https://www.youtube.com/watch?v=bAE2D97f_S8
Có hết tất cả, có thật nhiều tiền, chưa hẳn đã là hạnh phúc.
Mình ko thể chờ cho tới lúc có thật nhiều tiền để hạnh phúc.
Mình chỉ có thể hạnh phúc bây giờ, lúc này, bằng một cách nào đó.
https://www.youtube.com/watch?v=bAE2D97f_S8
Có hết tất cả, có thật nhiều tiền, chưa hẳn đã là hạnh phúc.
Mình ko thể chờ cho tới lúc có thật nhiều tiền để hạnh phúc.
Mình chỉ có thể hạnh phúc bây giờ, lúc này, bằng một cách nào đó.
https://www.youtube.com/watch?v=VdMo-ncmDjM
Cuộc sống là vậy. Ai cũng cho rằng mình là đúng. Ai cũng chỉ thấy những việc mình có công làm được. Ai cũng dễ dàng thấy cái sai của người khác. Ai cũng muốn đổ lỗi cho người khác. Nếu mình chỉ đơn giản muốn có một nhận định công bằng, thì mình sẽ vỡ tim rất nhiều lần mà chết.
Vậy nên mình à, bỏ qua đi, bỏ qua tất cả, mặc kệ tất cả, ít quan tâm lại, ít nói lại, ít chia sẻ lại, ít than vãn lại, ít suy nghĩ lại, và ít cố gắng khiến mọi người vui vẻ lại.
Chỉ nên làm cho mình vui vẻ thôi. Thế đi!
30 năm trên đời, mình đã sống rất quy củ, rất biết điều, biết nghe lời và vâng dạ. Ngày còn bé, mình mơ ước có thể giống như “con người ta”, đứa con giỏi giang, luôn rất xinh đẹp, học giỏi, ngoan ngoãn mà mình thường được nghe kể. Mình ước ao trở thành một người hoàn hảo nhất có thể, ko chỉ đẹp người, đẹp nết, còn bao nhiêu tài lẻ ngang dọc. Mình đã luôn cố gắng và cố gắng. Một ngày nọ, ngồi trên xe bus, mình thấy mình đã trở nên hoàn hảo. Ko phải là người con hoàn hảo nữa, mà mình đã trở thành một người phụ nữ khiến người khác ngưỡng mộ, một người chồng yêu thương và hoàn hảo, một chuyện tình yêu hoàn hảo, một kiến thức hoàn hảo, một tấm bằng hoàn hảo, một sự nghiệp hoàn hảo, một người chị hoàn hảo và một người con hoàn hảo. Mình đã trở thành người mình muốn trở thành – mình tự nhủ!
Nhưng rồi mình phát hiện ra, mình cần nhiều hơn chỉ là hoàn hảo. Mình bắt đầu thấy thích những nổi loạn. Những cô gái có thể vứt phắt thằng người yêu ko ra gì trong bài post của Thái Thùy Linh hôm nay. Những bạn có thể vứt phắt cái bằng PhD đầy hứa hẹn để đi làm điều mình thích. Những con người có thể vứt phắt cái gọi là một đảng viên gương mẫu để sống với điều trái tim mình tin tưởng. Những cái vứt phắt đầy dũng cảm. Hoàn hảo ko chưa đủ. Dũng cảm vứt đi những gì mình có thể có, những hình mẫu hoàn hảo để sống với điều trái tim mình muốn.
Một ngày nào đó, khi anh nhận tháng lương đầu tiên, dù có hay ko có một cái bằng Tiến sĩ, em sẽ bỏ hết. Đó chính là lời hứa với chính trái tim mình!
Dạo này FB của mình toàn hình con nít. Cũng ko hẳn là dạo này, ý là đã mấy năm nay. Nhà nhà sinh con, người người khoe ảnh con. Có người gọi đó là cục vàng, có người gọi đó kim cương, có người cho rằng mỗi người phụ nữ đều phải trở thành một người mẹ, coi đó là sự nghiệp suốt đời của mình.
Mình ko phản đối.
Và mình cũng rất muốn có con. Nói cho đúng, mình bắt đầu muốn có một em bé từ cách đây vài năm. Nhưng khi suy nghĩ về nó, mình nghĩ mình chưa đủ sẵn sàng. Ai đó sẽ bảo sẽ chẳng bao giờ là thời điểm tốt nhất. Uh, mình cũng ko chờ thời điểm tốt nhất, nhưng mình chờ một thời điểm tốt hơn.
