Blogging

Suốt 4 năm học PhD, chắc đây là lần đầu tiên mình chỉ stress về chuyện paper ko quá 1 đêm tới sáng, tất cả kế hoạch thực hiện song song vẫn diễn ra bình thường, và mình ko điên, ko nổi khùng, ko giận dỗi, ko mất ngủ một lần nào, từ lúc có ý định nộp bài cho tới lúc quyết định ko nộp bài nữa. Sáng nay khi họp xong, mình bình tĩnh nói với postdoc rằng kế hoạch nộp bài sẽ thay đổi, trước mắt cứ làm đã rồi khi nào có kết quả tốt sẽ bắt đầu viết bài. Nhìn một bạn postdoc khác vò đầu bứt tai và thở dài thườn thượt trong cuộc họp, thấy mình ở trong đó, và biết rằng mình đã khác rất nhiều rồi. Có lẽ, nếu học được điều gì suốt 4 năm nay, chính là sự bình tĩnh. Mình bình tĩnh ngay cả khi có những chuyện bất ngờ xảy đến, bình tĩnh ngay cả khi đối mặt với những khủng hoảng của chính mình, bình tĩnh khi chuyện ko như kế hoạch, bình tĩnh khi người khác khiến kế hoạch của mình tan tành mây khói.

Mình – ko hẳn là một người theo chủ nghĩa “thuận theo tự nhiên”. Những ai biết mình đủ thân đều biết mình là người ko thích việc “chấp nhận số phận”, thậm chí rất tin cơ duyên, nhưng ko bao giờ muốn chỉ ngồi chờ cơ duyên tới mà tin rằng cơ duyên là do mình tạo ra. Đôi khi điều đó khiến người ta nhìn mình với ánh mắt hơi e dè, đã là con gái tuổi hổ, lại còn ko biết thân phận … Nhưng mình nghĩ cuộc sống của mình chỉ mình mới có trách nhiệm với nó, ai ko phải sống cuộc đời mình thì ko bao giờ có quyền phán xét. Nên kệ thôi, quan trọng là mình sống tốt và mình nghĩ mình sống tốt!

Nhưng để sống tốt nó ko hề dễ dàng. Sống tốt là biết mơ đến những điều lớn lao hơn, biết mình cần cố gắng và đạt được mục đích gì. Đã gọi là ước mơ, mơ thì mơ cho trót, ko thể mơ những điều tầm thường. Đôi khi là những điều quá tầm với. Vậy nên, mình thường thấy bản thân mình sổ khở với những mục tiêu của cuộc đời mình. Mình nhớ những ngày làm đồ án hồi đại học, trong khi các bạn rất thảnh thơi với việc lỡ rớt thì làm lại thôi, làm hoài rồi cũng đậu. Mình lại khác, vì mình biết mục tiêu của đại học sẽ phải là loại giỏi, muốn loại giỏi thì điểm phải cao, và ko được rớt quá 10 tín chỉ, nên mình rất lo lắng khi mình thi rớt môn thứ 2, công vào là đã mất 9 tín chỉ. Mình ko chỉ ko có quyền được rớt bất kì môn học nào nữa, mà ngược lại, phải cố hết sức để đạt được điểm cao nhất có thể để bù vào 2 môn học đó. Áp lực đó khiến mình đau đầu, sẵn sàng nổi quạu với bất kì bạn làm cùng nhóm nào chểnh mảng ko hoàn thành nhiệm vụ của họ, và thậm chí đôi lúc mất niềm tin vào các bạn, giành làm hết thảy mọi thứ rồi làm chính mình kiệt sức. Điều may mắn là thời gian đó mình còn trẻ, thức vài đêm ko sao. Và khi trải qua hết thảy những chuyện đó, mình hiểu được thế nào là làm nhóm, thế nào là ôm đồm, thế nào là phải biết phân công hợp lí. Tưởng rằng những kinh nghiệm đó sẽ giúp ích khi mình bắt đầu làm PhD. Nhưng khi bắt đầu phải đối diện với áp lực phải có bài, nhìn bạn bè đồng trang lứa có bài báo, mình bắt đầu mất dần kiên nhẫn. Mỗi lần đối diện với hạn chót nộp bài, là một lần mình mất ăn mất ngủ, tâm trạng nổi nóng bất cứ lúc nào, và nổi điên với mọi điều ko nằm trong kế hoạch xảy ra.

