Blogging, Tin ở hoa hồng

Hôm qua, mình đọc được câu này trên FB “mình quá may mắn nên nhiều người lầm tưởng rằng mình giỏi!”

Mình cũng tự nhiên suy nghĩ mấy ngày nay, đôi lúc mình ko biết điều mình tưởng có phải sự thật ko. Bởi cái việc nghĩ rằng sẽ khó, sẽ ko bao giờ làm xong, hôm nay bán tín bán nghi mình nghĩ là mình làm xong rồi. Khi mình bắt tay vào làm việc này, chính mình cũng ko tin rằng mình sẽ hoàn thành nó. Một đôi lần, mình đã muốn đẩy sang cho người khác làm. Nhưng rồi ko ai nhận vì nó khó, mất thời gian, nên mình cứ tiếp tục. Cuối cùng, mọi thứ cứ cố, cứ đi qua, rồi cũng xong. Mình vẫn chưa dám tin rằng nó xong thật, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, chắc là xong thật rồi!

Cuộc đời mình, đi qua ko biết bao nhiêu là “biến cố”. Đôi lúc, mình cảm thấy những biến cố ấy làm cho mình mệt mỏi. Mình đã có đủ rắc rối cho cả một cuộc đời, chèo chống và cố gắng đi trên con đường mình chọn suốt gần 20 năm. Đôi lúc, mình cảm thấy đã chùn chân mỏi gối – điều mà lẽ ra mình ko cảm nhận được ở cái độ tuổi 30. Khi mình nhìn quanh và nhận ra những lựa chọn có phần trẻ con của những người xung quanh, mình đã tự hỏi “ko biết mình già thật, hay là mình chỉ đang hão huyền tự lừa dối mình ở một điểm mù nào đó”. Nhưng mình nhận ra rằng, mọi thứ mình làm, nếu tin vào trực giác, thường ko bao giờ sai. Thường khi mình đã quyết làm, giống như có ai đó ở sau lưng giúp mình, sớm hay muộn rồi cũng sẽ thành công. Đôi lúc, tự hỏi rằng liệu cuộc đời cho mình nhiều may mắn như thế, có lúc nào lấy đi của mình cái gì đó quý giá hay ko? Mình hy vọng rằng mình sống tốt, và sẽ được trời thương …

Tự thưởng cho mình một ngày nghỉ, làm vài việc bình thường mình ko có thời gian để làm, và mình biết, những cố gắng nỗ lực hôm nay, một lúc nào đó sẽ trả lại mình xứng đáng. Ít ra, mình tin như vậy!

 

Blogging, Tin ở hoa hồng, Tinyvirgo's dairy

FB nhắc lại bức ảnh dịp này năm ngoái, mình lần đầu tiên được thưởng thức món chân gà rút xương ngâm mắm bạn chồng làm. Năm nay, chồng ko làm chân gà rút xương cho mình nữa. Chỉ biết mỗi ngày, mình lên trường mở cặp ra là có cơm ngon ăn. Những bữa ăn quá muộn giờ căn tin, nhưng sực nhớ cặp lồng cơm chồng đã tốn công dậy sớm chuẩn bị, mình thường ngẩn ra một lúc rồi quyết dẹp bút sách xuống ăn. Tình yêu của tuổi 30, nó chỉ xôi thịt như thế đấy!

Tình yêu tuổi 30, đôi lúc là chỉ là cái cảm giác mọi thứ đều bình dị trôi qua. Mỗi ngày những công việc cứ trầm lặng, đơn giản. Công việc của mình ko lặp đi lặp lại, nhưng nếp ngày thì cứ thế, sáng vội bước ra, chiều thong thả đạp xe về. Dạo này, mình ít mất ngủ, ít cáu gắt, và ít buồn phiền. Có đâu đó trong mình là một chút niềm vui, khe khẽ, hạnh phúc, lặng lẽ …

Mình nhận ra là mình thôi cảm thấy mình đáng thương. Mình nhận ra là cuộc sống của mình thôi những tiếng thở dài. Mình nhận ra hóa ra mình chẳng cần quá nhiều tiền để cảm thấy hạnh phúc. Một ngôi nhà nhỏ, một bờ vai để dựa vào … Thế là đủ!

Nói đến nhà, hôm nay chính thức lần đầu tiên trong đời mình cảm giác có một nơi là nhà. Một nơi thuộc về mình. Một nơi mà mình được làm bất kì điều gì mình muốn. Một nơi mà mình và anh đã mơ ước mấy tháng nay. Kể ra hôm qua mơ ước ấy đã bị dập tắt một nửa. Nhưng hôm nay lại bùng lên. Sự kiên định của chồng, và mình lặng lẽ một lần tin theo anh. Mình đã đúng, mình biết, đó vẫn là bờ vai ngày nào mỗi chiều đi làm về, mình lại ngồi sau, được chở đi khắp phố và hít hà cái mùi của nắng trên áo anh. Nó làm mình tin rằng rồi một ngày nào đó, mình sẽ được tự hào, mình sẽ thong thả ở phía sau một người, được làm hậu phương vững chắc của người ấy … Mình tin mình chờ được!

Cuộc đời, có mấy khoảnh khắc mà người ta cảm thấy hạnh phúc? Còn mình, hôm nay, mình hạnh phúc tròn đầy!

Blogging

Nửa đêm, một cơn buồn thoáng qua, mơ hồ …

Những lúc bối rối, mình mở FB, lướt nhẹ những dòng tin. Một chị mới mua nhà, cả gia đình chụp ảnh mới, hai đứa con gái mặc áo dài. Lòng bất chợt thấy bình yên.

FB hôm nay ko có những dòng tin khó chịu, một vài cái ảnh trẻ con, và bất chợt, một dòng blog bắt vào mắt mình “Kể chuyện mình”…

         KỂ CHUYỆN MÌNH

Chị L. nhắn cho tôi một tin ngắn, báo rằng chị vừa về Việt Nam và sẽ ở lại đến cuối năm. Cái tin nhắn dịu dàng ấy cứu vớt cả ngày hôm nay của tôi, nếu không muốn nói là cứu cả những ngày gần đây – như một tia nắng hửng lên trong chiều nay giữa những cơn mưa gió.

Hộp tin hôm nay cũng tràn đầy những mẩu đối thoại, chúng tôi nhắc nhau rằng đã tròn một tháng rồi, kể từ ngày chúng tôi kết thúc chương trình, chia tay nhau ở sân bay đầy nước mắt và ai về lại chỗ của người nấy. Tôi kịp trở về với cuộc đời sớm đi tối về của mình, tròn hai tuần ho không dứt. Không phủ nhận có những khi cảm giác mình đang trong một cơn mơ với nhiều diễn biến mơ hồ và các dòng suy nghĩ không trật tự thay nhau chiếm lĩnh trong lúc phải giữ cho mình tỉnh táo, thật tỉnh táo. Trên trang của chị L. đăng một bức ảnh, chú thích có đoạn “Đời là ngủ hay mơ, chỉ tâm ta mới hiểu, nếu đã tỉnh rồi thì cố gắng hết mình làm một người tỉnh như mình muốn – đây là cái giá của Trưởng Thành.”

Tự nhiên cảm thấy đồng cảm. Cái giá của sự trưởng thành? Làm mình chợt nhớ đọc đâu đó trên Aunty Acid “the most stupid decision I’ve made is to become an adult”. Mình, dạo này, cảm thấy thật mệt mỏi. Mình nhớ những tháng ngày còn bé, khi mà mình ko bao giờ phải lo hôm nay ăn gì, khi nào thì hết tiền, và ngày mai sẽ ra sao. Mình đã phí phạm những ngày tháng ấy, mình ko hề có tuổi thơ. Mình đã lo lắng về những điều vô nghĩa, nỗ lực cho những thứ còn vô nghĩa hơn, những thứ đã đưa mình đến hôm nay. Bây giờ, mỗi ngày, khi ngồi trên tàu đến trường, hay lúc đạp xe, mình thường tự hỏi “đây có phải là cuộc sống mình muốn hay ko? Và làm thế nào để quay lại ngày xưa?” Rồi mình thở dài, biết rằng mình đã mắc vào cuộc đời này như một cái bẫy, ko bao giờ vượt ra được. Ai đó bảo rằng, chết chính là đường cùng. Mình biết, chết ko phải là một giải pháp. Và mình quá trách nhiệm để chết. Dù mình biết, cuộc đời này sẽ toàn những điều vô nghĩa, khổ đau, và còn lại là trách nhiệm.

Tôi đôi lúc muốn từ chối sự trưởng thành, chỉ mong mình thật sự đang mơ và khi tỉnh dậy có một ai đó vỗ về không sao cả chỉ là mơ thôi.

Mình cũng vậy, đôi lúc trong lúc nửa tỉnh nửa mơ vào 7h sáng, mình tự dỗ bản thân chìm vào trong giấc mơ, kể cả đó là ác mộng. Bởi mình biết, đó chỉ là giấc mơ, còn tỉnh dậy là đời thực, là cuộc sống trần trụi với những lo toan, với cái nhà mình ko quét thì nó sẽ mãi bẩn và những câu chuyện mình ko làm sẽ ko bao giờ kết thúc. Mình im lặng, sự bình thản, hay ko quan tâm. Nhưng bên trong mình, mọi thứ cứ gào thét, mình quay cuồng và tự hỏi “tại sao mình lại phải sống trên cõi đời này?”

Người ta bảo những khi mình không biết phải làm gì, người mình nghĩ đến trong tiềm thức sẽ là người mình tin tưởng nhất, cần nhất dù không phải lúc nào cũng có sự hiện diện của người đó bên cạnh. Như em trai tôi đã gọi tôi khi nó đi lạc, hay khi xe nó hư, dù nó biết rằng tôi không thể giỏi hơn nó trong việc định hướng hay sửa xe. Tuy vậy, đó là cảm giác yên tâm của việc có người bên cạnh. Tôi không nghĩ đến ai, suốt cả đoạn đường về tối nay. Tôi cũng không có quá nhiều cảm xúc, ngoài một việc rất gần đây khi chạy xe bên ngoài dưới trời mưa to và nghĩ rằng mình thật ngu ngốc. Thật sự, cơn ho rồi cũng sẽ hết, cơn mưa rồi cũng sẽ dứt, chỉ có sự ngớ ngẩn của mình là trường tồn mãi theo thời gian!

Sao lại đồng cảm đến vậy. Đôi khi, vào những ngày gió to, mình đi bộ về nhà, để gió, để mưa táp vào mặt. Mình biết, chẳng ai quan tâm tới mình ở chốn này, ko phải chỉ ở Delft, ở Schiedam, hay Hà Lan, ở trái đất này, ko có ai thật sự có thể chìa tay, và nói cho mình biết “yên tâm đi, dù ngày mai mày có bỏ việc, có nằm nhà, có hất tung mọi thứ, thì vẫn có 1 vòng tay dang ra, và che chở cho mày”. Ko ai đủ sức, hoặc ko ai muốn. Mình muốn tin điều thứ nhất. Nhưng một nửa trong mình cười khẩy vào bảo mình thật ngây thơ, lí do chính là điều thứ hai. Mình chỉ biết trong lúc mình cần nhất, mình đã rất nhiều lần chẳng gọi cho ai, vì cảm thấy ko ai có thể là chỗ dựa cho mình, ngoài những lời nói an ủi sẽ chẳng giúp được gì nhiều và lời khuyên đừng bỏ cuộc.

Dạo gần đây trong những cuộc nói chuyện, chúng tôi hay nhắc về châu Âu và về những chuyện cũ mà chúng tôi đã có với vùng đất đó. Châu Âu nuôi dưỡng những ngày tuổi trẻ đẹp đẽ mà đứa nào trong chúng tôi cũng ngưỡng vọng và hồi tưởng, mỗi đứa một kiểu. K. thì bảo quan trọng là mình có biết hài lòng không, nếu không thì mình chẳng bao giờ yên được, mình cứ trông ngóng mãi về nó. Cái ý cũ xì tôi nghĩ chả ai mà không hiểu, có làm được hay không mới nên cơ sự. Có vẻ chỉ có mỗi K. là an ổn. Cho nên mới có nhiều cuộc ra đi gần đây.

Hài lòng? Bất chợt làm mình nhớ đến suy nghĩ chiều nay, khi đọc một dòng vu vơ cũng trên FB rằng “tôi chỉ mơ ước đơn sơ là giờ có vài trăm tỉ đồng trong tài khoản, hàng tháng lặng lẽ rút lãi ra đủ ăn cơm ba bữa, quần áo 2 bộ một ngày, tối nào cũng có phim để cày, tháng nào cũng được đi du lịch một lần. Chỉ thế thôi, an phận mà sống, giản dị chân phương, quyết không bon chen với đời”. Mình đã thử nghĩ xem mình cần gì nhiều hơn thế, và mình tự trả lời “mình chẳng cần gì hơn”, chỉ là tự thầm thì với bản thân.

Mình nghĩ cuộc đời này mọi thứ đều vô nghĩa, khi trong lòng mình ko cảm thấy được tình yêu, tình thương, và ý nghĩa của chính mình. Nhưng gánh nặng trên vai khiến khi mình vừa tự mở miệng bảo mình có quyền được khẳng định ý nghĩa của chính mình, có quyền làm điều mình muốn, mình đã tự xỉ vả bản thân và nghiêm cấm mình ko được làm bất kì điều gì khác. Mình đã tự đặt vòng kim cô vào bản thân, ko ai khác. Có chăng là những ai đang nhân danh yêu thương mình, ko hề cho mình một cơ hội để gục ngã. Mình phải đi tới, phải giải quyết mọi chuyện, phải kiên cường, phải thông cảm, phải cho mọi người cơ hội. Bởi vì mình quá may mắn trong cuộc đời này mà, phải ko?

Chả thế mà mai tôi sẽ lại có một lời chia tay. Và bây giờ thì tôi đang gõ những thứ vô nghĩa này (đến bao giờ tôi mới có thể làm được những thứ sắc nét và có nghĩa hơn hả tôi?), sau đó sẽ ngủ và rồi sẽ là một ngày mới với bao nhiêu chuyện mới.

Nắng xuyên qua lá, hạt sương lìa cành. Đời mong manh quá, kể chi chuyện mình.

Nhưng bất chợt mình nhớ ra còn một Hoàng Anh ở đâu đó. Một Hoàng Anh khác, ko xôi thịt chè chén, ko ganh đua thắng thua, ko chỉ biết tiền và tiền. Một Hoàng Anh đã muốn là một cô bé giản đơn, nhỏ nhắn, ko quan tâm bất kì chuyện gì, và một cuộc sống thanh thản, đơn giản, chỉ có những tán lá và hoa, có những lúc một mình nhẹ nhàng như bài hát kia. Ít ra, mình có một Hoàng Anh đang cất giấu ở đâu đó, có lẽ, mình sẽ bắt đầu tìm …

Blogging

Sáng thứ hai, một buổi sáng bình yên hơn tất cả những ngày khác. Sự bình yên ko đến từ việc thầy đi vắng, hay mọi thứ đã hoàn thành vào thứ 6 tuần trước, nó chỉ bình yên bởi vì mình chỉ phải làm việc hôm nay, vẫn chưa hề biết ngày mai cần làm những gì, và thừa biết rằng khó khăn sẽ đến nhưng sẽ chẳng có điều gì quá phức tạp, khủng khiếp hay đáng sợ. Cuộc sống của mình sau bao nhiêu năm cố gắng đã đạt đến một “cảnh giới” mà với mọi điều xảy ra mình đều có thể hít một hơi thật sâu và tự bảo “xem nào, trường hợp xấu nhất là …, nhưng có thể nó chỉ là …, và mọi thứ đều có cách giải quyết”.

Mình đã ko còn là con bé con hay nổi nóng, dễ mất bình tĩnh chỉ biết run lên và á khẩu, hay thiếu kiên nhẫn kể cả việc chờ một cái tin nhắn. Hồi còn bé, mặc dù chẳng biết làm thế nào khắc phục được những nhược điểm ấy, nhưng bản thân mình biết rất rõ đó là nhược điểm và chúng chẳng tốt cho mình chút nào, ngược lại, mình rất tự ti về việc đó, coi chúng là một phần ko thể thay đổi được của chính mình. Ba mẹ mình lại ko khuyến khích “tâm sự” về những điều “cỏn con” như vậy, hoặc ba mẹ thừa biết và cố gắng thay đổi cho mình nhưng mình đã ko hề nhận ra. Lớn lên, mình hiểu rằng, bình tĩnh ko phải là chờ ngoại cảnh yên ắng để mình có thể bình tâm, bình tĩnh nó là sức nặng đến từ bên trong, là khi bản thân tự nhủ “mọi thứ đều có cách giải quyết” và mình thật sự tin rằng “chẳng có điều gì quá xấu đến mức mình phải hoảng sợ”, và từ đó mình bình tĩnh, ngay cả khi nghe câu “chết rồi!”, mình cũng chỉ hơi chùn lòng 1 nốt nhạc và ngay lập tức có thể nói “có chuyện gì” trong tâm thế sẵn sàng xắn tay áo giải quyết dù đó là chuyện gì.

Nhưng sáng nay khi đọc một email của ông thầy bên Brazil thảo luận về việc mình đang làm. Bất chợt nhận ra cuộc đời thật éo le. Mình ngay lập tức nghĩ đến chuyện “giải quyết”, nhưng rồi nhận ra, ko phải vấn đề nào cũng có cách giải quyết. Ngược lại cuộc đời ko phải để giải quyết vấn đề mà là dung hòa những thứ mình đang có. Mình đang có một ông giáo hướng dẫn trực tiếp giỏi kiếm tiền, sẵn sàng vung tay cho mình làm tiến sĩ thêm một hay vài năm nữa ko thành vấn đề, một ông giáo đủ sức nặng để chỉ ông ấy để tên ông ấy đứng trong bài báo là mình muốn hội nghị nào, tạp chí nào cũng ko thành vấn đề; vấn đề là mình ko thể thảo luận với ông ấy, hoàn toàn “lạc điệu” mỗi lần cần thảo luận gì, bất kể là mình cố gắng đến mấy và ông ấy thành tâm ra sao! Mình đã từng tự ti rằng đó chính là vấn đề của mình, mình đã ko đủ giỏi để giải thích cho ông ấy hiểu, ko đủ kiên nhẫn để nói chuyện đến cùng, ko đủ tự tin để thuyết phục ông ấy… Nhưng khi mình làm việc với những người thầy khác, lại là một thế khác hẳn. Ví như ông thầy người Brazil này, chẳng ai trả tiền cho ông ấy có trách nhiệm với mình (chuyện ông ấy có lợi gì khi làm việc với mình lại là chuyện mình chẳng chắc chắn lắm), nhưng ông ấy 1 tuần gởi mình hai chục cái email, với tất cả kinh nghiệm của ông ấy, chỉ ra cho mình một bài toán lớn từ một ví dụ nhỏ, gởi cho mình bài báo để đọc, gởi cho mình câu hỏi để suy nghĩ, và trả lời câu hỏi của mình. Ở đó, vấn đề của mình đột nhiên ko còn nữa. Mình nói, ông ấy hiểu, và ông ấy đồng ý. Đương nhiên, nếu mình là một cô sinh viên tệ, mình ko tin ông ấy muốn bỏ thời gian ít ỏi của ông ấy để thư qua thư lại cùng mình suốt 2 tháng trời qua. Mình cảm thấy được trân trọng, được lắng nghe, được thông cảm, được có giá trị! Cái cảm giác chắc chắn ấy khác hẳn với cái cảm giác khi được thầy hướng dẫn gia hạn thêm hợp đồng trong 1 năm – nhiều ngang bằng với các bạn hiện nay đang được giữ lại làm postdoc – các bạn mà mình vẫn luôn ngưỡng mộ về độ giỏi giang, nhưng cảm giác của mình lại nghi ngờ “ko biết thầy giữ mình lại vì mình thật sự có khả năng, hay chỉ đơn giản là mình quá kém cỏi nên thầy nghĩ mình cần đến hơn 1 năm để hoàn thành tiến sĩ?”.

Ngẫm lại trong đời mình thường xuyên là như vậy, có rất nhiều thứ “vô duyên” vẫn thường xuyên xảy ra, khiến mình đã từng nghi ngờ “liệu có ai đó trên đời khiến mình yêu và cũng yêu mình ko?”. Thật may rằng điều đó đã xảy ra. Và mình đã thôi nghi ngờ những điều “vô duyên” cứ xảy ra trong cuộc đời mình.

Dẫu biết rằng trong đời tốt nhất là nên bằng lòng với thứ mình có. Thà rằng có hai hay nhiều ông thầy giữa các thái cực như vậy hơn là chẳng có ông nào, hay chỉ một ông nghiêng hẳn về một bên. Nhưng vẫn là bật cười tự hỏi “tại sao người hỏi câu này lại ko phải thầy của mình?”, và bần thần rồi viết ra những dòng này …

Blogging

FB feed của mình hôm nay có câu này:
“Home is where you are free to do what you want.”
Hôm qua mở lại Hoàng hậu Ki coi, vì tình cờ xem thấy 1 câu này:
“Nếu quốc gia hưng thịnh, ai cũng có thể trở thành một con người bình thường để sống một cuộc sống bình an.”
Đọc báo thấy có câu này:
“You are not a tree, if you don’t like where you are, move!”
 
Mình đã từng nghĩ khi đến điểm này trong cuộc đời mình sẽ viết thế này “Mình ko cần phải hỏi mình đã làm gì cho tổ quốc, tổ quốc nên tự hỏi đất nước đã làm gì để mình phải ra đi?”
Nhưng rồi có lúc mình đã nghĩ thế này “When you have a chance to live at the place where your heart doesn’t belong to, it’s a tragedy, not a fortune.”
Có lúc mình nghĩ  “When you have a chance to live at the place where your heart doesn’t belong to, remember that long-distance relationship works a lot of time, but changing a mindset is nearly impossible!”
Nhưng đến giờ mình vẫn chẳng muốn viết gì. Những cố gắng đã trả lại cho mình một cuộc sống ít lo âu hơn và secured hơn. Mình cũng thôi chẳng quan tâm những vấn đề ở quê nhà, cảm thấy nó cứ xa lạ thế nào … Có chăng là đôi lúc nghĩ về nó và nghĩ rằng “thật may mình ko phải đối diện với điều đó”. Mình có ích kỷ quá chăng? Nhưng tại sao mình lại ko dc ích kỷ? Chẳng phải biết lo cho bản thân một cuộc sống tốt lại là sai?
Quê nhà, là một cái gì đó mình vẫn muốn trở về khi nhớ bữa cơm của mẹ, nhớ món trứng vịt lộn rất ngon, và thèm một cảm giác gia đình. Nhưng ở đó, tuyệt nhiên ko có điều gì quá níu kéo mình, những kí ức tuổi thơ kèm theo những kỉ niệm chẳng mấy dễ chịu, những thiếu thốn, những bất an, và những điều bất công khó chịu mà mình ko thể và ko bao giờ có chấp nhận. Mình thà làm một hạt cát ở đây, còn hơn quay về. Có lẽ mình đã thay đổi quá nhiều quá rồi!
Tự hỏi cái gì đã khiến mình thay đổi đến vậy? