Blogging

Suốt 4 năm học PhD, chắc đây là lần đầu tiên mình chỉ stress về chuyện paper ko quá 1 đêm tới sáng, tất cả kế hoạch thực hiện song song vẫn diễn ra bình thường, và mình ko điên, ko nổi khùng, ko giận dỗi, ko mất ngủ một lần nào, từ lúc có ý định nộp bài cho tới lúc quyết định ko nộp bài nữa. Sáng nay khi họp xong, mình bình tĩnh nói với postdoc rằng kế hoạch nộp bài sẽ thay đổi, trước mắt cứ làm đã rồi khi nào có kết quả tốt sẽ bắt đầu viết bài. Nhìn một bạn postdoc khác vò đầu bứt tai và thở dài thườn thượt trong cuộc họp, thấy mình ở trong đó, và biết rằng mình đã khác rất nhiều rồi. Có lẽ, nếu học được điều gì suốt 4 năm nay, chính là sự bình tĩnh. Mình bình tĩnh ngay cả khi có những chuyện bất ngờ xảy đến, bình tĩnh ngay cả khi đối mặt với những khủng hoảng của chính mình, bình tĩnh khi chuyện ko như kế hoạch, bình tĩnh khi người khác khiến kế hoạch của mình tan tành mây khói.

Mình – ko hẳn là một người theo chủ nghĩa “thuận theo tự nhiên”. Những ai biết mình đủ thân đều biết mình là người ko thích việc “chấp nhận số phận”, thậm chí rất tin cơ duyên, nhưng ko bao giờ muốn chỉ ngồi chờ cơ duyên tới mà tin rằng cơ duyên là do mình tạo ra. Đôi khi điều đó khiến người ta nhìn mình với ánh mắt hơi e dè, đã là con gái tuổi hổ, lại còn ko biết thân phận … Nhưng mình nghĩ cuộc sống của mình chỉ mình mới có trách nhiệm với nó, ai ko phải sống cuộc đời mình thì ko bao giờ có quyền phán xét. Nên kệ thôi, quan trọng là mình sống tốt và mình nghĩ mình sống tốt!

Nhưng để sống tốt nó ko hề dễ dàng. Sống tốt là biết mơ đến những điều lớn lao hơn, biết mình cần cố gắng và đạt được mục đích gì. Đã gọi là ước mơ, mơ thì mơ cho trót, ko thể mơ những điều tầm thường. Đôi khi là những điều quá tầm với. Vậy nên, mình thường thấy bản thân mình sổ khở với những mục tiêu của cuộc đời mình. Mình nhớ những ngày làm đồ án hồi đại học, trong khi các bạn rất thảnh thơi với việc lỡ rớt thì làm lại thôi, làm hoài rồi cũng đậu. Mình lại khác, vì mình biết mục tiêu của đại học sẽ phải là loại giỏi, muốn loại giỏi thì điểm phải cao, và ko được rớt quá 10 tín chỉ, nên mình rất lo lắng khi mình thi rớt môn thứ 2, công vào là đã mất 9 tín chỉ. Mình ko chỉ ko có quyền được rớt bất kì môn học nào nữa, mà ngược lại, phải cố hết sức để đạt được điểm cao nhất có thể để bù vào 2 môn học đó. Áp lực đó khiến mình đau đầu, sẵn sàng nổi quạu với bất kì bạn làm cùng nhóm nào chểnh mảng ko hoàn thành nhiệm vụ của họ, và thậm chí đôi lúc mất niềm tin vào các bạn, giành làm hết thảy mọi thứ rồi làm chính mình kiệt sức. Điều may mắn là thời gian đó mình còn trẻ, thức vài đêm ko sao. Và khi trải qua hết thảy những chuyện đó, mình hiểu được thế nào là làm nhóm, thế nào là ôm đồm, thế nào là phải biết phân công hợp lí. Tưởng rằng những kinh nghiệm đó sẽ giúp ích khi mình bắt đầu làm PhD. Nhưng khi bắt đầu phải đối diện với áp lực phải có bài, nhìn bạn bè đồng trang lứa có bài báo, mình bắt đầu mất dần kiên nhẫn. Mỗi lần đối diện với hạn chót nộp bài, là một lần mình mất ăn mất ngủ, tâm trạng nổi nóng bất cứ lúc nào, và nổi điên với mọi điều ko nằm trong kế hoạch xảy ra.