Mà những chuyện ko nằm trong kế hoạch thì lại rất nhiều. Hồi mình viết bài đầu tiên, tới lúc bài được chấp nhận, thầy lại đi mang bài ấy đi nộp patent. Quá hạn phải nộp bài lượt cuối, thầy vẫn chưa nhận lại được thư thông báo patent được chấp nhận, một cái paper với mình ở thời điểm đó là tất cả, nhưng với thầy chả là gì cả so với cái patent đang được xử lí. Mình gần như quay quắt giữa thầy và hội nghị. Lần thứ 2, ko hẹn mà còn đâu 2 tuần tới hạn chót nộp bài, thầy tự nhiên hứng chí kêu mình viết trong khi kết quả chưa đâu vào đâu. Mình hủy tất cả kế hoạch, tập trung viết, lên trường cả thứ 7 chủ nhật. Gần ngày nộp bài, thầy bắt thằng cùng lab rút bài vì kết quả ko tường minh. Mình cùng 1 bạn khác cắm cúi làm, trong lòng đầy hoài nghi rằng bài của mình cũng có thể bị rút bất cứ lúc nào. Những ngày ấy, đầu óc cứ phải là căng như dây đàn. Nhưng cũng ko bằng lúc nộp tạp chí. Bài sửa đi, sửa lại. Các bạn phản biện lúc vặn vẹo bên này, lúc vặn vẹo bên kia. Bài thì cho phép có 14 trang thôi, mà cái gì cũng phải đưa vào. Co kéo từng dòng từng chữ. Có lúc, mình chán tới độ chỉ muốn rút bài chả thèm nộp nữa. Nhưng rồi mọi thứ cũng qua. Chung quy lại, cũng chỉ tại mình. Mình biết ko phải rằng áp lực từ bên ngoài khiến cho mình nổi điên, áp lức chính là từ mình. Bởi vì mình muốn mọi thứ phải tốt, phải hoàn hảo ngay từ vòng đầu tiên. Nhưng ko có thứ gì có thể hoàn hảo cả, nhất là trong chuyện nghiên cứu. Dù mình có dành 1 năm chỉ để chau chuốt bài báo ấy, vẫn sẽ có chỗ để làm tốt hơn. Nhận ra điều đó khiến mình công tâm hơn trong việc nhận xét bài của người khác. Đồng thời, cũng giúp mình bình tĩnh hơn. Bởi vì nhận ra điểm mạnh điểm yếu trong công việc của chính mình, và công bằng thừa nhận điều đó, cũng là một cách để làm mọi thứ hoàn hảo hơn. Tiếp tục để hoàn thành nó, hay dừng lại để đi một hướng khác, ko phải chỉ tùy thuộc vào thời gian hay khả năng của mình. Vậy nên, đặt một mục tiêu mà mình nỗ lực để vươn tới cũng tốt, nhưng một mục tiêu mà mình hài lòng với con đường đến mục tiêu đó, cũng là một kĩ năng.

Nếu kĩ năng của một người đủ tốt, người ta sẽ vui vẻ đi đến mục tiêu của đời mình, trên đường đi vẫn có đủ thời gian để ngắm hoa ngắm cỏ, biết rằng một ngày kia mình sẽ làm được điều mình đặt ra. Rốt cuộc, hạnh phúc ko hẳn là đích đến, nó là một quá trình kia mà. Quá trình của mình để viết được một bài báo, ko hẳn phải là làm ngày làm đêm, ko hẳn là phải hoãn tất cả những dự định khác, để rồi một khi nào đó bài báo này bị từ chối, hay là đơn giản chưa đủ để viết bài báo tốt và phải ngừng lại, mình cũng ko cảm thấy tiếc vì đã phải đánh đổi quá nhiều. Ngược lại, những dự định trong cuộc sống, vài cuộc hẹn hò với bạn bè, về nhà lúc 6h tối và ăn một bữa cơm ngon, nó giúp mình tái tạo cảm hứng, minh mẫn để tìm ra giải pháp thích hợp. Những niềm vui giản dị ấy khiến cho con đường tới mục tiêu lớn ko hề chán chường và mệt mỏi. Và nếu một khi mục tiêu lớn trở thành một mục tiêu vừa vừa, hay đôi khi nhận ra mục tiêu ấy ko hề là mục tiêu mà mình mong muốn, thì ít ra mình cũng đã có những niềm vui giản dị trên đường bầu bạn.

Để cho mình có thể bình tĩnh sống …

Blogging

Facebook của mình dạo này có 2 luồng dư luận. Một là những tranh cãi về chuyện tăng học phí ở Vinschool. Hai là chuyện có hay ko có lòng tự trọng khi sinh viên đi ăn cơm từ thiện 2000 đồng. Ai cũng muốn tỏ quan điểm. Mình cũng vậy. Rất nhiều lần mình muốn viết gì đó. Mình muốn nói là chuyện ở Vinschool chẳng qua là người giàu vốn từ xưa tới nay ko quen bị bắt nạt, nay bị người giàu hơn bắt nạt thì nóng mặt. Mình muốn nói là ai sống cuộc sống của cậu sinh viên đi ăn cơm từ thiện 2000 đồng mà dám đánh giá người ta hèn hay ko hèn, thiếu gì kẻ cũng giàu có mà vẫn hèn từ trong máu hèn ra? Mình muốn nói là đừng vội đánh giá ai đó bằng chỉ 1 hành động, 1 việc làm, ở một thời điểm nào đó. Tách bạch hẳn một con số ra khỏi một tờ giấy thì nó đã ko còn là con số cũ mang dáng dấp cũ nữa rồi, huống hồ là mang hẳn 1 người ra khỏi hoàn cảnh, nội dung và đánh giá họ.

Nhưng mình, cũng như rất nhiều người khác, cần phải có ý kiến. Để làm gì? Để chứng tỏ là ta đây có ý kiến, ta đây có suy nghĩ, ta đây có thể thay đổi nhận thức xã hội, và ta đây quan tâm. Đối với mình là vậy. Có thể, đối với một số người tài giỏi khác, họ thật sự có suy nghĩ, thật sự có ý kiến hữu ích, thật sự có thể thay đổi nhận thức xã hội. Nhưng mình thì ko.

