Gom nhặt của đời

Câu chuyện 1: Tại sao người nghèo thì càng nghèo mà người giàu thì ngày càng giàu?
 
Có một người rất nghèo và khổ cực. Một người nhà giàu nhìn thấy đáng thương liền muốn giúp đỡ. Người giàu có đưa cho anh ta một con bò, chúc anh khai hoang tốt, đợi mùa xuân đến gieo hạt giống, mùa thu là có thể thoát nghèo rồi.
 
Người nghèo cảm thấy hi vọng trong lòng, bắt đầu phấn đấu. Nhưng chỉ sau vài ngày, bò muốn ăn cỏ, người muốn ăn cơm, cuộc sống trở nên khó khăn hơn trước.
 
Người nghèo bèn nghĩ thà rằng bán bò đi, mua mấy con dê. Trước tiên giết một con để ăn, còn lại để nuôi cho nó sinh con, đợi nó lớn lên rồi cầm đi bán. Như thế kiếm được nhiều tiền hơn.
 
Người nghèo tiến hành theo kế hoạch. Sau khi ăn hết một con dê, những con dê còn lại rất chậm sinh con, cuộc sống lại gặp khó khăn. Thế là anh không nhịn được lại giết thịt một con.
 
Người nghèo nghĩ: “Tiếp tục như vậy không được. Không bằng đem dê bán đi, mua thành gà. Gà đẻ trứng rất nhanh, trứng gà có thể lập tức bán được tiền, cuộc sống sẽ trở nên tốt đẹp.”
 
Người nghèo lại thực hiện theo kế hoạch. Nhưng rồi thời gian trôi qua cũng không có thay đổi, gặp khó khăn, nhịn không được liền giết gà, cuối cùng chỉ còn lại một con. Lý tưởng của người nghèo hoàn toàn sụp đổ.
 
Người nghèo thất vọng: “Làm giàu thật khó, thà đem con gà còn lại đi bán, mua một bình rượu uống cho no nê. Mọi việc không còn lo lắng.”
 
Mùa xuân đến rất nhanh. Người giàu có hào hứng mang hạt giống cho người nghèo nhưng nhìn thấy người nghèo đang uống rượu với dưa muối, bò cũng không còn, trong nhà vẫn nghèo rớt mồng tơi như trước đây.
 
Người giàu quay đi, người nghèo vẫn cứ tiếp tục.
 
Rất nhiều người nghèo đã từng mơ ước, thậm chí có cơ hội và hành động nhưng họ không kiên trì đến cùng.
 
Một nhà đầu tư nói bí quyết thành công của mình là: “Lúc không có tiền, cho dù khó khăn cũng nên tiết kiệm và đầu tư. Áp lực sẽ khiến bạn tìm được phương pháp kiếm tiền mới, giúp bạn trả hết nợ. Đó là một thói quen tốt.”
 
Tính cách hình thành thói quen, thói quen quyết định thành công.
 
Người càng sâu sắc: Càng trầm tĩnh đơn giản.
 
Người càng nông cạn lạnh nhạt: Càng táo bạo bất an.
 
Kẻ mạnh: Không phải là không có nước mắt mà là kìm nén nước mắt không rơi.
 
Kẻ yếu: Không phải ở vẻ bề ngoài mà là ở tinh thần suy sụp.
 
Nếu như mọi việc đều dễ dàng thì giá trị của bạn ở đâu?
 
Câu chuyện 2: Tại sao đừng nên cứng nhắc?
 
Sư tử trông thấy một con chó điên liền nhanh chóng tránh mặt. Sư tử con nói: “Cha dám sống chết đánh nhau với hổ, cùng báo so tài. Sao lại tránh né một chó điên, mất mặt quá!”
 
Sư tử hỏi: “Con thấy đánh thắng một chó điên vinh quang lắm sao?”. Sư tử con lắc đầu.
 
“Lại để cho chó điên cắn cho thì có xui xẻo không?”. Sư tử con gật đầu.
 
“Như vậy, chúng ta trêu trọc chó điên làm gì?”
 
Người nào đó không xứng làm đối thủ của bạn, không muốn tranh luận với những người không có tố chất, chỉ cần mỉm cười rời xa họ, đừng để cho họ cắn bạn.
 
Ngày nay, nếu như bạn vẫn còn phàn nàn, không cố gắng thì người khác sẽ thành công. Bạn không làm, người khác sẽ đến làm. Bạn không phát triển, không có ai sẽ chờ đợi bạn!
 
Câu chuyện 3: Tại sao phải trân trọng những cơ hội nhỏ nhặt?
 
Có một con thiên lý mã trẻ tuổi, đang đợi Bá Nhạc đến phát hiện ra nó.
 
Thương gia đến, nói: “Bạn sẵn lòng đi theo tôi không?”
 
Ngựa lắc đầu nói: :”Tôi là thiên lý mã, sao có thể đi theo thương gia vận chuyển hàng hóa được?”
 
Binh lính đến, nói: “Bạn có muốn đi theo tôi không?”
 
Ngựa lắc đầu nói: “Tôi là thiên lý mã, một binh sĩ bình thường sao có thể phát huy hết khả năng của tôi?”
 
Thợ săn đến, nói: “Bạn sẵn sàng đi theo tôi không?”
 
Ngựa lắc đầu nói: “Tôi là thiên lý mã, sao có thể đi theo hầu thợ săn?”
 
Ngày qua ngày, năm qua năm, con ngựa vẫn chưa tìm được cơ hội lý tưởng cho mình.
 
Rồi một ngày, khâm sai đại thần phụng mệnh đến nhân gian tìm kiếm thiên lỹ mã. Thiên lý mã gặp được khâm sai đại thần, nói: “Tôi chính là thiên lý mã mà ông muốn tìm.”
 