Mà những chuyện ko nằm trong kế hoạch thì lại rất nhiều. Hồi mình viết bài đầu tiên, tới lúc bài được chấp nhận, thầy lại đi mang bài ấy đi nộp patent. Quá hạn phải nộp bài lượt cuối, thầy vẫn chưa nhận lại được thư thông báo patent được chấp nhận, một cái paper với mình ở thời điểm đó là tất cả, nhưng với thầy chả là gì cả so với cái patent đang được xử lí. Mình gần như quay quắt giữa thầy và hội nghị. Lần thứ 2, ko hẹn mà còn đâu 2 tuần tới hạn chót nộp bài, thầy tự nhiên hứng chí kêu mình viết trong khi kết quả chưa đâu vào đâu. Mình hủy tất cả kế hoạch, tập trung viết, lên trường cả thứ 7 chủ nhật. Gần ngày nộp bài, thầy bắt thằng cùng lab rút bài vì kết quả ko tường minh. Mình cùng 1 bạn khác cắm cúi làm, trong lòng đầy hoài nghi rằng bài của mình cũng có thể bị rút bất cứ lúc nào. Những ngày ấy, đầu óc cứ phải là căng như dây đàn. Nhưng cũng ko bằng lúc nộp tạp chí. Bài sửa đi, sửa lại. Các bạn phản biện lúc vặn vẹo bên này, lúc vặn vẹo bên kia. Bài thì cho phép có 14 trang thôi, mà cái gì cũng phải đưa vào. Co kéo từng dòng từng chữ. Có lúc, mình chán tới độ chỉ muốn rút bài chả thèm nộp nữa. Nhưng rồi mọi thứ cũng qua. Chung quy lại, cũng chỉ tại mình. Mình biết ko phải rằng áp lực từ bên ngoài khiến cho mình nổi điên, áp lức chính là từ mình. Bởi vì mình muốn mọi thứ phải tốt, phải hoàn hảo ngay từ vòng đầu tiên. Nhưng ko có thứ gì có thể hoàn hảo cả, nhất là trong chuyện nghiên cứu. Dù mình có dành 1 năm chỉ để chau chuốt bài báo ấy, vẫn sẽ có chỗ để làm tốt hơn. Nhận ra điều đó khiến mình công tâm hơn trong việc nhận xét bài của người khác. Đồng thời, cũng giúp mình bình tĩnh hơn. Bởi vì nhận ra điểm mạnh điểm yếu trong công việc của chính mình, và công bằng thừa nhận điều đó, cũng là một cách để làm mọi thứ hoàn hảo hơn. Tiếp tục để hoàn thành nó, hay dừng lại để đi một hướng khác, ko phải chỉ tùy thuộc vào thời gian hay khả năng của mình. Vậy nên, đặt một mục tiêu mà mình nỗ lực để vươn tới cũng tốt, nhưng một mục tiêu mà mình hài lòng với con đường đến mục tiêu đó, cũng là một kĩ năng.

Nếu kĩ năng của một người đủ tốt, người ta sẽ vui vẻ đi đến mục tiêu của đời mình, trên đường đi vẫn có đủ thời gian để ngắm hoa ngắm cỏ, biết rằng một ngày kia mình sẽ làm được điều mình đặt ra. Rốt cuộc, hạnh phúc ko hẳn là đích đến, nó là một quá trình kia mà. Quá trình của mình để viết được một bài báo, ko hẳn phải là làm ngày làm đêm, ko hẳn là phải hoãn tất cả những dự định khác, để rồi một khi nào đó bài báo này bị từ chối, hay là đơn giản chưa đủ để viết bài báo tốt và phải ngừng lại, mình cũng ko cảm thấy tiếc vì đã phải đánh đổi quá nhiều. Ngược lại, những dự định trong cuộc sống, vài cuộc hẹn hò với bạn bè, về nhà lúc 6h tối và ăn một bữa cơm ngon, nó giúp mình tái tạo cảm hứng, minh mẫn để tìm ra giải pháp thích hợp. Những niềm vui giản dị ấy khiến cho con đường tới mục tiêu lớn ko hề chán chường và mệt mỏi. Và nếu một khi mục tiêu lớn trở thành một mục tiêu vừa vừa, hay đôi khi nhận ra mục tiêu ấy ko hề là mục tiêu mà mình mong muốn, thì ít ra mình cũng đã có những niềm vui giản dị trên đường bầu bạn.

