Những ngày này FB mình rộn ràng hai sự kiện lớn. Một là lễ kỉ niệm 30 năm thành lập trường. Ngẫm lại cái hồi 15 tuổi, lúc đó mình đã hào hứng thế nào với kì đi trại đầu tiên, và thích thú sống trong cái không khí rộn ràng ấy. Hai là những hoạt động của Honda Yes khiến mình lại chộn rộn nhớ những kì vọng, những ý tưởng một thời.
Mình ở đây, cảm thấy như đang cách biệt với cả hai sự kiện ấy hàng thế kỉ thời gian và hơn một vòng trái đất không gian.
Hàng ngày, đến trường, làm đôi ba chuyện, đọc vài bài báo, code vài dòng, lâu lâu deadline viết vài trang chữ, không có gì đặc sắc để kể một câu chuyện đời thú vị, cũng ko cảm thấy mình đã chán thứ này cần phải làm thứ khác. Hết ngày về nhà nấu nướng, ăn uống, có chút thời gian bày vẽ trong vườn hay tập một vài nốt nhạc. Cuối tuần chỉ thích bình yên thoải mái uống một cốc trà, nhìn dàn hoa bên cửa sổ, nhìn nắng nhảy múa, nghe một bản nhạc …
Đôi lúc tự hỏi, đó chính là sự ổn định cần phải có của tuổi 30, hay mình đã chìm trong những thói quen mà quên mất điều gì đó phải làm?