Gởi lại cho người

Dạo này FB của mình toàn hình con nít. Cũng ko hẳn là dạo này, ý là đã mấy năm nay. Nhà nhà sinh con, người người khoe ảnh con. Có người gọi đó là cục vàng, có người gọi đó kim cương, có người cho rằng mỗi người phụ nữ đều phải trở thành một người mẹ, coi đó là sự nghiệp suốt đời của mình.

Mình ko phản đối.

Và mình cũng rất muốn có con. Nói cho đúng, mình bắt đầu muốn có một em bé từ cách đây vài năm. Nhưng khi suy nghĩ về nó, mình nghĩ mình chưa đủ sẵn sàng. Ai đó sẽ bảo sẽ chẳng bao giờ là thời điểm tốt nhất. Uh, mình cũng ko chờ thời điểm tốt nhất, nhưng mình chờ một thời điểm tốt hơn.

Mình ko nghĩ sinh ra một đứa trẻ là một chuyện có thể nông nổi, có thể quyết định là mình thích thì mình đẻ thôi. Mình nghĩ đó là một sinh mạng, một con người, và mình nắm trong tay quyền quyết định số phận của một con người. Và dù các tôn giáo có thể cho rằng con người ấy chọn đến thế giới này, hoặc phải bị bắt đến cuộc sống này, thì mình có một phần trách nhiệm trong việc con người ấy sẽ đến thế giới này bằng con đường nào, và sẽ đi con đường nào tiếp. Mình nghĩ đó là một chuyện quan trọng. Và mình tin là mình có nhiều trách nhiệm trong chuyện quan trọng đó. Mình ko tin cha mẹ sinh con trời sinh tính. Mình cũng ko tin là một đứa trẻ sinh ra đời đã là một vận mệnh đặt sẵn. Mình nghĩ tính cách của con là do cha mẹ tạo thành. Vận mệnh của con là do cha mẹ tạo ra. Bởi vậy, mình càng ko nghĩ trời sinh voi sinh cỏ, còn mình thích đẻ thì đẻ thôi.

Và bởi vậy, mình muốn có một sự chuẩn bị. Chuẩn bị về sức khỏe, về tài chính, về tinh thần. Sức khỏe, để có thể cho con một tiền đề tốt đẹp, cho con một thân thể không bệnh tật, ko phiền muộn. Tài chính, ko phải để cho con những điều tốt nhất, mà để có thể bình tâm ở bên con, ko mải mê kiếm tiền cho những nhu cầu tối thiểu, không chật vật với những thứ con cần, ko stress với cuộc sống hàng ngày mà cáu giận với con, và quan trọng hơn cả là có thời gian để lớn cùng con. Mấy hôm nay khi FB share đầy những clip giúp việc đánh con, hay cô đánh con ở trường, mình chợt thốt lên “kiếm tiền để làm gì?”. Cha mẹ mải mê kiếm tiền, còn con thì thả cho người giúp việc trông. Những con người đầu óc ko quá phức tạp, làm sao để hướng cho con trẻ từ những hành vi tới lời ăn tiếng nói. Trẻ con học rất nhanh, và đáng tiếc là điều xấu thì dễ học và dễ cám dỗ hơn điều tốt. Tống con vào trường, phó mặc cho cô giáo, gởi nó tới lớp học kèm là xong. Họ quên rằng cô giáo như mẹ hiền chứ ko phải là mẹ hiền. Mình ko tin cô giáo nào yêu trò tới mức chăm trò như chăm con, huống hồ, cô ko phải ba đầu sáu tay để uốn nắn từng học sinh một. Cái mỗi đứa trẻ cần, thực ra ko phải kiến thức, trường lớp xịn, đồng phục xịn, mà là thời gian của cha mẹ. Khi người ta yêu, người ta bảo dù có bận mấy, thì ko phải là ko có thời gian, mà là vị trí ưu tiên của mình đến đâu trong lòng người ta. Đối với con trẻ, cha mẹ để con ở ưu tiên nào, mà sẵn sàng cắt bỏ thời gian cho con. Mọi người nói, nuôi một đứa trẻ ko tốn kém bao nhiêu. Có người bảo, đẻ đi ông bà lo cho. Thật ra mình nghĩ mọi người chưa lường trước hết được sự tốn kém của một con người mới. Với mình, đó ko phải chỉ là tiền vào bệnh viện đẻ con, đó còn là 1 năm đầu đời của con cần có cha mẹ bên con mỗi giây mỗi phút, nghĩa là nuôi 3 con người trong 1 năm ko làm ra tiền. Đó ko chỉ là tiền mua cho con cái áo cái quần, đó còn là tiền mua sự yên tâm của mỗi bà mẹ rằng mai kia mốt nọ nhà mình ko đói. Bởi một khi mẹ lo, con ko thể nào có sự chăm sóc đầy đủ nhất. Một khi mẹ bước chân ra ngoài đi làm, nghĩa là thời gian của con bị đánh cắp mất. Ko có quá nhiều 1 năm đầu đời để bù đắp, bằng bất cứ giá tiền nào.

Vậy nên, mình đã phải chuẩn bị khá lâu. Sức khỏe mất 6 tháng, tài chính mất hơn 1 năm, và tinh thần trong suốt chừng đó thời gian. Mình có thể nói mình sẵn sàng, khi mình ko lo lắng gì quá cho sinh linh bé bỏng sắp tới. Và mình ước mơ, ko chỉ có 1 mà sẽ có liên tục vài em bé. Mình sẽ ở nhà, chăm con, đồng hành cùng con cho tới khi con chính thức đi học. Mình hy vọng tới lúc đó con đã đủ vững vàng, đủ cởi mở để đón nhận thế giới của riêng con, đủ “trưởng thành” để nhận biết cái gì là đúng để học, và cái gì là sai để từ chối. Lúc đó, mình sẽ chỉ đóng vai trò là một người bạn, chỉ tham vấn khi con thật sự cần một lời khuyên, và để cho con tự chọn con đường của mình.

Sai lầm của người lớn, chính là nghĩ rằng chuyện đẻ ra một đứa con là một chuyện dễ dàng. Và cho rằng bởi vì mỗi người phụ nữ mang trong mình thiên chức “sinh lí” để đẻ thì phải đẻ. Ai cũng có miệng, ko phải ai cũng có thể nói, và ko phải lúc nào cũng nên nói. Ai cũng có tay chân, nhưng ko phải lúc nào cũng dùng tay chân để làm việc. Ko phải ai có tử cung và buồng trứng thì cũng phải đẻ. Mình nghĩ chuyện trở thành một người mẹ là một lựa chọn. Có những người lựa chọn ấy là lựa chọn duy nhất, là sự nghiệp cả đời. Cũng ko có gì sai. Nhưng đối với nhiều người, đó là một lựa chọn tồi, một lựa chọn ko “no go”, thì cũng ko có gì là sai. Quan trọng là mỗi người với lựa chọn trở thành một người mẹ, phải thật sự sẵn sàng, phải biết và hiểu mình đang chọn lựa cái gì. Và phải làm mọi thứ để lựa chọn ấy trở nên hoàn hảo nhất!