Để cho mình có thể bình tĩnh sống …

Blogging

Facebook của mình dạo này có 2 luồng dư luận. Một là những tranh cãi về chuyện tăng học phí ở Vinschool. Hai là chuyện có hay ko có lòng tự trọng khi sinh viên đi ăn cơm từ thiện 2000 đồng. Ai cũng muốn tỏ quan điểm. Mình cũng vậy. Rất nhiều lần mình muốn viết gì đó. Mình muốn nói là chuyện ở Vinschool chẳng qua là người giàu vốn từ xưa tới nay ko quen bị bắt nạt, nay bị người giàu hơn bắt nạt thì nóng mặt. Mình muốn nói là ai sống cuộc sống của cậu sinh viên đi ăn cơm từ thiện 2000 đồng mà dám đánh giá người ta hèn hay ko hèn, thiếu gì kẻ cũng giàu có mà vẫn hèn từ trong máu hèn ra? Mình muốn nói là đừng vội đánh giá ai đó bằng chỉ 1 hành động, 1 việc làm, ở một thời điểm nào đó. Tách bạch hẳn một con số ra khỏi một tờ giấy thì nó đã ko còn là con số cũ mang dáng dấp cũ nữa rồi, huống hồ là mang hẳn 1 người ra khỏi hoàn cảnh, nội dung và đánh giá họ.

Nhưng mình, cũng như rất nhiều người khác, cần phải có ý kiến. Để làm gì? Để chứng tỏ là ta đây có ý kiến, ta đây có suy nghĩ, ta đây có thể thay đổi nhận thức xã hội, và ta đây quan tâm. Đối với mình là vậy. Có thể, đối với một số người tài giỏi khác, họ thật sự có suy nghĩ, thật sự có ý kiến hữu ích, thật sự có thể thay đổi nhận thức xã hội. Nhưng mình thì ko.

Một ngày của mình bắt đầu bằng việc chật vật thuyết phục bản thân rời khỏi giấc ngủ, ra khỏi chăn ấm và tự hỏi “hôm nay nghỉ 1 ngày có được ko nhỉ?”. Dậy rồi, vệ sinh, ăn sáng, lòng hoang mang với câu hỏi “làm sao để đi làm sớm hơn một chút, để chiều về sớm …” Tới trường, check xem to-do-list có bao việc cần làm, thường bao giờ cũng có rất nhiều thứ cần làm, hoặc ko biết cần làm gì trước, hoặc ko biết bắt dầu từ đâu. Cố gắng lắm mới tập trung được vào việc. Làm một loáng ngẩng lên là 6h chiều. Cố gắng lắm mới dứt ra được để đi về nhà. Về tới nhà, ăn tối xong, người đã rã rời, thân xác lẫn đầu óc đều ko còn đủ sức để nghĩ. Lười nhác làm vài việc linh tinh.

Vậy mình biết dành thời gian lúc nào để tìm hiểu sâu sắc về một điều gì đó, để biết thật sự là chân tướng sự việc tới đâu, để thật sự suy nghĩ và đưa ra một ý kiến đúng, đủ, và công minh? Chưa kể, nhiều lúc chỉ nhìn một người là mình đã ghét rồi, chỉ nghe tới cái tên là đã ko thiện cảm rồi, chỉ cần thấy họ vui vẻ khi mình nghĩ họ ko xứng đáng là đã ko thể công minh rồi. Vậy nên mình ko chắc ý kiến của mình có giá trị với bất kì ai. Người khác, nếu cần tham khảo để có một ý kiến, tốt nhất là làm các trình tự như khi tiến hành nghiên cứu một đề tài gì, đặt câu hỏi, tìm chứng cứ hiện có, tiến hành phân tích và tính toán dựa trên dữ liệu hiện có, trả lời câu hỏi, tự tìm nghiệm đúng cho câu hỏi của mình. Đó là một vấn đề khá phức tạp. Và mình ko nghĩ ý kiến của mình có ích gì hơn là một ý kiến đáng giá 2 xu.