Một ngày của mình bắt đầu bằng việc chật vật thuyết phục bản thân rời khỏi giấc ngủ, ra khỏi chăn ấm và tự hỏi “hôm nay nghỉ 1 ngày có được ko nhỉ?”. Dậy rồi, vệ sinh, ăn sáng, lòng hoang mang với câu hỏi “làm sao để đi làm sớm hơn một chút, để chiều về sớm …” Tới trường, check xem to-do-list có bao việc cần làm, thường bao giờ cũng có rất nhiều thứ cần làm, hoặc ko biết cần làm gì trước, hoặc ko biết bắt dầu từ đâu. Cố gắng lắm mới tập trung được vào việc. Làm một loáng ngẩng lên là 6h chiều. Cố gắng lắm mới dứt ra được để đi về nhà. Về tới nhà, ăn tối xong, người đã rã rời, thân xác lẫn đầu óc đều ko còn đủ sức để nghĩ. Lười nhác làm vài việc linh tinh.

Vậy mình biết dành thời gian lúc nào để tìm hiểu sâu sắc về một điều gì đó, để biết thật sự là chân tướng sự việc tới đâu, để thật sự suy nghĩ và đưa ra một ý kiến đúng, đủ, và công minh? Chưa kể, nhiều lúc chỉ nhìn một người là mình đã ghét rồi, chỉ nghe tới cái tên là đã ko thiện cảm rồi, chỉ cần thấy họ vui vẻ khi mình nghĩ họ ko xứng đáng là đã ko thể công minh rồi. Vậy nên mình ko chắc ý kiến của mình có giá trị với bất kì ai. Người khác, nếu cần tham khảo để có một ý kiến, tốt nhất là làm các trình tự như khi tiến hành nghiên cứu một đề tài gì, đặt câu hỏi, tìm chứng cứ hiện có, tiến hành phân tích và tính toán dựa trên dữ liệu hiện có, trả lời câu hỏi, tự tìm nghiệm đúng cho câu hỏi của mình. Đó là một vấn đề khá phức tạp. Và mình ko nghĩ ý kiến của mình có ích gì hơn là một ý kiến đáng giá 2 xu.

Mình ko phải cảm thấy khó khăn khi đưa ra một nhận định. Ngược lại, mình cảm thấy khó khăn khi đưa ra một nhận định đúng, khi viết ra những điều mà đối với mình thì đúng, nhưng ko hẳn là đúng với số đông. Và mình sợ nhận định của mình là phiến diện. Nhưng có lẽ mọi người ko thế. Ai cũng phải có ý kiến. Chỉ có điều mình ko biết họ có chắc về ý kiến của mình ko. Hay đơn giản là bởi ai cũng làm thế, mình cũng làm thế. Hay chỉ đơn giản là dựa vào những gì mình thấy mà đánh giá rằng xã hội thế này hay thế kia. Xã hội – chính là mình, là bạn mình, là những người xung quanh mình. Xã hội thế này hay thế kia chính là vì chúng ta đã thế này hay thế kia. Đừng đổ lỗi cho xã hội như thế chính chúng ta vô can, và xã hội là một thực thể xấu xí ngoài hành tinh nào đó. Xã hội ra như hôm nay, khi mà cái xấu đôi lúc được chấp nhận, và con người chọn cho mình những giải pháp tạm thời dẫu biết rằng giải pháp ấy ko hẳn tối ưu, thậm chí phương hại người khác, chính là lúc chúng ta tự cho phép xã hội xấu đi. Chính chúng ta chứ ko ai khác. Ví dụ? Ví dụ như một thầy giáo ở một trường đại học, khi đi dạy cho sinh viên vẫn biết rằng kiến thức của mình là đã lỗi thời, nhưng vẫn vì cơm áo gạo tiền, vì ko có thời gian, vì việc riêng bận rộn, vì ko có điều kiện và ko ai trả tiền để viết giáo trình mới, vẫn sẵn sàng truyền đạt điều mình ko chắc tới sinh viên. Một em sinh viên ko có được sự hứng thú khi ngồi trên giảng đường nghe những kiến thức từ những năm 1980, em chán, em coi kiến thức ko có giá trị gì, em xao lãng học hành, em nghĩ rằng đèn sách thật phí công. Một ngày nào đó, em ra đời, kiến thức ko áp dụng được vào thực tế, bố mẹ xin cho em một chân nhà nước, em ngày xách cặp đi, tối xách cặp về, lên facebook đánh giá thiên hạ, và chán cho cảnh nước nhà.

Có rất nhiều thứ sai, thậm chí rất sai đã xảy ra, quan trọng là ta đối diện với nó thế nào, và làm đúng phần ta có thể tới đâu. Nếu em sinh viên nghĩ rằng kiến thức này ko đúng, và cố tìm cách học cái đúng giữa những cái sai, có thể mọi chuyện đã khác. Vậy nên, đừng cố làm những việc mà mình ko giỏi, hãy cố làm đúng những thứ trong khả năng của mình, nếu ko thể, đừng làm gì hết, cũng đừng vì lí do gì đó mà chậc lưỡi cho qua. Đó chính là khi xã hội trở nên tồi tệ, bởi chúng ta – chính là xã hội!

