Blogging

Cuối tuần, người rệu rã chỉ muốn nằm dài trên giường, đi ko muốn đi, ăn ko muốn ăn. Ngoài trời, mưa gió réo cả đêm, thức dậy mấy lần, mỗi lần đầu lại vẩn vương một suy nghĩ. Dạo này mình hay có thói quen nằm trên giường vẫn nghĩ phải làm gì, từng việc, từ việc ở trường, tới việc ở nhà, tiền nong tới nhà cửa, cứ từng thứ sắp xếp trong đầu, ngủ dậy là bật dậy đi làm từng việc đã dự định đó. Việc chẳng bao giờ ngừng, và mình ko bao giờ nghỉ. Kể cả thứ 7, chủ nhật, thèm một giấc ngủ nướng lâu một chút, thèm cái cảm giác thảnh thơi khi ko có việc gì làm. Cách đây mấy hôm, cô bạn ở lab đi ngang và bảo “I hate adult life”. Mình chỉ biết bật cười. Ai cũng khổ vậy chứ đâu phải mình mình. Bởi vậy, càng cảm thấy cuộc đời này vô nghĩa. Mình chỉ là đang mỗi ngày cố gắng để tạo ý nghĩa cho cuộc đời mình. Dù cũng ko biết để làm gì …

Vậy mà ngoài kia, thiên hạ chém giết nhau, lừa lọc nhau, giống như cuộc sống còn chưa đủ những biến cố, mất mát, đau thương. Đôi khi mình nghe mọi người chửi con này, thằng kia, lãnh đạo, quần chúng, quan, giặc … Giống như là họ ko phải là người. Mình nghĩ ai cũng có lí lẽ để tự cho mình là đúng. Quan cũng là người, họ biết những điều mà bao kẻ ngoài kia đang chửi rủa ko biết, họ cố gắng làm cho cuộc đời của họ mang một ý nghĩa nào đó. Có nhiều tiền, gởi con đi học nước ngoài, lo cho bố mẹ một ngôi nhà khang trang cũng là ý nghĩa của cuộc sống vậy. Cũng đôi khi, khi ta chỉ đóng suy nghĩ của mình vào một cái cục diện nào đó nhỏ lẻ mà ta biết, ta quên mất rằng mình cũng thuộc vào một cái toàn diện nào đó, và những gì ta làm đôi khi có ảnh hưởng lớn hơn ta tưởng. Những ông quan ấy có thể ko nhận ra, nhưng rồi một ngày thấy hậu quả những việc mình đã làm quá to lớn, họ cũng bất lực và mệt mỏi để sửa sai. Giống mình, mệt mỏi và bất lực trước hoàn cảnh của mình, chỉ có thể tận dụng the best của cục diện hiện tại, cố gắng làm tất cả những điều mình có thể làm, biết rằng dù nỗ lực bao nhiêu, hoàn cảnh ấy đã quy định mức trần mà mình có thể đạt được, và có thể ko bao giờ đạt được cái mức mà mình mong muốn. Giống như sinh ra làm con dân của một nước nhỏ, bỏ xứ mà đi, nhưng rồi dù có nỗ lực bao nhiêu thì ở đây cũng ko phải quê nhà,  cái ấm áp của tình thân vào cái lúc mà lợi ích bị tranh giành sẽ mất hẳn. Đôi lúc, mình cảm thấy ko biết tin vào đâu. Thậm chí ko tin cả những lời yêu thương của người thân bên cạnh, khi mà bản thân tự hỏi “tại sao thương mà vẫn đành lòng chứng kiến mình khổ thế này?”

Thiên hạ này đầy những con người khốn khổ. Chúng ta chỉ ko nhận ra rằng mình đang khổ. Và cố chống chọi cho qua tháng ngày. Mình bớt nói lại, nghĩ nhiều hơn, bớt than rằng “tại sao cuộc đời mình lại chán chường như thế này”, “mình đã làm gì sai”, bởi vì biết rằng sinh ra làm một con người là phải chịu như vậy. Sống – cho hết kiếp này. Kiếp sau, xin ko đầu thai …

 

Blogging

Lâu lâu, mình nhận được email của mọi người gởi cho nhau (cc mình), nội dung đôi lúc là mình cũng đã biết rõ từ trước. Lời lẽ trong email, đôi khi khiến mình hơi phật ý, dù mình thật ko phải là đối tượng được nói tới trong email. Cũng đôi khi, mình thấy một vài comment trên FB, có lẽ lúc comment, mọi người cũng chả nghĩ gì (hoặc cũng có thể là nghĩ rất nhiều rồi mới post), nhưng chắc chắn người nhận sẽ cảm thấy bớt vui.

Cũng là một lời nói, đôi khi mình nghĩ có rất nhiều cách để truyền tải một thông điệp, nhưng hình như mọi người chỉ biết có 1 cách. Và cách đó rất thẳng thắn dễ dàng đâm vào tim của người khác. Đôi khi mình tự hỏi vì sao có những người thích làm người khác khổ. Rồi mình tự trả lời, thật ra nó thể hiện sự kém của người đó. Khi ko thể nói được một lời dễ nghe, ko giải quyết được vấn đề một cách êm đẹp, nó ko thể hiện tình huống như thế nào, nó thể hiện năng lực bản thân thế nào. Người có năng lực sẽ luôn sống rất đơn giản, và nhẹ nhàng với người xung quanh. Ngược lại, những người luôn khó khăn chính là những người kém, họ kém, ko biết xử lí vấn đề thế nào, nên dễ gây khó khăn cho người khác. Nhưng họ hoàn toàn ko nhận ra điều đó!

Nhìn chung, mình thấy trên các phương tiện của cộng đồng, ai cũng muốn thể hiện là mình biết, mình tốt nhất, giỏi nhất. Nhưng khi chăm chú vào điều đó, sẽ khiến niềm vui của rất nhiều người bị “nguy hiểm”. Bởi nếu ai cũng vui nhất, giỏi nhất, thì sự cạnh tranh ấy có phần vô nghĩa! Mình nhìn thấy trong mỗi comment, post của mọi người là những niềm riêng mà người ta ko nói ra, cố gắng che giấu đi cái mình muốn mà đang thiếu, và thể hiện ra là mình ko quan tâm tới sự thiếu đó. Mình thấy sự đố kị khi bắt bẻ. Mình thấy sự khoe khoang che giấu điểm yếu khi tỏ vẻ mình giỏi. Và mình đôi lúc cũng vậy. Đôi lúc mình định post, định comment, xong ngẫm lại điều đó có cần thiết ko, có nhất thiết phải thế ko, và rồi mình thôi. Giống như mình đọc đâu đó “lời mình nói liệu có ích ko, có làm cho ai đó vui ko, có đúng ko?” Khi nhận ra rằng câu trả lời là ko, mình thôi ko post nữa. Cuộc đời, đã có quá nhiều điều xấu xa, mình ko cần phải góp thêm phần nữa!

Dạo này, mình bắt đầu tự vấn những gì mình muốn chia sẻ. Đôi lần, mình muốn nói gì đó, và mình tự hỏi: thật ra mục đích của mình là gì? Nếu mục đích của mình là khoe khoang (và ai có thể cấm mình khoe khoang những gì mình xứng đáng được nhận chứ), thì mình sẽ tự hỏi liệu cái mình có thật sự là quý giá với mọi người ko? Nếu thật sự quý giá và có ích với mọi người thì mình cũng có thể khoe được. Còn nếu ko, thôi mình giữ cho riêng mình biết cũng được vậy. Đôi lần, mình biết mục đích của mình ko hề tốt, đôi khi để dạy ai đó một chuyện gì, đôi khi chỉ để thể hiện quan điểm của mình. Rồi mình nghĩ, quan điểm của mình cũng ko cần ai biết, mình hiểu là được rồi, cần gì ai phải thông cảm – mà có biết họ cũng ko thông cảm đâu. Hơn nữa, cũng ko thể áp dụng quan điểm của mình cho số đông được, khi mà mỗi người có những hoàn cảnh và lựa chọn rất khác nhau!

