Tinyvirgo's dairy

Không thuộc về mình …

Thấy bạn bè bắt đầu đăng lên ảnh kỉ niệm 30 năm thành lập trường. Có cái gì đó thân thương ùa về. Mình của 15 năm trước, trong trẻo, ngây thơ, đầy những điều chưa biết nên còn tin và còn vui rất nhiều những thứ vụn vặn. Nhưng sao tự nhiên mình cảm thấy mình ko thuộc về nơi ấy. Cũng giống như mình ko cảm thấy mình có trong những bức hình, những group của bạn bè cấp 1, cấp 2, cùng xóm, cùng khoa …

Mình thường tự nhủ đó là lỗi của mình. Mình ko giữ liên lạc với các bạn. Mình quá mải mê những điều cần làm, phải làm, rồi giật mình nhìn lại thấy bạn bè đã rời xa từ lâu. Đó cũng là lí do người bạn thân tưởng một cái xe đạp cọc cạch chia nhau chở nhau về hai nẻo của thành phố được, mà thoắt một cái, đám cưới bạn mình cũng ko được mời. Đó cũng là lí do người bạn viết vào lưu bút bao dòng lưu luyến, có một cơ hội gặp nhau ở trời Âu rồi vuột đi mất, mà mình cũng chẳng hề tiếc. Đó là lí do tưởng chừng mấy chị em thân thiết như ko thể tách rời, nhưng rồi khi mỗi người một ngả là thôi bặt tin luôn.

Cuộc sống của mình ko có bạn thân, dù ở bất kì thời điểm nào cũng có vài người rất thân, rất quan tâm và mình tin rằng mình đã đối xử với người ta tốt hết mức có thể. Có lẽ, mình chỉ đơn giản ko thuộc về cuộc sống của người đó, cho dù có cố gắng đến mức nào. Hoặc là mình vốn là một đứa vô tâm, ko hề chịu giữ lửa khi đã xa nhau.

Phải mất rất nhiều thời gian để mình chấp nhận rằng việc bị quên, bị bỏ rơi là một phần trong cuộc sống của mình. Mình chấp nhận nó, thậm chí coi đó là một điều bình thường để thôi ko còn trân trọng hay buồn về nó.

Hôm nay, một chuyện tốt xảy ra, dù chuyện tốt ấy mình  nghĩ cũng ko phải là điều mình muốn. Nhưng mình tự nhủ, uh nó vẫn là một chuyện tốt. Chỉ là có rất nhiều điều trên đời đã xảy ra, và mình nghĩ xảy ra chỉ để khiến mình thấy những gì mình tin là đúng, làm cho mình cảm thấy cuộc sống có quá nhiều điều sai đáng lẽ ko nên xảy ra thì đã xảy ra rồi, khiến cho mình cảm thấy hoài nghi những điều mình làm, những lựa chọn mình đã chọn …

Nhưng nếu hôm qua mình hỏi mình có sai ko? Thì hôm nay mình đã câu trả lời. Mình nghĩ mình ko sai. Mình biết ko sai khi người đàn ông mình chọn dù mệt đến đâu, ngủ muộn đến đâu, vẫn gọi mình dậy lúc 8h, chuẩn bị đồ ăn sáng cho mình. Mình biết mình ko sai, khi những gì mình đã làm trả lại cho cuộc đời một con người ko hậm hực hơn thua. Có lẽ, mình đã chọn một con đường khó khăn hơn. Và trên con đường ko có nhiều hoa hồng để cho mình thêm niềm tin rằng mình đang làm đúng. Nhưng mình cảm thấy bình an. Bình an bởi vì mình làm những điều mình cho là đúng. Nếu ai đó làm sai, họ phải tự vấn lương tâm chứ ko phải là mình. Bình an, bởi vì mình đã cố hết sức và ko mắc nợ ai cả. Bình an, bởi vì dù con đường có gập ghềnh đến đâu, thì mình vẫn sống tốt. Và bình an, bởi vì mình biết từ bỏ những gì ko thuộc về mình, và sự từ bỏ đó, dễ dàng như trở một bàn tay.

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.