Blogging

Chuyện thiên hạ

Cuối tuần, người rệu rã chỉ muốn nằm dài trên giường, đi ko muốn đi, ăn ko muốn ăn. Ngoài trời, mưa gió réo cả đêm, thức dậy mấy lần, mỗi lần đầu lại vẩn vương một suy nghĩ. Dạo này mình hay có thói quen nằm trên giường vẫn nghĩ phải làm gì, từng việc, từ việc ở trường, tới việc ở nhà, tiền nong tới nhà cửa, cứ từng thứ sắp xếp trong đầu, ngủ dậy là bật dậy đi làm từng việc đã dự định đó. Việc chẳng bao giờ ngừng, và mình ko bao giờ nghỉ. Kể cả thứ 7, chủ nhật, thèm một giấc ngủ nướng lâu một chút, thèm cái cảm giác thảnh thơi khi ko có việc gì làm. Cách đây mấy hôm, cô bạn ở lab đi ngang và bảo “I hate adult life”. Mình chỉ biết bật cười. Ai cũng khổ vậy chứ đâu phải mình mình. Bởi vậy, càng cảm thấy cuộc đời này vô nghĩa. Mình chỉ là đang mỗi ngày cố gắng để tạo ý nghĩa cho cuộc đời mình. Dù cũng ko biết để làm gì …

Vậy mà ngoài kia, thiên hạ chém giết nhau, lừa lọc nhau, giống như cuộc sống còn chưa đủ những biến cố, mất mát, đau thương. Đôi khi mình nghe mọi người chửi con này, thằng kia, lãnh đạo, quần chúng, quan, giặc … Giống như là họ ko phải là người. Mình nghĩ ai cũng có lí lẽ để tự cho mình là đúng. Quan cũng là người, họ biết những điều mà bao kẻ ngoài kia đang chửi rủa ko biết, họ cố gắng làm cho cuộc đời của họ mang một ý nghĩa nào đó. Có nhiều tiền, gởi con đi học nước ngoài, lo cho bố mẹ một ngôi nhà khang trang cũng là ý nghĩa của cuộc sống vậy. Cũng đôi khi, khi ta chỉ đóng suy nghĩ của mình vào một cái cục diện nào đó nhỏ lẻ mà ta biết, ta quên mất rằng mình cũng thuộc vào một cái toàn diện nào đó, và những gì ta làm đôi khi có ảnh hưởng lớn hơn ta tưởng. Những ông quan ấy có thể ko nhận ra, nhưng rồi một ngày thấy hậu quả những việc mình đã làm quá to lớn, họ cũng bất lực và mệt mỏi để sửa sai. Giống mình, mệt mỏi và bất lực trước hoàn cảnh của mình, chỉ có thể tận dụng the best của cục diện hiện tại, cố gắng làm tất cả những điều mình có thể làm, biết rằng dù nỗ lực bao nhiêu, hoàn cảnh ấy đã quy định mức trần mà mình có thể đạt được, và có thể ko bao giờ đạt được cái mức mà mình mong muốn. Giống như sinh ra làm con dân của một nước nhỏ, bỏ xứ mà đi, nhưng rồi dù có nỗ lực bao nhiêu thì ở đây cũng ko phải quê nhà,  cái ấm áp của tình thân vào cái lúc mà lợi ích bị tranh giành sẽ mất hẳn. Đôi lúc, mình cảm thấy ko biết tin vào đâu. Thậm chí ko tin cả những lời yêu thương của người thân bên cạnh, khi mà bản thân tự hỏi “tại sao thương mà vẫn đành lòng chứng kiến mình khổ thế này?”

Thiên hạ này đầy những con người khốn khổ. Chúng ta chỉ ko nhận ra rằng mình đang khổ. Và cố chống chọi cho qua tháng ngày. Mình bớt nói lại, nghĩ nhiều hơn, bớt than rằng “tại sao cuộc đời mình lại chán chường như thế này”, “mình đã làm gì sai”, bởi vì biết rằng sinh ra làm một con người là phải chịu như vậy. Sống – cho hết kiếp này. Kiếp sau, xin ko đầu thai …

 

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.