 

Gởi lại cho người

Mình vẫn nghĩ mãi về câu chuyện mà một cô bạn chia sẻ với mình vài hôm trước. Khi cô ấy không biết vì sao bỗng nhiên cảm thấy “mọi người” không tốt với cô ấy, hỏi những điều mà bản thân cô ấy không muốn nghe, phỏng đoán những điều cô ấy ko định làm … Và điều ấy xảy ra ở đây, giữa một xã hội tây phương mà mọi người thường xuyên than phiền về sự lạnh lẽo có phần cứng nhắc và rành mạch trong mối quan hệ giữa người và người. Câu chuyện ấy vẫn theo mình cho tới hôm nay, vì mình cũng cảm thấy như vậy. Và thường xuyên hỏi chồng “có phải tại em nhạy cảm/khó tính/nghĩ nhiều quá ko?”. Và mình bằng lòng rằng câu hỏi đó chính là câu là trả lời. Mình luôn cảm thấy dễ chịu khi nghĩ rằng bởi vì mình đã sai ở đâu đó nên mọi chuyện đơn giản mới trở thành vấn đề. Và để bắt đầu thay đổi, chỉ cần mình thay đổi là được. Dù điều đó thật sự ko dễ dàng chút nào. Cho dù năm tháng trôi qua, những gì mình suy nghĩ đã dần trở nên trưởng thành hơn, mình đã tìm được kha khá câu trả lời cho những khúc mắc của mình, thì cảm xúc vẫn đôi lúc vẹn nguyên như ngày đầu. Nghĩa là mình vẫn cảm thấy tổn thương khi người đối diện “chỉ nói một câu đùa”. Và bất chợt bởi vì cô bạn ấy cũng cảm thấy y chang, điều đó có nghĩa là cảm xúc ấy có thực, ko phải tại vì mình hay cô ấy quá nhạy cảm, ko phải bởi vì mình tự “bịa đặt” ra cái cảm xúc ko muốn có ấy. Và cái suy nghĩ đầu tiên của mình luôn là: nếu nó sai, thì sai từ đầu? và nếu là sai, thì làm sao để sửa?

Mình nghĩ ra được vài lí do. Lí do lớn nhất và đơn giản nhất là người ta đơn giản dễ bị tổn thương nếu vây quanh mình toàn là một lũ khốn nạn. Mình đọc được câu này “Before you diagnose yourself with depression or low self-esteem, first make sure that you are not, in fact, just surrounded by assholes.” (tạm dịch: trước khi tự chẩn đoán mình bị trầm cảm hoặc tự ti, trước hết phải chắc chắn là quanh mình ko có thằng khốn nạn nào!). Đến một lúc nào đó, bạn phải biết chấp nhận rằng xung quanh mình ko phải ai cũng có thể kiềm chế bản thân, ko phải ai cũng thật sự tốt bụng, ko phải ai cũng có ý thức rằng mình phải trở thành một con người tốt, và ko phải ai cũng sẵn sàng đặt lợi ích của người khác trên lợi ích của mình. Điều đáng buồn là hầu hết chúng ta đều ích kỉ, đều nhỏ bé trước cái lợi trước mắt, đều dễ dàng đầu hàng trước những điều khó khăn, và chọn điều dễ dàng. Hồi bé, mình rất thích bài hát Một đời người, một rừng cây, trong đó có câu “ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, gian khổ sẽ giành phần ai?” Mình thấy rất nhiều người cũng thích bài hát đó. Nhưng ko phải ai cũng có điều kiện để sống như mong muốn của mình. Cách đây vài ngày, có một bài thơ về người giàu người nghèo khiến nhiều người có ý kiến. Mình thực ra đồng ý với một phần trong đó. Thực tế là người giàu ít khi nào gây ra tội ác gì lớn (ngoài cái tội đã làm cho họ giàu ra). Người thường gây ra những tội ác lớn như giết người cướp của, thảm sát lại là người nghèo, những người bị dồn vào đường cùng và cảm thấy mình ko còn gì để mất. Đó chính là những con người nguy hiểm nhất. Một đứa trẻ ko có tình thương của gia đình, một thiếu niên thường chịu bất công, một người lớn bị chặn mọi nguồn sống, đó chính là khi tội ác dễ nảy sinh. Khi người ta giàu, chuyện gì cũng dễ dàng, người ta có thời gian để nghĩ về những điều tốt đẹp, hay làm điều gì tốt đẹp cho cuộc sống. Vì vậy, thật ra đừng phủ nhận nỗ lực của người giàu, nỗ lực đó thật ra cũng đóng góp vào cuộc sống này … hiệu quả đến đâu thì vẫn còn phải bàn …

Nói đến hiệu quả, mình nghĩ đến lí do thứ hai: không phải ai cũng đang làm điều gì đó có ích cho cuộc đời này. Nghe có vẻ vô lí nhỉ? Chắc chắn mỗi người trong chúng ta đều nghĩ mình đang làm hết khả năng của mình, cố gắng làm những điều hữu ích nhất có thể. Có thể là sống một cuộc sống tốt, ko là gánh nặng của xã hội. Có thể là làm những điều thiện nguyện. Có thể là sáng chế ra một sản phẩm hoàn toàn mới. Vậy mà lại ko phải điều có ích ư? Ừ, cũng có thể. Bởi vì chúng ta quá nhỏ bé, tầm nhìn của mỗi người dù có rộng lớn đến đâu cũng có thể sai, có thể mù ở một điểm nào đó. Những điều chúng ta đang làm, tưởng là ko có hệ quả gì nghiêm trọng, nhưng ai biết được, những gợn song nhỏ vào một thời điểm nào đó góp lại trở thành một cơn sóng lớn, và những cơn sóng lớn ấy có thể thổi bay một lâu dài cát ở đâu đó. Lịch sử nhìn từ góc của bộ phim Chiến tranh Việt Nam cho thấy những tư tưởng có vẻ tân thời, những nỗ lực để xây dựng một điều tốt đẹp, ở một thời điểm nào đó đã dẫn tới bi kịch. Lỗi của ai? Ai cũng có lỗi và ai cũng ko có lỗi. Bởi vì chúng ta đã làm điều mình có thể rồi mà, đúng ko?