Mình ko nghĩ sinh ra một đứa trẻ là một chuyện có thể nông nổi, có thể quyết định là mình thích thì mình đẻ thôi. Mình nghĩ đó là một sinh mạng, một con người, và mình nắm trong tay quyền quyết định số phận của một con người. Và dù các tôn giáo có thể cho rằng con người ấy chọn đến thế giới này, hoặc phải bị bắt đến cuộc sống này, thì mình có một phần trách nhiệm trong việc con người ấy sẽ đến thế giới này bằng con đường nào, và sẽ đi con đường nào tiếp. Mình nghĩ đó là một chuyện quan trọng. Và mình tin là mình có nhiều trách nhiệm trong chuyện quan trọng đó. Mình ko tin cha mẹ sinh con trời sinh tính. Mình cũng ko tin là một đứa trẻ sinh ra đời đã là một vận mệnh đặt sẵn. Mình nghĩ tính cách của con là do cha mẹ tạo thành. Vận mệnh của con là do cha mẹ tạo ra. Bởi vậy, mình càng ko nghĩ trời sinh voi sinh cỏ, còn mình thích đẻ thì đẻ thôi.
Và bởi vậy, mình muốn có một sự chuẩn bị. Chuẩn bị về sức khỏe, về tài chính, về tinh thần. Sức khỏe, để có thể cho con một tiền đề tốt đẹp, cho con một thân thể không bệnh tật, ko phiền muộn. Tài chính, ko phải để cho con những điều tốt nhất, mà để có thể bình tâm ở bên con, ko mải mê kiếm tiền cho những nhu cầu tối thiểu, không chật vật với những thứ con cần, ko stress với cuộc sống hàng ngày mà cáu giận với con, và quan trọng hơn cả là có thời gian để lớn cùng con. Mấy hôm nay khi FB share đầy những clip giúp việc đánh con, hay cô đánh con ở trường, mình chợt thốt lên “kiếm tiền để làm gì?”. Cha mẹ mải mê kiếm tiền, còn con thì thả cho người giúp việc trông. Những con người đầu óc ko quá phức tạp, làm sao để hướng cho con trẻ từ những hành vi tới lời ăn tiếng nói. Trẻ con học rất nhanh, và đáng tiếc là điều xấu thì dễ học và dễ cám dỗ hơn điều tốt. Tống con vào trường, phó mặc cho cô giáo, gởi nó tới lớp học kèm là xong. Họ quên rằng cô giáo như mẹ hiền chứ ko phải là mẹ hiền. Mình ko tin cô giáo nào yêu trò tới mức chăm trò như chăm con, huống hồ, cô ko phải ba đầu sáu tay để uốn nắn từng học sinh một. Cái mỗi đứa trẻ cần, thực ra ko phải kiến thức, trường lớp xịn, đồng phục xịn, mà là thời gian của cha mẹ. Khi người ta yêu, người ta bảo dù có bận mấy, thì ko phải là ko có thời gian, mà là vị trí ưu tiên của mình đến đâu trong lòng người ta. Đối với con trẻ, cha mẹ để con ở ưu tiên nào, mà sẵn sàng cắt bỏ thời gian cho con. Mọi người nói, nuôi một đứa trẻ ko tốn kém bao nhiêu. Có người bảo, đẻ đi ông bà lo cho. Thật ra mình nghĩ mọi người chưa lường trước hết được sự tốn kém của một con người mới. Với mình, đó ko phải chỉ là tiền vào bệnh viện đẻ con, đó còn là 1 năm đầu đời của con cần có cha mẹ bên con mỗi giây mỗi phút, nghĩa là nuôi 3 con người trong 1 năm ko làm ra tiền. Đó ko chỉ là tiền mua cho con cái áo cái quần, đó còn là tiền mua sự yên tâm của mỗi bà mẹ rằng mai kia mốt nọ nhà mình ko đói. Bởi một khi mẹ lo, con ko thể nào có sự chăm sóc đầy đủ nhất. Một khi mẹ bước chân ra ngoài đi làm, nghĩa là thời gian của con bị đánh cắp mất. Ko có quá nhiều 1 năm đầu đời để bù đắp, bằng bất cứ giá tiền nào.
Vậy nên, mình đã phải chuẩn bị khá lâu. Sức khỏe mất 6 tháng, tài chính mất hơn 1 năm, và tinh thần trong suốt chừng đó thời gian. Mình có thể nói mình sẵn sàng, khi mình ko lo lắng gì quá cho sinh linh bé bỏng sắp tới. Và mình ước mơ, ko chỉ có 1 mà sẽ có liên tục vài em bé. Mình sẽ ở nhà, chăm con, đồng hành cùng con cho tới khi con chính thức đi học. Mình hy vọng tới lúc đó con đã đủ vững vàng, đủ cởi mở để đón nhận thế giới của riêng con, đủ “trưởng thành” để nhận biết cái gì là đúng để học, và cái gì là sai để từ chối. Lúc đó, mình sẽ chỉ đóng vai trò là một người bạn, chỉ tham vấn khi con thật sự cần một lời khuyên, và để cho con tự chọn con đường của mình.
Sai lầm của người lớn, chính là nghĩ rằng chuyện đẻ ra một đứa con là một chuyện dễ dàng. Và cho rằng bởi vì mỗi người phụ nữ mang trong mình thiên chức “sinh lí” để đẻ thì phải đẻ. Ai cũng có miệng, ko phải ai cũng có thể nói, và ko phải lúc nào cũng nên nói. Ai cũng có tay chân, nhưng ko phải lúc nào cũng dùng tay chân để làm việc. Ko phải ai có tử cung và buồng trứng thì cũng phải đẻ. Mình nghĩ chuyện trở thành một người mẹ là một lựa chọn. Có những người lựa chọn ấy là lựa chọn duy nhất, là sự nghiệp cả đời. Cũng ko có gì sai. Nhưng đối với nhiều người, đó là một lựa chọn tồi, một lựa chọn ko “no go”, thì cũng ko có gì là sai. Quan trọng là mỗi người với lựa chọn trở thành một người mẹ, phải thật sự sẵn sàng, phải biết và hiểu mình đang chọn lựa cái gì. Và phải làm mọi thứ để lựa chọn ấy trở nên hoàn hảo nhất!
Mình nhớ những ngày còn bé, mình thường viết vào nhật kí “tại sao ko ai yêu mình?”. Đằng sau những con chữ ấy, là biết bao nhiêu nước mắt … Bắt đầu là những câu hỏi, đến những hành động. Là cố gắng học giỏi hơn, là trở nên hoàn hảo hơn, là trở thành một cô gái tốt hơn, là trở thành một người con mạnh mẽ hơn. Cho tới bây giờ, những cố gắng ấy đã cho mình nhiều thứ, một tương lai, một hy vọng. Tiếc là, mình đôi lúc vẫn tự hỏi “tại sao ko ai yêu mình”. Câu hỏi ấy dường như chưa bao giờ được trả lời, dù mình có cố gắng tới bao nhiêu. Đôi lúc mình tự hỏi, bao nhiêu câu trả lời sẽ là đủ cho mình? Mình đã tự lớn khôn để biết rằng tình yêu đôi khi ko như mình tưởng tượng, ko phải cha mẹ nào yêu con cũng chiều chuộng con như mình đã từng thấy bạn bè của ba mẹ chiều chuộng con họ. Mình cũng đã từng tự trả lời rằng ko ai có thể chiếm được tình yêu của tất cả mọi người, và tự bằng lòng rằng con người vốn ích kỉ, và có lẽ những người bạn của mình còn đáng tiếc rằng ích kỉ hơn gấp nhiều lần mình có thể tưởng tượng ra …
Câu hỏi ấy, nỗi khao khát, nỗi đau thuở thơ bé, khi nhớ lại vẫn khiến mình đau rất nhiều.
Nhưng mình đã khác, khác mình hôm qua rất nhiều. Thay vì tự hỏi “làm thế nào để được yêu”, mình đã thôi đi tìm câu trả lời, mình lại hỏi “tại sao mình lại cần được yêu?”. Khi mình nghe cô bạn kể hiện đang không có việc làm, nên bạn trai chu cấp vì cả hai thống nhất rằng chi phí sinh hoạt sẽ đóng góp theo thu nhập. Mình ko cảm thấy đó là niềm vui hay hạnh phúc. Thậm chí mình cảm thấy hơi thương hại cho bạn. Không có gì sung sướng bằng mình chính là đại gia của chính mình. Chẳng có chân dài nào sung sướng bằng mình, bởi mình ko là chân dài, mình có thể quyền quyết định và xứng đáng với những gì mình hưởng thụ. Mình ko cần được yêu, thậm chí, nếu bị ghét cũng chẳng sao. Mình biết mình làm đúng, và mình tin rằng mình sẽ sống tốt, dù có hay ko có sự giúp đỡ của những người xung quanh. Mình mãi mãi ko thể là nàng bạch tuyết hay cô tấm, mình chính là mụ phù thủy, chính là mụ dì ghẻ, chính là người có quyền quyết định số phận của những cô gái hiền lành vô tội luôn được yêu ấy. Và lẽ ra mình nên cảm thấy miserable, nhưng mà mình ko cảm thấy như vậy. Mình biết mình đã làm hết khả năng. Và ngược lại, mình bắt đầu hiểu ra cái câu “behind a hostile mind is a terrible mistreat”. Và mình bắt đầu cảm thông cho cái câu “the tears of a princess and the anger of a witch both come from the sorrow of a broken heart, but it is always easier to sympathize with the first case.”
Em cứ ngân nga một bài hát của người ta, bài hát của em là người yêu vùi trong sâu
Em cứ ngân nga từng lời hát của người ta, lời hát em viết ra là những đớn đau ngút ngàn …