Thế đó, mình đã thôi post những điều mà mình thường chia sẻ trên FB. Cảm thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều, đỡ thị phi hơn rất nhiều. Đôi lúc, mình nghĩ có FB hay ko đối với mình cũng đã bớt quan trọng đi rất nhiều. Cái quan trọng ko phải là khóa FB bao nhiêu ngày, cái quan trọng là ko hề cần nó dù nó có mở sờ sờ bên cạnh. Điều đơn giản ấy, sao rất nhiều người ko hiểu? Mình lại tự tìm câu trả lời, con người vốn là ngu dốt, rất nhiều điều ko muốn học, chỉ muốn sống trong vỏ kén của mình và cho rằng ngoài kia chả đáng gì. Khi họ ko nghĩ nhiều, họ đã tự mình tước đi của mình cái quyền được hiểu những lí lẽ đơn giản. Thế giới ở trong hoàn cảnh này, chính là “nhờ” con người mà ra. Rất tiếc, rất nhiều người ko muốn nghĩ nhiều như vậy …

Blogging, Tin ở hoa hồng

Hôm qua, mình đọc được câu này trên FB “mình quá may mắn nên nhiều người lầm tưởng rằng mình giỏi!”

Mình cũng tự nhiên suy nghĩ mấy ngày nay, đôi lúc mình ko biết điều mình tưởng có phải sự thật ko. Bởi cái việc nghĩ rằng sẽ khó, sẽ ko bao giờ làm xong, hôm nay bán tín bán nghi mình nghĩ là mình làm xong rồi. Khi mình bắt tay vào làm việc này, chính mình cũng ko tin rằng mình sẽ hoàn thành nó. Một đôi lần, mình đã muốn đẩy sang cho người khác làm. Nhưng rồi ko ai nhận vì nó khó, mất thời gian, nên mình cứ tiếp tục. Cuối cùng, mọi thứ cứ cố, cứ đi qua, rồi cũng xong. Mình vẫn chưa dám tin rằng nó xong thật, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, chắc là xong thật rồi!

Cuộc đời mình, đi qua ko biết bao nhiêu là “biến cố”. Đôi lúc, mình cảm thấy những biến cố ấy làm cho mình mệt mỏi. Mình đã có đủ rắc rối cho cả một cuộc đời, chèo chống và cố gắng đi trên con đường mình chọn suốt gần 20 năm. Đôi lúc, mình cảm thấy đã chùn chân mỏi gối – điều mà lẽ ra mình ko cảm nhận được ở cái độ tuổi 30. Khi mình nhìn quanh và nhận ra những lựa chọn có phần trẻ con của những người xung quanh, mình đã tự hỏi “ko biết mình già thật, hay là mình chỉ đang hão huyền tự lừa dối mình ở một điểm mù nào đó”. Nhưng mình nhận ra rằng, mọi thứ mình làm, nếu tin vào trực giác, thường ko bao giờ sai. Thường khi mình đã quyết làm, giống như có ai đó ở sau lưng giúp mình, sớm hay muộn rồi cũng sẽ thành công. Đôi lúc, tự hỏi rằng liệu cuộc đời cho mình nhiều may mắn như thế, có lúc nào lấy đi của mình cái gì đó quý giá hay ko? Mình hy vọng rằng mình sống tốt, và sẽ được trời thương …

Tự thưởng cho mình một ngày nghỉ, làm vài việc bình thường mình ko có thời gian để làm, và mình biết, những cố gắng nỗ lực hôm nay, một lúc nào đó sẽ trả lại mình xứng đáng. Ít ra, mình tin như vậy!