Bởi vì chúng ta là những con người, chúng ta hành động theo lí trí thì ít, mà theo cảm tính thì nhiều. Mình thường nói đùa rằng khi ai đó nghi ngờ một kết quả chạy mô phỏng là sai rằng kết quả chạy bằng máy tính thì ít khi sai lắm, sai có thể nằm ở cách người ta viết ra đoạn mã mô phỏng đó, sai có thể nằm ở những điều chưa hoàn thiện chúng ta hiểu về kết quả đó, chứ mình tin máy tính ko sai, nếu có ai thì chỉ có thể là con người.

Mình hy vọng là những lí do mình nghĩ là là đúng. Và đã biết sai ở đâu thì có thể tìm được cách sửa. Mình luôn nghĩ rằng cuộc sống này cứ vậy thôi, khó mà sửa bất kì thứ gì. Cái duy nhất bản thân mình có thể sửa được chính là mình hay chính là thái độ sống của mình.

Thay vì mong chờ mọi người đối xử tốt với mình, hay là mình đối tốt với mọi người trước, mà ko đòi hỏi bất kì sự đáp trả nào. Mình nhớ khi cậu bạn cùng lab trịnh trọng cảm ơn mình vì đã đọc bài báo của bạn ấy (dù mình làm một lĩnh vực ko liên quan và ko phải đồng tác giả), cậu ấy bảo cậu ấy rất ngạc nhiên vì sự tận tình của mình. Mình biết mình đã ko bao giờ mong chờ sự cảm ơn ấy, khi mà mình đã phải ở lại thêm 3-4h đồng hồ buổi tối sửa bài đó, cậu postdoc làm việc trực tiếp với mình đã bảo mình ko việc gì phải làm thế, và khó chịu với mình. Điều ấy ko hề khiến mình bận tâm, bởi mình biết mình đang làm điều đúng. Và mình ko hy vọng gì nhiều ngoài việc một ngày nào đó, nếu cậu bạn của mình nhận được một lời đề nghị tương tự từ một ai đó cần sự giúp đỡ, cậu ấy sẽ nghĩ đến mình, và sẽ đồng ý.

Thay vì cố gắng thay đổi suy nghĩ của những người xung quanh, thì mình chỉ nên bao dung hơn, kiên nhẫn hơn. Hiểu cho họ rằng những điều họ nói thật ra ko nhằm vào mình. Hầu hết những điều mỗi người phát biểu đều phản ảnh một phần nào suy nghĩ  và hoàn cảnh của chính họ, hơn là suy nghĩ về hoàn cảnh của người khác. Nếu một ai đó phát biểu rằng “oh, em lấy chồng tây sướng nhỉ, khi nào thì nhập quốc tịch”, mình sẽ nghĩ ngay rằng “người đó chắc trong một hoàn cảnh nào đó đã chứng kiến một cuộc hôn nhân ko hoàn toàn dựa vào tình yêu, thế nên họ mới nghĩ rằng người khác cũng chỉ cần một cuộc hôn nhân đầy  vật chất như thế!” Điều này, thật sự đối với mình cũng ko dễ dàng. Đôi lúc mình tự nghĩ rằng tại sao mình phải là người kiên nhẫn, trong khi tất cả mọi người đều có quyền đùa cợt, có quyền phát biểu những điều gây tổn thương cho mình? Và mình thấy rằng trong rất nhiều trường hợp, khi mình thể hiện rằng mình ko hề tổn thương vì những lời nói đùa ấy, thì họ sẽ thôi ko đùa nữa. Đó chính là điều kì lạ của con người, khi họ nói điều gì, làm điều gì đều là có mục đích cả. Và một mục đích rất chung của nhiều người là khiến người khác thê thảm hơn mình. Một khi họ ko đạt được mục đích, thì họ sẽ sớm từ bỏ – và có lẽ là quay cuồng đi tìm cách khác. Điều duy nhất mình có thể làm là đứng vững, bình yên và nhẹ nhàng đi qua những cảm xúc tiêu cực, để cho mình thanh thản.

Thay vì cố gắng làm một điều gì đó to lớn, hay là mình chỉ nên làm đúng những điều mình biết rõ và hiểu rõ. Rất nhiều người lên facebook để chứng tỏ quan điểm, thay đổi thế giới quan của nhiều người với mục đích ban đầu rất tốt. Nhưng họ ko biết rằng những thông tin họ đọc được có thể đến hàng ngàn, mà những gì họ share lại chỉ phản ánh đúng thế giới quan của họ mà thôi. Và những người đọc những thông tin share đó có thể chỉ hiểu được 1 phần của cuộc sống và đưa ra những giả thiết rất sai lầm. Vì vậy đã rất lâu rồi, mình đã thôi ko còn share nhiều quan điểm lên FB cá nhân. Ngược lại, mình like rất nhiều. Like cả những điều mình đồng ý, và ko đồng ý. Bởi mình biết, khi mình like, một ý kiến nào đó có thể xuất hiện trên tường của bạn mình, và họ có những ý kiến trái chiều để nhìn nhận một vấn đề nào đó. Khi hiệu ứng đám đông đủ lớn, những lời nói tưởng chừng vô hại trên facebook có thể giết chết ai đó. Mình hy vọng việc mình like những thông tin trái ngược, hay đôi lúc chỉ là ko like những thông tin đang quá hot, có thể khiến hiệu ứng đám đông giảm nhiệt và đám đông ấy có thể bình tâm suy nghĩ. Giống như bản thân mình khi gặp bất kì thông tin nào cũng chờ thêm vài hôm, xem thử thông tin ấy có đúng ko, có ai phản đối ko, đọc những comment để biết thêm. Đôi khi, chỉ đọc và đừng phán xét, nếu chuyện ko thật sự liên quan trực tiếp, và mình ko mắt thấy tai nghe, thậm chí mắt thấy tai nghe thì cũng còn suy nghĩ nhiều. Thay vì nhanh chóng đưa ra nhận định, phải chăng cái mỗi người cần chính là kiến thức đủ rộng, đủ sâu để nhận định. Và nếu mình ko thật sự là chuyên gia của lĩnh vực đó, thì tốt nhất là cần đợi sự xác minh của chuyên gia, bằng thời gian.