Mình ko phải cảm thấy khó khăn khi đưa ra một nhận định. Ngược lại, mình cảm thấy khó khăn khi đưa ra một nhận định đúng, khi viết ra những điều mà đối với mình thì đúng, nhưng ko hẳn là đúng với số đông. Và mình sợ nhận định của mình là phiến diện. Nhưng có lẽ mọi người ko thế. Ai cũng phải có ý kiến. Chỉ có điều mình ko biết họ có chắc về ý kiến của mình ko. Hay đơn giản là bởi ai cũng làm thế, mình cũng làm thế. Hay chỉ đơn giản là dựa vào những gì mình thấy mà đánh giá rằng xã hội thế này hay thế kia. Xã hội – chính là mình, là bạn mình, là những người xung quanh mình. Xã hội thế này hay thế kia chính là vì chúng ta đã thế này hay thế kia. Đừng đổ lỗi cho xã hội như thế chính chúng ta vô can, và xã hội là một thực thể xấu xí ngoài hành tinh nào đó. Xã hội ra như hôm nay, khi mà cái xấu đôi lúc được chấp nhận, và con người chọn cho mình những giải pháp tạm thời dẫu biết rằng giải pháp ấy ko hẳn tối ưu, thậm chí phương hại người khác, chính là lúc chúng ta tự cho phép xã hội xấu đi. Chính chúng ta chứ ko ai khác. Ví dụ? Ví dụ như một thầy giáo ở một trường đại học, khi đi dạy cho sinh viên vẫn biết rằng kiến thức của mình là đã lỗi thời, nhưng vẫn vì cơm áo gạo tiền, vì ko có thời gian, vì việc riêng bận rộn, vì ko có điều kiện và ko ai trả tiền để viết giáo trình mới, vẫn sẵn sàng truyền đạt điều mình ko chắc tới sinh viên. Một em sinh viên ko có được sự hứng thú khi ngồi trên giảng đường nghe những kiến thức từ những năm 1980, em chán, em coi kiến thức ko có giá trị gì, em xao lãng học hành, em nghĩ rằng đèn sách thật phí công. Một ngày nào đó, em ra đời, kiến thức ko áp dụng được vào thực tế, bố mẹ xin cho em một chân nhà nước, em ngày xách cặp đi, tối xách cặp về, lên facebook đánh giá thiên hạ, và chán cho cảnh nước nhà.

Có rất nhiều thứ sai, thậm chí rất sai đã xảy ra, quan trọng là ta đối diện với nó thế nào, và làm đúng phần ta có thể tới đâu. Nếu em sinh viên nghĩ rằng kiến thức này ko đúng, và cố tìm cách học cái đúng giữa những cái sai, có thể mọi chuyện đã khác. Vậy nên, đừng cố làm những việc mà mình ko giỏi, hãy cố làm đúng những thứ trong khả năng của mình, nếu ko thể, đừng làm gì hết, cũng đừng vì lí do gì đó mà chậc lưỡi cho qua. Đó chính là khi xã hội trở nên tồi tệ, bởi chúng ta – chính là xã hội!

 

Blogging

Sáng thứ 2, một buổi sáng ảm đạm, ngày khó ưa nhất trong tuần …

Ai đó nói rằng đừng để cuộc sống của mình chỉ là một chuỗi những ngày thù ghét thứ 2 và mong chờ thứ 6. Có lẽ chẳng ai muốn như vậy, nhưng ai có thể dừng lại, có cái xa xỉ của việc thức dậy, làm những điều mình mong muốn, ko hề trông đợi tới ngày lãnh lương, nỗi buồn khi phải trả các khoản và thấy số tiền mình kiếm được chả là bao …

Đôi khi mình thấy chán ghét cả thế giới này. Mình tự hỏi tại sao con người phải ghét nhau, bắn giết nhau? Mình tự hỏi nếu cuộc sống này ai cũng có quyền được lấy mọi thứ họ muốn trong cửa hàng, ai cũng có quyền được chọn công việc mà họ thích, ko có cái gọi là ngày nghỉ vì họ có thể nghỉ bất kì lúc nào họ muốn, ko có cái gọi là tiền lương bởi vì họ ko cần phải trả bất kì khoản tiền nào … Liệu cuộc sống có tốt hơn hay ko? Mình đã luôn tự hỏi nếu long tử tế là thước đo cho sự thành công của ai đó, tử tế trong mỗi ngày, mỗi lời nói, mỗi hành động, từng giây từng phút. Liệu thế giới có tốt hơn hay ko? Có lẽ mình quá đơn giản, quá ngây thơ!