 

Gởi lại cho người

Lần lữa mãi, mình quyết định sẽ chia sẻ kinh nghiệm kì thi nhập tịch Hà Lan (inburgering) mà mình vừa trải qua năm ngoái (2016). Lần lữa là tại vì nó cũng sẽ khiến nhiều người đặt câu hỏi: “thế thi nhập tịch xong rồi thì sẽ đổi quốc tịch à? sẽ ở lại Hà Lan à? sẽ ko về VN à?”. Câu trả lời là “thi nhập tịch ko hẳn là để đổi quốc tịch”. Kì thi nhập tịch dành cho những người muốn hòa nhập vào xã hội Hà Lan. Đối tượng chính của kì thi này chủ yếu là những người kết hôn với người Hà Lan, hoặc xin nhập cư vào Hà Lan theo dạng tị nạn, ngoài ra, còn có những người đã sống lâu năm ở Hà Lan hoặc có ý định sống lâu năm ở Hà Lan, hoặc muốn xin đổi quốc tịch và hòa nhập vào cộng đồng của người Hà Lan. Cụ thể là muốn xin thẻ cư trú dài hạn (permanent residence PR card), hoặc xin đổi quốc tịch (Dutch passport) thì cần phải vượt qua kì thi này.

Mình cũng nói riêng thêm về thẻ cư trú dài hạn. Người có thẻ cư trú dài hạn sẽ được cư trú hợp pháp ở Hà Lan vô thời hạn, quyền hạn như công dân Hà Lan ngoại trừ ko được bầu cử. Thẻ cư trú dài hạn có giá trị 5 năm, sau đó có thể gia hạn mà ko kèm theo bất kì điều kiện nào. Như vậy, có thẻ cư trú dài hạn ko chỉ bớt đi áp lực của việc hàng năm phải đi gia hạn thẻ cư trú, tốn kém tiền bạc (mỗi lần gia hạn thẻ cư trú ngắn hạn khoảng 400-700euro/tùy vào loại thẻ dành cho đi học hay đi làm), đồng thời cũng tạo điều kiện để xin việc dễ dàng hơn (vì các công ty sẽ không phải lo thẻ cư trú cho mình, đồng thời mình được đối xử về mức lương như dân Hà Lan, và sẽ được đối xử là nhân viên có thể làm việc lâu dài cho công ty chứ ko phải chịu hợp đồng ngắn hạn nữa). Nói như vậy để thấy rằng việc có thẻ cư trú dài hạn (PR) là một lợi ích lớn đối với lao động nước ngoài. Trong khi đó điều kiện để nộp hồ sơ xin PR cũng ko quá khó: bạn phải ở 5 năm liên tục tại Hà Lan, đã vượt qua kì thi nhập tịch, và đang có việc làm/đã từng đi làm/có chứng minh tài chính (việc đã/đang nhận trợ cấp xã hội có ảnh hưởng 1 phần tới việc xét hồ sơ PR).

Vậy kì thi nhập tịch này có khó ko? Theo mình là ko. Mình ko phải quá giỏi hoặc đầu tư nhiều cho việc học tiếng Hà Lan, và khi bắt đầu học thi thì mình cũng lo lắng rằng nó quá sức của mình. Nhưng đến cuối cùng, mình khẳng định là kì thi này ko khó. Kết thúc kì thi thì trình độ tiếng Hà Lan sẽ là ở trình độ A2, tức là có thể nghe nói đọc hiểu những đoạn hội thoại hàng ngày, đi chợ, đọc thư từ được. Tuy nhiên, việc sử dụng ngôn ngữ thành thạo ko hoàn toàn phản ánh trong kì thi. Ngược lại, kì thi ngôn ngữ nào cũng chỉ là một kì thi đánh giá chủ yếu về kĩ năng, hơn là khả năng sử dụng ngôn ngữ. Nếu ai đã từng thi IELTS hay TOEFL thì ko lạ với việc này. Vì vậy, mình nhấn mạnh là muốn vượt qua kì thi thì phải rèn luyện kĩ năng.

Kì thi gồm 6 môn thi nhỏ: nghe, nói, đọc, viết, văn hóa (KNM) và porfolio xin việc (ONA). Trong đó, 3 môn nghe, đọc, KNM là kì thi trắc nghiệm. Môn nói gồm 1/2 là trắc nghiệm, và 1/2 là trả lời một số câu hỏi đơn lẻ và thu âm lại. Viết gồm 1 bài viết thư, 1 bài điền form có sẵn và một vài câu điền vào hoàn thành câu đơn lẻ. ONA bắt đầu bằng làm 1 porfolio, nếu porfolio đạt thì sẽ gọi đi phỏng vấn (hoàn toàn bằng tiếng Hà Lan). Chi tiết của các kì thi, đăng kí thi và kì thi mẫu có sẵn trên website của kì thi này: https://www.inburgeren.nl/examen-doen.jsp

Để bắt đầu việc học thì cần đọc hết quyển sách Welkom in Nederland: https://shop.coutinho.nl/store_nl/welkom-in-nederland-2070.html
Mình nghĩ việc đọc hết quyển sách này là cần thiết, nó ko chỉ cung cấp toàn bộ từ vựng cho kì thi, mà còn cung cấp kiến thức cần thiết để hòa nhập vào xã hội Hà Lan. Mình nghĩ nếu ai ko có ý định ở lại lâu dài cũng có thể tham khảo quyển sách này để có một chút kiến thức về cách sống, cách nghĩ của người Hà Lan, từ đó, có thể thuận lợi hơn trong quá trình sống ở Hà Lan, dù chỉ là một vài năm. Khi mua quyển sách này thì sẽ được cho 1 cái code để đăng nhập trên website. Nội dung online của quyển sách gồm có list từ vựng, các câu trả lời cho phần trắc nghiệm bài tập trong sách, và các đoạn cần nghe dành cho câu hỏi cũng như nội dung trong sách. Code có giá trị trong 12 tháng, nên có thể chia sẻ giữa nhiều người học với nhau. Cuối mỗi bài sẽ có 1 bài kiểm tra ngắn tương tự như kì thi nhập tịch nhưng đơn giản hơn và ngắn hơn, gồm 5 kĩ năng nghe, nói, đọc, viết, và KNM. Đồng thời cũng có 1 bảng tóm gọn những nội dung cần biết của bài đó, vì vậy nếu ai lười đọc nội dung trong sách, và tự tin rằng mình có đủ kiến thức về cuộc sống ở Hà Lan thì có thể trực tiếp đọc đoạn tóm tắt này, nếu thấy thiếu gì có thể quay lại đọc nội dung bài sau.

Về bài thi, có đến 3 môn thi trắc nghiệm, nên nếu ai có kĩ năng thi trắc nghiệm thì sẽ là một lợi thế. Còn môn nghe và viết thì rất cần một người (nên là người Hà Lan) sửa giúp cho những lỗi căn bản. Mình cũng tập hợp các đề thi  đọc, KNM và viết mình tìm kiếm được trên mạng ở link sau: https://www.dropbox.com/s/6xm4behprypdfcb/PractiseTests.zip?dl=0. Đối với 3 môn thi này, ngoài đọc sách, làm những đề thi này và các đề thi mẫu trên trang web của kì thi, mình ko luyện thêm gì khác. Đề thi KNM mình tìm được có khác so với format của môn thi chính thức nên chỉ làm để tham khảo thôi. Kĩ năng thi của mình là đọc câu hỏi trước, tìm từ liên quan trong phần nội dung bài đọc/nghe để chọn câu trả lời cho đúng. Còn KNM thì dùng kiến thức để xác định đúng sai và dùng phương pháp loại trừ trước khi nghe đoạn hội thoại. Lưu ý là khi đi thi, ko nhất thiết phải nghe hết nội dung của đoạn hội thoại, lúc nào cũng có nút để kéo tới lui, nếu ko chắc ở đoạn nào thì chỉ nghe đoạn đó thôi, vì nếu nghe hết thì sẽ ko bao giờ đủ thời gian để làm bài.Môn viết mình có nhờ bạn người Hà Lan sửa cho những câu sai, chỉ cho mình những điểm ngữ pháp và cách dùng từ cho đúng. Riêng môn nghe và nói mình có tham gia một lớp học của một cô giáo Hà Lan ở đây http://bolong.nl/. Cô có cho một số đề luyện, nhưng mình ko thể chia sẻ vì cần có sự đồng ý của cô. Khi làm đề thi mẫu mình thường đạt 90-100%, và khi thi thật mình được 9/10. Nên mình nghĩ rằng kì thi ko quá khó vì chỉ cần 7/10 là đậu.

Về môn ONA, môn này là môn phức tạp nhất. Thông tin cụ thể của kì thi và cách nộp portfolio ở đây: https://inburgeren.nl/footer/regel-het-met-duo.jsp. Đầu tiên là phải làm 1 portfolio. Cái này gồm 1 bản điền thông tin cá nhân, 1 bản gọi là resultaartkart gồm 8 phần (nội dung mình đã tổng hợp thành 1 file ở đây: https://www.dropbox.com/s/5emz68qnacgu0j6/02_Resultaatkaart%20-%20Copy.pdf?dl=0, 1 thư xin việc (cover letter), 1 CV, 2 form xin việc, 2 thông báo xin việc (job description). Tất cả các mục này đều phải là tiếng Hà Lan. Nội dung của các mục này phải khớp với nhau, có tính logic. Mình có thể nhờ 1 người Hà Lan giúp check nội dung, nhưng mình phải nắm được nội dung viết trong đó, vì đến khi portfolio đạt thì sẽ được gọi đi phỏng vấn, và trong kì phỏng vấn người ta sẽ hỏi những điểm trong portfolio. Cần nói thêm là nếu gởi portfolio đi, trong vài ngày người ta sẽ gởi lại mình giấy nộp tiền, sau khi nộp tiền thì người ta sẽ xử lí hồ sơ và nếu ko đạt họ sẽ gởi lại cho mình lí do ko đạt, mình bổ sung hoặc làm lại hồ sơ theo yêu cầu. Quá trình này có thể nhiều hơn 1 lần. Sau khi đậu, mình được mời đi phỏng vấn, nếu rớt ở kì phỏng vấn thì sẽ làm lại từ đầu (haizz, đúng vậy đó, làm lại từ vòng hồ sơ+nộp tiền, etc.). Vì vậy có thể các kì thi trên chỉ là kì thi kĩ năng, việc có một khả năng ngôn ngữ nhất định để vượt qua kì phỏng vấn ONA vẫn là cần thiết. Tuy nhiên cần lưu ý là nếu ai đã có việc làm (ví dụ hợp đồng dài hạn), hoặc đối tượng là highly skilled immigrant và viện lí do là công việc chủ yếu là tiếng Anh (ví dụ như mình làm ở trường nên hầu như ko dùng tiếng HL mấy), thì sẽ được ưu tiên nhất định và trong kì phỏng vấn cũng được du di hơn. Chủ yếu trong lúc phỏng vấn người ta sẽ hỏi những thông tin trong portfolio, và hỏi nếu mình muốn xin việc thì mình cần làm gì, nếu mất công việc hiện tại thì phải làm gì để có việc mới (ví dụ đi học thêm kĩ năng khác, tăng khả năng tiếng Hà Lan), tìm việc như thế nào (ví dụ lên website tìm việc, linkedin, tìm qua người quen etc.). Cuối cùng, họ chỉ muốn mình đảm bảo là mình sẽ cố gắng và biết cách đi kiếm việc làm, ko sống ỷ lại vào nguồn trợ cấp xã hội, đó chính là mục đích của môn thi này.