Cuối cùng, thay vì thay đổi xã hội, hay là ta cứ thay đổi chính ta, thay đổi chính cuộc sống của chúng ta. Mình nhớ mẹ mình hay chửi cái lũ quan tham thối nát. Mình ko biết quan tham thối nát là ai? Chả lẽ họ ko phải là người, sinh ra đã làm quan tham thối nát rồi? Mọi người hay chửi chính quyền. Mình tự hỏi chính quyền là ai? Chính quyền chính là cô bạn mình học cùng hồi cấp 3, mình tin tưởng cô ấy đủ năng lực để làm điều đúng nhất trong khả năng của cô ấy. Chính quyền là người bà con quyền lực nhà mình hay nhờ cậy khi có việc. Mình biết người ấy chả có năng lực gì mấy, nhưng thời thế đã đẩy đưa họ lên vị trí đó, có cho mình lên ngồi đó mình cũng ko biết làm thế nào, và họ cũng lao động cật lực để lên tới đó. Họ đã sai chỗ nào? Những con buồm thuận theo chiều gió để đẩy thuyền đi thì sai chỗ nào? Hay sống trên đời cứ phải là chí phèo, cứ ngồi gốc cây uống rượu và chửi đổng lên mới là đúng? Hay người tài cứ phải từ quan như Nguyễn Công Trứ về nhà độc ẩm như Nguyễn Khuyến mới là hay? Đời người vốn dĩ rất ngắn, nếu làm được bất kì điều gì thì nên làm, sai cũng nên làm. Chỉ là cần phải giữ cho mình một trái tim và cái đầu rộng mở, và luôn giữ trong mình một ý niệm rằng “mình có thể sai bất kì lúc nào”. Và khi mình biết mình sai, thì mình sẽ cố gắng sửa. Sửa được hay ko còn tùy lỗi lầm ấy to đến chừng nào. Nhưng ít ra mình biết, mình nói ra, mình thừa nhận, mình giúp cho người khác ko phạm lỗi lầm ấy, và mình bị trừng phạt bởi chính lương tâm của mình bởi điều đó. Và mình chấp nhận hình phạt ấy.

Cuộc sống sẽ dễ dàng hơn rất nhiều, nếu chúng ta thành thật với nhau, bớt ghét bỏ nhau, và làm mọi điều ta thấy đúng. Điều ta thấy đúng ko hẳn khiến ta có lợi nhất. Điều ta thấy đúng cũng ko hẳn là điều được đám đông ủng hộ nhất. Điều ta thấy đúng có lẽ cũng ko phải là điều dễ dàng. Nhưng ta phải làm, bởi đó là cách duy nhất để cuộc sống đẹp nhất, ít nhất là trong trái tim ta! Bởi đến cuối cùng, khi chúng ta rồi sẽ từ bỏ thế giới này, điều quan trọng ko phải là ta là ai, đã làm gì trong cuộc sống này, mọi người yêu quý mình chừng nào, điều quan trọng chính là mình cảm thấy hài lòng với bản thân mình đến đâu. Đơn giản thế thôi!

Blogging

Sáng thứ 2, một buổi sáng ảm đạm, ngày khó ưa nhất trong tuần …

Ai đó nói rằng đừng để cuộc sống của mình chỉ là một chuỗi những ngày thù ghét thứ 2 và mong chờ thứ 6. Có lẽ chẳng ai muốn như vậy, nhưng ai có thể dừng lại, có cái xa xỉ của việc thức dậy, làm những điều mình mong muốn, ko hề trông đợi tới ngày lãnh lương, nỗi buồn khi phải trả các khoản và thấy số tiền mình kiếm được chả là bao …

Đôi khi mình thấy chán ghét cả thế giới này. Mình tự hỏi tại sao con người phải ghét nhau, bắn giết nhau? Mình tự hỏi nếu cuộc sống này ai cũng có quyền được lấy mọi thứ họ muốn trong cửa hàng, ai cũng có quyền được chọn công việc mà họ thích, ko có cái gọi là ngày nghỉ vì họ có thể nghỉ bất kì lúc nào họ muốn, ko có cái gọi là tiền lương bởi vì họ ko cần phải trả bất kì khoản tiền nào … Liệu cuộc sống có tốt hơn hay ko? Mình đã luôn tự hỏi nếu long tử tế là thước đo cho sự thành công của ai đó, tử tế trong mỗi ngày, mỗi lời nói, mỗi hành động, từng giây từng phút. Liệu thế giới có tốt hơn hay ko? Có lẽ mình quá đơn giản, quá ngây thơ!