Đôi lúc mình cảm thấy cuộc sống này ko dành cho mình. Mình, với những nguyên tắc mà mình cho là đúng, khiến mình cảm thấy mình là nạn nhân. Mình là nạn nhân cho những đòi hỏi vô lí của người thân. Mình là nạn nhân cho việc cố trở thành một người con tốt, dâu tốt, vợ tốt, trò tốt. Mình là nạn nhân cho những việc bao đồng ko ai quan tâm. Mình là nạn nhân cho việc đấu tranh cho kẻ yếu. Mình là nạn nhân cho những cố gắng vào bất kì thời điểm nào trong đời. Mình cảm thấy bởi vì mình chưa bao giờ là gánh nặng của bất kì ai, mình chưa bao giờ có cái quyền dựa vào ai, và mình cũng mất đi khả năng cho phép bản thân mình được yếu đuối. Bởi vì mình quá biết phải làm gì và nên làm gì, mình ko cho phép bản thân được sai, được thả lỏng trái tim và khối óc này, để những điều vô lí được xảy ra khi mình có những quyết định kì lạ!

Giống như những ngày này, khi mình cảm thấy khó chịu với tất thảy mọi thứ xung quanh, đâu đó trong mình vẫn kêu gào rằng “mình sai rồi!”, “mình nặng lời rồi!”, “mình vô lí rồi!” với mọi thứ mình đang làm. Dù đâu đó mình vẫn nghĩ “vậy khi mọi người sai rồi, nặng lời, vô lí rồi, thì có ai nghĩ cho mình ko?”. Điều khác biệt là mình biết giới hạn của những điều sai đó, còn dường như thế giới thì ko … hoàn toàn ko! Khi mình biết mình đang nổi cáu với ai đó và điều đó hoàn toàn có lí của nó, bản thân mình biết chỉ là mình đang ở mức độ kiên nhẫn thấp nhất mà mình có, và mình ko muốn deal with other’s bullshits nữa. Đôi khi tự hỏi vì sao phải luôn là sự kiên nhẫn và cố gắng của mình? Chả lẽ giá trị của mình là ở việc hứng shitty things? Mình chẳng muốn làm thùng rác của bất kì ai. Dù ko phải cái thùng rác thì ko có tích sự gì! Nhưng đến một lúc nào đó, mình sẽ lại tự nhủ, nếu một chút nhẫn nhịn khiến mọi thứ giải quyết xong ổn thỏa thì tại sao lại ko? Và rồi mình lại là mình của hôm qua, lại tiếp tục chịu đựng và cố gắng nhẫn nại như xưa! =))

Cô gái của tôi à! Tại sao lại phải sinh ra trên cõi đời đầy rẫy vô lí này? Để rồi ko hài lòng với bất kì điều gì mà mình phải đối mặt. Nhưng mình lại quá biết phải làm gì. Phải xốc lại bản thân, tìm cho mình bình yên và sự tích cực, phải đứng lên, và phải mạnh mẽ. Và cho dù thế nào, mọi việc phải cứ hoàn thành, cuộc sống vẫn phải đúng kế hoạch …

Và mình sẽ vẫn tiếp tục những sang thứ 2 đầy ảm đảm, chán chường và tự hỏi “đây có phải là cuộc sống mà mình muốn hay ko” cho tới khi nào mình đủ khả năng thay đổi nó. Một ngày nào đó, cuộc sống của mình sẽ là thức dậy và làm những điều mình muốn, luôn đủ sức để tập thể dục và đánh một bài hát bất kì khi nào có hứng … Hy vọng rằng ngày đó ko phải là kiếp sau …

Blogging

Cuối tuần, người rệu rã chỉ muốn nằm dài trên giường, đi ko muốn đi, ăn ko muốn ăn. Ngoài trời, mưa gió réo cả đêm, thức dậy mấy lần, mỗi lần đầu lại vẩn vương một suy nghĩ. Dạo này mình hay có thói quen nằm trên giường vẫn nghĩ phải làm gì, từng việc, từ việc ở trường, tới việc ở nhà, tiền nong tới nhà cửa, cứ từng thứ sắp xếp trong đầu, ngủ dậy là bật dậy đi làm từng việc đã dự định đó. Việc chẳng bao giờ ngừng, và mình ko bao giờ nghỉ. Kể cả thứ 7, chủ nhật, thèm một giấc ngủ nướng lâu một chút, thèm cái cảm giác thảnh thơi khi ko có việc gì làm. Cách đây mấy hôm, cô bạn ở lab đi ngang và bảo “I hate adult life”. Mình chỉ biết bật cười. Ai cũng khổ vậy chứ đâu phải mình mình. Bởi vậy, càng cảm thấy cuộc đời này vô nghĩa. Mình chỉ là đang mỗi ngày cố gắng để tạo ý nghĩa cho cuộc đời mình. Dù cũng ko biết để làm gì …

Vậy mà ngoài kia, thiên hạ chém giết nhau, lừa lọc nhau, giống như cuộc sống còn chưa đủ những biến cố, mất mát, đau thương. Đôi khi mình nghe mọi người chửi con này, thằng kia, lãnh đạo, quần chúng, quan, giặc … Giống như là họ ko phải là người. Mình nghĩ ai cũng có lí lẽ để tự cho mình là đúng. Quan cũng là người, họ biết những điều mà bao kẻ ngoài kia đang chửi rủa ko biết, họ cố gắng làm cho cuộc đời của họ mang một ý nghĩa nào đó. Có nhiều tiền, gởi con đi học nước ngoài, lo cho bố mẹ một ngôi nhà khang trang cũng là ý nghĩa của cuộc sống vậy. Cũng đôi khi, khi ta chỉ đóng suy nghĩ của mình vào một cái cục diện nào đó nhỏ lẻ mà ta biết, ta quên mất rằng mình cũng thuộc vào một cái toàn diện nào đó, và những gì ta làm đôi khi có ảnh hưởng lớn hơn ta tưởng. Những ông quan ấy có thể ko nhận ra, nhưng rồi một ngày thấy hậu quả những việc mình đã làm quá to lớn, họ cũng bất lực và mệt mỏi để sửa sai. Giống mình, mệt mỏi và bất lực trước hoàn cảnh của mình, chỉ có thể tận dụng the best của cục diện hiện tại, cố gắng làm tất cả những điều mình có thể làm, biết rằng dù nỗ lực bao nhiêu, hoàn cảnh ấy đã quy định mức trần mà mình có thể đạt được, và có thể ko bao giờ đạt được cái mức mà mình mong muốn. Giống như sinh ra làm con dân của một nước nhỏ, bỏ xứ mà đi, nhưng rồi dù có nỗ lực bao nhiêu thì ở đây cũng ko phải quê nhà,  cái ấm áp của tình thân vào cái lúc mà lợi ích bị tranh giành sẽ mất hẳn. Đôi lúc, mình cảm thấy ko biết tin vào đâu. Thậm chí ko tin cả những lời yêu thương của người thân bên cạnh, khi mà bản thân tự hỏi “tại sao thương mà vẫn đành lòng chứng kiến mình khổ thế này?”

Thiên hạ này đầy những con người khốn khổ. Chúng ta chỉ ko nhận ra rằng mình đang khổ. Và cố chống chọi cho qua tháng ngày. Mình bớt nói lại, nghĩ nhiều hơn, bớt than rằng “tại sao cuộc đời mình lại chán chường như thế này”, “mình đã làm gì sai”, bởi vì biết rằng sinh ra làm một con người là phải chịu như vậy. Sống – cho hết kiếp này. Kiếp sau, xin ko đầu thai …

 

Blogging

Lâu lâu, mình nhận được email của mọi người gởi cho nhau (cc mình), nội dung đôi lúc là mình cũng đã biết rõ từ trước. Lời lẽ trong email, đôi khi khiến mình hơi phật ý, dù mình thật ko phải là đối tượng được nói tới trong email. Cũng đôi khi, mình thấy một vài comment trên FB, có lẽ lúc comment, mọi người cũng chả nghĩ gì (hoặc cũng có thể là nghĩ rất nhiều rồi mới post), nhưng chắc chắn người nhận sẽ cảm thấy bớt vui.

