở Soái Kình Lâm, rất có uy tín trong lĩnh vực của mình, có nhiều tiền, mua gì cũng được. Nhưng nếu đại gia ấy nằm ngoài các quan hệ chính quyền, thì dù đi xin học cho con, hay vào bệnh viện, hay đến những nơi dịch vụ công , … họ cũng sẽ chả là cái gì cả. Cách duy nhất họ có thể có một chút ưu đãi cho mình là vung tiền ra đút. Nhưng không phải lúc nào, chỗ nào cũng đút được.

Trong khi đó một vị cỡ trưởng quận, họ oách hơn nhiều. Dù chỉ là công chức. Các vị cỡ trưởng quận hồi đó tôi xếp vào công dân hạng B+.

Một ví dụ khác, giả sử như anh Ngô Bảo Châu mà ở trong nước, theo xếp hạng này, chắc chỉ nằm ở hạng B. Tức là dù rất giỏi và danh tiếng, nếu anh đi xin học cho con, anh phải nhờ vả tứ lung tung mới được. Mà phần nhiều là nhờ các công dân hạng B+ trở lên. Hay anh Thành Việt, giải Pulitzer đấy, nếu ở Việt Nam, anh còn ở dưới hạng B khá xa và chưa chắc anh đã sáng tác nổi một truyện ngắn.

Còn như tôi, chắc cỡ  C hoặc C-.

***

Có người lên báo hỏi: “Đi định cư nước ngoài cả, thì đất nước này ai xây dựng đây”.

Ngày trước khi còn ít tuổi, tôi hay có cảm xúc rất sến mỗi khi một ngôi chùa cổ bị đập đi để …trùng tu cho đẹp, một thắng cảnh thiên nhiên bị tàn phá, một công trình có giá trị lịch sử và kiến trúc bị đập đi để xây cái mới hơn và xấu hơn. Cảm xúc đại khái là tiếc nuối, đau xót, bức xúc v.vv.

Tôi có một cô bạn học kiến trúc hay dẫn tôi đi xem các tòa nhà ở trung tâm Sài Gòn. Nhờ cô ấy mà tôi thích một tòa nhà có mặt tiền Art-Decor ở Đồng Khởi (Catinat), một kiến trúc rất đẹp, và đã có nhiều người nổi tiếng như mật thám Bazin hay nhà văn điệp viên Greene cư ngụ. Khi tòa nhà ấy bị đập đi, tôi viết thư cho cô bạn và nói: “Cũng chả nên tiếc nuối hay đau lòng, bởi thành phố này, đất nước này không phải của mình, mà là của chúng nó”.

Cô ấy viết thư trả lời: “Nhưng mà, mỗi khi anh dẫn bạn bè anh đi chơi, anh vẫn phải nói đây là “my city, my country.”

Vậy thì đất nước này ai xây dựng đây. Đất nước này là của các ông các bà cả, không phải của chúng tôi. Sao lại hỏi chúng tôi, nhất là hỏi những người đã ra đi, rằng ai phải xây dựng đất nước.

Đất nước không phải của mình. Nhưng nếu rủi thay, bị xâm lược, bị mất nước thì sao.

Liệu những công dân hạng B, hạng C, có thể bị “mất” một đất nước không thuộc “sở hữu của mình” không?

***

Sách giáo khoa và quan điểm chính thống vẫn nói nhà Trần có công đánh giặc Nguyên, cứu nước. Nhà Trần yêu nước, tài giỏi, tiến hành tới ba cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại.

Tôi từ lâu hơi nghi ngờ chuyện này. Nhà Trần rõ ràng không lập quốc. Họ sở hữu đất nước bằng cách lấy của nhà Lý thông qua một cuộc đảo chính cung đình và sau đó là thanh trừng rất tàn bạo. Khi bị quân phương bắc xâm lược, đọc Hịch Tướng Sĩ, rõ ràng nhà Trần phát động chiến tranh chỉ để bảo vệ chế độ. Họ đang có tất cả, từ quyền đến tiền đến địa vị trong tay, nếu bị xâm lược, họ mất tất. Để phát động cuộc chiến tranh vệ quốc, họ đã khôn khéo buộc lợi ích khổng lồ của chế độ vào lợi ích bé tí của người dân. “Chẳng những thái ấp của ta không còn mà bổng lộc các ngươi cũng thuộc về tay kẻ khác; chẳng những gia quyến của ta bị đuổi mà vợ con các ngươi cũng bị kẻ khác bắt đi”.

Nếu để ý, cách đây gần 10 năm, dân gian ở HN cũng có nói: “Theo Mỹ thì mất chế độ, còn nước. Theo Tàu thì mất nước còn chế độ.”

Nhiều khi cứ tưởng nước còn đấy, mà mất rồi. Ta không thể mất cái ta không sở hữu. Nhưng ta có thể ảo tưởng mình đang giữ cái không phải của mình, mà cái không phải của mình ấy, có thể cũng mất lâu rồi.

***

Có những lúc máy tính tắt, nằm xuống sàn nhà, chợt nghĩ đến chuyện mất nước.

Liền giật mình ngồi dậy, ra vòi nước vặn thử.

Nước vẫn còn. Điện mất.

***

Tinyvirgo's dairy

Dạo một vòng FB, nhìn các bạn với đề huề con cái, làm những việc mà mình nghĩ là mình sẽ ko muốn làm, tự nhiên mình nghĩ ko biết liệu mình có sai ở đâu ko? Tự lập quá và nghĩ rằng tự túc là hạnh phúc, có sai ko? Lấy chồng vì yêu chứ ko phải tìm một bến đỗ, có sai ko? Chưa thể tự tin làm mẹ nên chần chừ, liệu có sai ko? Không muốn trở về, vì ko biết có giữ được liêm sỉ của bản thân hay ko, liệu có sai ko? Lúc nào cũng phải nhìn xa trông rộng, liệu có sai ko?

Nếu mà tính số đông là đúng, thì mình chính là sai. Có khi mình đã sai, sai từ lâu lắm rồi mà mình ko hề biết …

Nhưng nếu cho mình chọn lại, có thể đây vẫn là lựa chọn của mình. Mình đã đi một con đường khó khăn hơn rất nhiều, liệu con đường ấy có dẫn mình tới hoa quả ngọt hay ko? Mình cũng ko biết nữa. Chỉ biết là mình đã chùn chân mỏi gối, lười biếng chỉ muốn ngồi bệt xuống bên đường để nghỉ ngơi, ngắm cây ngắm cỏ …

Hoặc mình vẫn chưa cố gắng đủ … mình chưa xứng đáng được nghỉ ngơi …

Nếu thật sự đây là thử thách, mình chỉ mong bản thân đủ sức để đi tiếp, đủ kiên nhẫn để chờ đợi, và đủ thời gian để cố gắng hơn …