Blogging

Lời nói ko mất tiền mua

Lâu lâu, mình nhận được email của mọi người gởi cho nhau (cc mình), nội dung đôi lúc là mình cũng đã biết rõ từ trước. Lời lẽ trong email, đôi khi khiến mình hơi phật ý, dù mình thật ko phải là đối tượng được nói tới trong email. Cũng đôi khi, mình thấy một vài comment trên FB, có lẽ lúc comment, mọi người cũng chả nghĩ gì (hoặc cũng có thể là nghĩ rất nhiều rồi mới post), nhưng chắc chắn người nhận sẽ cảm thấy bớt vui.

Cũng là một lời nói, đôi khi mình nghĩ có rất nhiều cách để truyền tải một thông điệp, nhưng hình như mọi người chỉ biết có 1 cách. Và cách đó rất thẳng thắn dễ dàng đâm vào tim của người khác. Đôi khi mình tự hỏi vì sao có những người thích làm người khác khổ. Rồi mình tự trả lời, thật ra nó thể hiện sự kém của người đó. Khi ko thể nói được một lời dễ nghe, ko giải quyết được vấn đề một cách êm đẹp, nó ko thể hiện tình huống như thế nào, nó thể hiện năng lực bản thân thế nào. Người có năng lực sẽ luôn sống rất đơn giản, và nhẹ nhàng với người xung quanh. Ngược lại, những người luôn khó khăn chính là những người kém, họ kém, ko biết xử lí vấn đề thế nào, nên dễ gây khó khăn cho người khác. Nhưng họ hoàn toàn ko nhận ra điều đó!

Nhìn chung, mình thấy trên các phương tiện của cộng đồng, ai cũng muốn thể hiện là mình biết, mình tốt nhất, giỏi nhất. Nhưng khi chăm chú vào điều đó, sẽ khiến niềm vui của rất nhiều người bị “nguy hiểm”. Bởi nếu ai cũng vui nhất, giỏi nhất, thì sự cạnh tranh ấy có phần vô nghĩa! Mình nhìn thấy trong mỗi comment, post của mọi người là những niềm riêng mà người ta ko nói ra, cố gắng che giấu đi cái mình muốn mà đang thiếu, và thể hiện ra là mình ko quan tâm tới sự thiếu đó. Mình thấy sự đố kị khi bắt bẻ. Mình thấy sự khoe khoang che giấu điểm yếu khi tỏ vẻ mình giỏi. Và mình đôi lúc cũng vậy. Đôi lúc mình định post, định comment, xong ngẫm lại điều đó có cần thiết ko, có nhất thiết phải thế ko, và rồi mình thôi. Giống như mình đọc đâu đó “lời mình nói liệu có ích ko, có làm cho ai đó vui ko, có đúng ko?” Khi nhận ra rằng câu trả lời là ko, mình thôi ko post nữa. Cuộc đời, đã có quá nhiều điều xấu xa, mình ko cần phải góp thêm phần nữa!

Dạo này, mình bắt đầu tự vấn những gì mình muốn chia sẻ. Đôi lần, mình muốn nói gì đó, và mình tự hỏi: thật ra mục đích của mình là gì? Nếu mục đích của mình là khoe khoang (và ai có thể cấm mình khoe khoang những gì mình xứng đáng được nhận chứ), thì mình sẽ tự hỏi liệu cái mình có thật sự là quý giá với mọi người ko? Nếu thật sự quý giá và có ích với mọi người thì mình cũng có thể khoe được. Còn nếu ko, thôi mình giữ cho riêng mình biết cũng được vậy. Đôi lần, mình biết mục đích của mình ko hề tốt, đôi khi để dạy ai đó một chuyện gì, đôi khi chỉ để thể hiện quan điểm của mình. Rồi mình nghĩ, quan điểm của mình cũng ko cần ai biết, mình hiểu là được rồi, cần gì ai phải thông cảm – mà có biết họ cũng ko thông cảm đâu. Hơn nữa, cũng ko thể áp dụng quan điểm của mình cho số đông được, khi mà mỗi người có những hoàn cảnh và lựa chọn rất khác nhau!

Thế đó, mình đã thôi post những điều mà mình thường chia sẻ trên FB. Cảm thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều, đỡ thị phi hơn rất nhiều. Đôi lúc, mình nghĩ có FB hay ko đối với mình cũng đã bớt quan trọng đi rất nhiều. Cái quan trọng ko phải là khóa FB bao nhiêu ngày, cái quan trọng là ko hề cần nó dù nó có mở sờ sờ bên cạnh. Điều đơn giản ấy, sao rất nhiều người ko hiểu? Mình lại tự tìm câu trả lời, con người vốn là ngu dốt, rất nhiều điều ko muốn học, chỉ muốn sống trong vỏ kén của mình và cho rằng ngoài kia chả đáng gì. Khi họ ko nghĩ nhiều, họ đã tự mình tước đi của mình cái quyền được hiểu những lí lẽ đơn giản. Thế giới ở trong hoàn cảnh này, chính là “nhờ” con người mà ra. Rất tiếc, rất nhiều người ko muốn nghĩ nhiều như vậy …

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.