Cũng là một lời nói, đôi khi mình nghĩ có rất nhiều cách để truyền tải một thông điệp, nhưng hình như mọi người chỉ biết có 1 cách. Và cách đó rất thẳng thắn dễ dàng đâm vào tim của người khác. Đôi khi mình tự hỏi vì sao có những người thích làm người khác khổ. Rồi mình tự trả lời, thật ra nó thể hiện sự kém của người đó. Khi ko thể nói được một lời dễ nghe, ko giải quyết được vấn đề một cách êm đẹp, nó ko thể hiện tình huống như thế nào, nó thể hiện năng lực bản thân thế nào. Người có năng lực sẽ luôn sống rất đơn giản, và nhẹ nhàng với người xung quanh. Ngược lại, những người luôn khó khăn chính là những người kém, họ kém, ko biết xử lí vấn đề thế nào, nên dễ gây khó khăn cho người khác. Nhưng họ hoàn toàn ko nhận ra điều đó!

Nhìn chung, mình thấy trên các phương tiện của cộng đồng, ai cũng muốn thể hiện là mình biết, mình tốt nhất, giỏi nhất. Nhưng khi chăm chú vào điều đó, sẽ khiến niềm vui của rất nhiều người bị “nguy hiểm”. Bởi nếu ai cũng vui nhất, giỏi nhất, thì sự cạnh tranh ấy có phần vô nghĩa! Mình nhìn thấy trong mỗi comment, post của mọi người là những niềm riêng mà người ta ko nói ra, cố gắng che giấu đi cái mình muốn mà đang thiếu, và thể hiện ra là mình ko quan tâm tới sự thiếu đó. Mình thấy sự đố kị khi bắt bẻ. Mình thấy sự khoe khoang che giấu điểm yếu khi tỏ vẻ mình giỏi. Và mình đôi lúc cũng vậy. Đôi lúc mình định post, định comment, xong ngẫm lại điều đó có cần thiết ko, có nhất thiết phải thế ko, và rồi mình thôi. Giống như mình đọc đâu đó “lời mình nói liệu có ích ko, có làm cho ai đó vui ko, có đúng ko?” Khi nhận ra rằng câu trả lời là ko, mình thôi ko post nữa. Cuộc đời, đã có quá nhiều điều xấu xa, mình ko cần phải góp thêm phần nữa!

Dạo này, mình bắt đầu tự vấn những gì mình muốn chia sẻ. Đôi lần, mình muốn nói gì đó, và mình tự hỏi: thật ra mục đích của mình là gì? Nếu mục đích của mình là khoe khoang (và ai có thể cấm mình khoe khoang những gì mình xứng đáng được nhận chứ), thì mình sẽ tự hỏi liệu cái mình có thật sự là quý giá với mọi người ko? Nếu thật sự quý giá và có ích với mọi người thì mình cũng có thể khoe được. Còn nếu ko, thôi mình giữ cho riêng mình biết cũng được vậy. Đôi lần, mình biết mục đích của mình ko hề tốt, đôi khi để dạy ai đó một chuyện gì, đôi khi chỉ để thể hiện quan điểm của mình. Rồi mình nghĩ, quan điểm của mình cũng ko cần ai biết, mình hiểu là được rồi, cần gì ai phải thông cảm – mà có biết họ cũng ko thông cảm đâu. Hơn nữa, cũng ko thể áp dụng quan điểm của mình cho số đông được, khi mà mỗi người có những hoàn cảnh và lựa chọn rất khác nhau!

Thế đó, mình đã thôi post những điều mà mình thường chia sẻ trên FB. Cảm thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều, đỡ thị phi hơn rất nhiều. Đôi lúc, mình nghĩ có FB hay ko đối với mình cũng đã bớt quan trọng đi rất nhiều. Cái quan trọng ko phải là khóa FB bao nhiêu ngày, cái quan trọng là ko hề cần nó dù nó có mở sờ sờ bên cạnh. Điều đơn giản ấy, sao rất nhiều người ko hiểu? Mình lại tự tìm câu trả lời, con người vốn là ngu dốt, rất nhiều điều ko muốn học, chỉ muốn sống trong vỏ kén của mình và cho rằng ngoài kia chả đáng gì. Khi họ ko nghĩ nhiều, họ đã tự mình tước đi của mình cái quyền được hiểu những lí lẽ đơn giản. Thế giới ở trong hoàn cảnh này, chính là “nhờ” con người mà ra. Rất tiếc, rất nhiều người ko muốn nghĩ nhiều như vậy …