Đôi lúc mình cảm thấy cuộc sống này ko dành cho mình. Mình, với những nguyên tắc mà mình cho là đúng, khiến mình cảm thấy mình là nạn nhân. Mình là nạn nhân cho những đòi hỏi vô lí của người thân. Mình là nạn nhân cho việc cố trở thành một người con tốt, dâu tốt, vợ tốt, trò tốt. Mình là nạn nhân cho những việc bao đồng ko ai quan tâm. Mình là nạn nhân cho việc đấu tranh cho kẻ yếu. Mình là nạn nhân cho những cố gắng vào bất kì thời điểm nào trong đời. Mình cảm thấy bởi vì mình chưa bao giờ là gánh nặng của bất kì ai, mình chưa bao giờ có cái quyền dựa vào ai, và mình cũng mất đi khả năng cho phép bản thân mình được yếu đuối. Bởi vì mình quá biết phải làm gì và nên làm gì, mình ko cho phép bản thân được sai, được thả lỏng trái tim và khối óc này, để những điều vô lí được xảy ra khi mình có những quyết định kì lạ!

Giống như những ngày này, khi mình cảm thấy khó chịu với tất thảy mọi thứ xung quanh, đâu đó trong mình vẫn kêu gào rằng “mình sai rồi!”, “mình nặng lời rồi!”, “mình vô lí rồi!” với mọi thứ mình đang làm. Dù đâu đó mình vẫn nghĩ “vậy khi mọi người sai rồi, nặng lời, vô lí rồi, thì có ai nghĩ cho mình ko?”. Điều khác biệt là mình biết giới hạn của những điều sai đó, còn dường như thế giới thì ko … hoàn toàn ko! Khi mình biết mình đang nổi cáu với ai đó và điều đó hoàn toàn có lí của nó, bản thân mình biết chỉ là mình đang ở mức độ kiên nhẫn thấp nhất mà mình có, và mình ko muốn deal with other’s bullshits nữa. Đôi khi tự hỏi vì sao phải luôn là sự kiên nhẫn và cố gắng của mình? Chả lẽ giá trị của mình là ở việc hứng shitty things? Mình chẳng muốn làm thùng rác của bất kì ai. Dù ko phải cái thùng rác thì ko có tích sự gì! Nhưng đến một lúc nào đó, mình sẽ lại tự nhủ, nếu một chút nhẫn nhịn khiến mọi thứ giải quyết xong ổn thỏa thì tại sao lại ko? Và rồi mình lại là mình của hôm qua, lại tiếp tục chịu đựng và cố gắng nhẫn nại như xưa! =))

Cô gái của tôi à! Tại sao lại phải sinh ra trên cõi đời đầy rẫy vô lí này? Để rồi ko hài lòng với bất kì điều gì mà mình phải đối mặt. Nhưng mình lại quá biết phải làm gì. Phải xốc lại bản thân, tìm cho mình bình yên và sự tích cực, phải đứng lên, và phải mạnh mẽ. Và cho dù thế nào, mọi việc phải cứ hoàn thành, cuộc sống vẫn phải đúng kế hoạch …

Và mình sẽ vẫn tiếp tục những sang thứ 2 đầy ảm đảm, chán chường và tự hỏi “đây có phải là cuộc sống mà mình muốn hay ko” cho tới khi nào mình đủ khả năng thay đổi nó. Một ngày nào đó, cuộc sống của mình sẽ là thức dậy và làm những điều mình muốn, luôn đủ sức để tập thể dục và đánh một bài hát bất kì khi nào có hứng … Hy vọng rằng ngày đó ko phải là kiếp sau …

Gom nhặt của đời

Câu chuyện 1: Tại sao người nghèo thì càng nghèo mà người giàu thì ngày càng giàu?
 
Có một người rất nghèo và khổ cực. Một người nhà giàu nhìn thấy đáng thương liền muốn giúp đỡ. Người giàu có đưa cho anh ta một con bò, chúc anh khai hoang tốt, đợi mùa xuân đến gieo hạt giống, mùa thu là có thể thoát nghèo rồi.
 
Người nghèo cảm thấy hi vọng trong lòng, bắt đầu phấn đấu. Nhưng chỉ sau vài ngày, bò muốn ăn cỏ, người muốn ăn cơm, cuộc sống trở nên khó khăn hơn trước.
 
Người nghèo bèn nghĩ thà rằng bán bò đi, mua mấy con dê. Trước tiên giết một con để ăn, còn lại để nuôi cho nó sinh con, đợi nó lớn lên rồi cầm đi bán. Như thế kiếm được nhiều tiền hơn.
 
Người nghèo tiến hành theo kế hoạch. Sau khi ăn hết một con dê, những con dê còn lại rất chậm sinh con, cuộc sống lại gặp khó khăn. Thế là anh không nhịn được lại giết thịt một con.
 
Người nghèo nghĩ: “Tiếp tục như vậy không được. Không bằng đem dê bán đi, mua thành gà. Gà đẻ trứng rất nhanh, trứng gà có thể lập tức bán được tiền, cuộc sống sẽ trở nên tốt đẹp.”
 
Người nghèo lại thực hiện theo kế hoạch. Nhưng rồi thời gian trôi qua cũng không có thay đổi, gặp khó khăn, nhịn không được liền giết gà, cuối cùng chỉ còn lại một con. Lý tưởng của người nghèo hoàn toàn sụp đổ.
 
Người nghèo thất vọng: “Làm giàu thật khó, thà đem con gà còn lại đi bán, mua một bình rượu uống cho no nê. Mọi việc không còn lo lắng.”
 