Khâm sai hỏi: “Bạn có thông thuộc đường đi trên đất nước chúng ta không?”, Ngựa lắc đầu.
 
“Bạn đã từng ra trận, có kinh nghiệm tác chiến chưa?”, Ngựa lắc đầu
 
Khâm sai lại hỏi: “Tôi có thể dùng bạn vào việc gì?”
 
Ngựa trả lời: “Tôi có thể một ngày đi được một nghìn dặm, một đêm đi được 800 dặm”
 
Khâm sai đại thần cho ngựa chạy thử một đoạn đường. Ngựa cố gắng hết sức chạy tiến lên phía trước, nhưng chỉ được vài bước nó đã thở hồng hộc, mồ hôi chảy đầm đìa.
 
“Bạn già rồi, không dùng được!”, nói xong khâm sai liền bỏ đi.
 
Hôm nay, những nỗ lực dường như bình thường của bạn đều là tích lũy cho tương lai. Mỗi một lần kinh nghiệm, một lần không vui, bị từ chối đều đặt nền móng cho thành công sau này. Không phải chờ đến lúc già, không chạy nổi nữa mới hối hận.
 
Bằng cấp không có nghĩa là có năng lực, văn bằng không có nghĩa là có văn hóa, quá khứ huy hoàng chỉ là lịch sử để nhớ lại. Vì vậy, ngày hôm qua như thế nào không quan trọng, quan trọng là hôm nay ra sao, ngày mai sẽ thế nào!
 
Trong cuộc sống chúng ta có thể gặp nhiều khó khăn, gian khổ nhưng chỉ cần cố gắng, kiên trì vượt qua thì nhất định sẽ có một tương lai tốt đẹp!
Blogging

Cuối tuần, người rệu rã chỉ muốn nằm dài trên giường, đi ko muốn đi, ăn ko muốn ăn. Ngoài trời, mưa gió réo cả đêm, thức dậy mấy lần, mỗi lần đầu lại vẩn vương một suy nghĩ. Dạo này mình hay có thói quen nằm trên giường vẫn nghĩ phải làm gì, từng việc, từ việc ở trường, tới việc ở nhà, tiền nong tới nhà cửa, cứ từng thứ sắp xếp trong đầu, ngủ dậy là bật dậy đi làm từng việc đã dự định đó. Việc chẳng bao giờ ngừng, và mình ko bao giờ nghỉ. Kể cả thứ 7, chủ nhật, thèm một giấc ngủ nướng lâu một chút, thèm cái cảm giác thảnh thơi khi ko có việc gì làm. Cách đây mấy hôm, cô bạn ở lab đi ngang và bảo “I hate adult life”. Mình chỉ biết bật cười. Ai cũng khổ vậy chứ đâu phải mình mình. Bởi vậy, càng cảm thấy cuộc đời này vô nghĩa. Mình chỉ là đang mỗi ngày cố gắng để tạo ý nghĩa cho cuộc đời mình. Dù cũng ko biết để làm gì …

Vậy mà ngoài kia, thiên hạ chém giết nhau, lừa lọc nhau, giống như cuộc sống còn chưa đủ những biến cố, mất mát, đau thương. Đôi khi mình nghe mọi người chửi con này, thằng kia, lãnh đạo, quần chúng, quan, giặc … Giống như là họ ko phải là người. Mình nghĩ ai cũng có lí lẽ để tự cho mình là đúng. Quan cũng là người, họ biết những điều mà bao kẻ ngoài kia đang chửi rủa ko biết, họ cố gắng làm cho cuộc đời của họ mang một ý nghĩa nào đó. Có nhiều tiền, gởi con đi học nước ngoài, lo cho bố mẹ một ngôi nhà khang trang cũng là ý nghĩa của cuộc sống vậy. Cũng đôi khi, khi ta chỉ đóng suy nghĩ của mình vào một cái cục diện nào đó nhỏ lẻ mà ta biết, ta quên mất rằng mình cũng thuộc vào một cái toàn diện nào đó, và những gì ta làm đôi khi có ảnh hưởng lớn hơn ta tưởng. Những ông quan ấy có thể ko nhận ra, nhưng rồi một ngày thấy hậu quả những việc mình đã làm quá to lớn, họ cũng bất lực và mệt mỏi để sửa sai. Giống mình, mệt mỏi và bất lực trước hoàn cảnh của mình, chỉ có thể tận dụng the best của cục diện hiện tại, cố gắng làm tất cả những điều mình có thể làm, biết rằng dù nỗ lực bao nhiêu, hoàn cảnh ấy đã quy định mức trần mà mình có thể đạt được, và có thể ko bao giờ đạt được cái mức mà mình mong muốn. Giống như sinh ra làm con dân của một nước nhỏ, bỏ xứ mà đi, nhưng rồi dù có nỗ lực bao nhiêu thì ở đây cũng ko phải quê nhà,  cái ấm áp của tình thân vào cái lúc mà lợi ích bị tranh giành sẽ mất hẳn. Đôi lúc, mình cảm thấy ko biết tin vào đâu. Thậm chí ko tin cả những lời yêu thương của người thân bên cạnh, khi mà bản thân tự hỏi “tại sao thương mà vẫn đành lòng chứng kiến mình khổ thế này?”

Thiên hạ này đầy những con người khốn khổ. Chúng ta chỉ ko nhận ra rằng mình đang khổ. Và cố chống chọi cho qua tháng ngày. Mình bớt nói lại, nghĩ nhiều hơn, bớt than rằng “tại sao cuộc đời mình lại chán chường như thế này”, “mình đã làm gì sai”, bởi vì biết rằng sinh ra làm một con người là phải chịu như vậy. Sống – cho hết kiếp này. Kiếp sau, xin ko đầu thai …