Về thời gian cho kì thi này. Bản thân mình đã từng học 1 khóa tới trình độ A1 tiếng Hà Lan cách đây 4 năm. Từ đó đến lúc chuẩn bị học thi mình ko hề sử dụng và học tiếng Hà Lan (ở trường mình hoàn toàn ko sử dụng tiếng Hà Lan).  Mình bắt đầu học từ cuối tháng 4, và bắt đầu thi 3 môn đầu tiên vào tháng 7. Sau đó thi tiếp 2 môn nữa vào tháng 8 đồng thời nộp portfolio. Sau đó tháng 11 mình được gọi đi phỏng vấn portfolio. Và tháng 12 thì có bằng. Vậy tổng thời gian mình học và thi tầm 8 tháng. Nhưng trường hợp của mình là khá dài, vì mình trúng vào 2 kì nghỉ hè và nghỉ giáng sinh nên tất cả kết quả đều bị giãn thời gian tới tối đa. Chủ yếu trong 8 tháng đó mình chỉ học 3 tháng đầu, còn lại ngồi chờ kết quả. Kinh nghiệm của mình là các môn thi trắc nghiệm thì nên thi trước, vì nó dễ, giảm áp lực cho các kì thi còn lại, đồng thời chuẩn bị từ vựng, kĩ năng cho những môn khó hơn. Sau đó mình thi nói và viết khi trình độ đã ok hơn một chút, và ONA cuối cùng vì nó dài nhất và khó nhất. Nhưng cũng có bạn bè mình nộp ONA đầu tiên, vì nó hoàn toàn độc lập với các môn còn lại, và thời gian chờ rất dài (max chờ feedback của portfolio là 8 tuần!, chờ gọi đi phỏng vấn là 6 tuần!) Đồng thời cũng có người thi nói và viết trước, vì thời gian chờ trả kết quả cũng là 8 tuần. Sau đó thi 3 môn trắc nghiệm sau cùng trong thời gian chờ những môn kia, vì các môn trắc nghiệm chỉ 1 tuần là có kết quả. Mình nghĩ chiến thuật thi thế nào rất tùy vào khả năng ngôn ngữ, lợi thế kĩ năng thi của mỗi người. Có những người thi đậu tất cả các môn mà cứ môn đọc là rớt, phải thi đi thi lại tại vì họ đọc chậm, ko có kĩ năng skim, scan ko đủ thời gian làm hết bài đọc. Vậy nên tùy khả năng và hoàn cảnh của mình, có thể lựa chọn môn thi cho phù hợp. Nên lưu ý là không phải mình muốn thi là đăng kí được thi ngay, đôi lúc phải chờ max tới 4-5 tuần, nên cũng cần check thời gian đăng kí thi online trước khi lên chiến thuật. Ngoài ra để đăng kí thi thì cần digid đăng nhập được bằng cách gởi code SMS, vậy nên check trước mình đăng nhập được vào website đăng kí thi ko, trước khi tiến hành các bước tiếp theo.

Mình đã sống ở HL 6 năm, đó là một quãng thời gian khá dài. Nhưng mình chỉ thực sự cảm thấy mình “thuộc về nơi này” sau khi mình học và tham gia kì thi nhập tịch. Hòa nhập được với xã hội, cảm thấy mình hiểu được cách sống và cách kĩ của người bản địa, nó cũng là một phần để giúp thay đổi cách nhìn, cách nghĩ, cách hành động của bản thân. Vì vậy theo mình, nếu có ý định sống ở một nơi nào đó một cơ số năm, thì việc học ngôn ngữ và tham gia kì thi nhập tịch, dù ko có ý định sống lâu dài ở đó cũng là một điều hay. Nếu có ước quay thời gian trở lại, có lẽ mình sẽ dành nhiều thời gian hơn cho tiếng Hà Lan, để cảm nhận được cụ thể hơn cuộc sống ở đây, và tránh cho mình rất nhiều bỡ ngỡ ko đáng có.

Chúc các bạn may mắn, và tìm được niềm vui trong mọi sự lựa chọn của mình!