Mùa xuân đến rất nhanh. Người giàu có hào hứng mang hạt giống cho người nghèo nhưng nhìn thấy người nghèo đang uống rượu với dưa muối, bò cũng không còn, trong nhà vẫn nghèo rớt mồng tơi như trước đây.
 
Người giàu quay đi, người nghèo vẫn cứ tiếp tục.
 
Rất nhiều người nghèo đã từng mơ ước, thậm chí có cơ hội và hành động nhưng họ không kiên trì đến cùng.
 
Một nhà đầu tư nói bí quyết thành công của mình là: “Lúc không có tiền, cho dù khó khăn cũng nên tiết kiệm và đầu tư. Áp lực sẽ khiến bạn tìm được phương pháp kiếm tiền mới, giúp bạn trả hết nợ. Đó là một thói quen tốt.”
 
Tính cách hình thành thói quen, thói quen quyết định thành công.
 
Người càng sâu sắc: Càng trầm tĩnh đơn giản.
 
Người càng nông cạn lạnh nhạt: Càng táo bạo bất an.
 
Kẻ mạnh: Không phải là không có nước mắt mà là kìm nén nước mắt không rơi.
 
Kẻ yếu: Không phải ở vẻ bề ngoài mà là ở tinh thần suy sụp.
 
Nếu như mọi việc đều dễ dàng thì giá trị của bạn ở đâu?
 
Câu chuyện 2: Tại sao đừng nên cứng nhắc?
 
Sư tử trông thấy một con chó điên liền nhanh chóng tránh mặt. Sư tử con nói: “Cha dám sống chết đánh nhau với hổ, cùng báo so tài. Sao lại tránh né một chó điên, mất mặt quá!”
 
Sư tử hỏi: “Con thấy đánh thắng một chó điên vinh quang lắm sao?”. Sư tử con lắc đầu.
 
“Lại để cho chó điên cắn cho thì có xui xẻo không?”. Sư tử con gật đầu.
 
“Như vậy, chúng ta trêu trọc chó điên làm gì?”
 
Người nào đó không xứng làm đối thủ của bạn, không muốn tranh luận với những người không có tố chất, chỉ cần mỉm cười rời xa họ, đừng để cho họ cắn bạn.
 
Ngày nay, nếu như bạn vẫn còn phàn nàn, không cố gắng thì người khác sẽ thành công. Bạn không làm, người khác sẽ đến làm. Bạn không phát triển, không có ai sẽ chờ đợi bạn!
 
Câu chuyện 3: Tại sao phải trân trọng những cơ hội nhỏ nhặt?
 
Có một con thiên lý mã trẻ tuổi, đang đợi Bá Nhạc đến phát hiện ra nó.
 
Thương gia đến, nói: “Bạn sẵn lòng đi theo tôi không?”
 
Ngựa lắc đầu nói: :”Tôi là thiên lý mã, sao có thể đi theo thương gia vận chuyển hàng hóa được?”
 
Binh lính đến, nói: “Bạn có muốn đi theo tôi không?”
 
Ngựa lắc đầu nói: “Tôi là thiên lý mã, một binh sĩ bình thường sao có thể phát huy hết khả năng của tôi?”
 
Thợ săn đến, nói: “Bạn sẵn sàng đi theo tôi không?”
 
Ngựa lắc đầu nói: “Tôi là thiên lý mã, sao có thể đi theo hầu thợ săn?”
 
Ngày qua ngày, năm qua năm, con ngựa vẫn chưa tìm được cơ hội lý tưởng cho mình.
 
Rồi một ngày, khâm sai đại thần phụng mệnh đến nhân gian tìm kiếm thiên lỹ mã. Thiên lý mã gặp được khâm sai đại thần, nói: “Tôi chính là thiên lý mã mà ông muốn tìm.”
 
Khâm sai hỏi: “Bạn có thông thuộc đường đi trên đất nước chúng ta không?”, Ngựa lắc đầu.
 
“Bạn đã từng ra trận, có kinh nghiệm tác chiến chưa?”, Ngựa lắc đầu
 
Khâm sai lại hỏi: “Tôi có thể dùng bạn vào việc gì?”
 
Ngựa trả lời: “Tôi có thể một ngày đi được một nghìn dặm, một đêm đi được 800 dặm”
 
Khâm sai đại thần cho ngựa chạy thử một đoạn đường. Ngựa cố gắng hết sức chạy tiến lên phía trước, nhưng chỉ được vài bước nó đã thở hồng hộc, mồ hôi chảy đầm đìa.
 
“Bạn già rồi, không dùng được!”, nói xong khâm sai liền bỏ đi.
 
Hôm nay, những nỗ lực dường như bình thường của bạn đều là tích lũy cho tương lai. Mỗi một lần kinh nghiệm, một lần không vui, bị từ chối đều đặt nền móng cho thành công sau này. Không phải chờ đến lúc già, không chạy nổi nữa mới hối hận.
 
Bằng cấp không có nghĩa là có năng lực, văn bằng không có nghĩa là có văn hóa, quá khứ huy hoàng chỉ là lịch sử để nhớ lại. Vì vậy, ngày hôm qua như thế nào không quan trọng, quan trọng là hôm nay ra sao, ngày mai sẽ thế nào!
 
Trong cuộc sống chúng ta có thể gặp nhiều khó khăn, gian khổ nhưng chỉ cần cố gắng, kiên trì vượt qua thì nhất định sẽ có một tương lai tốt đẹp!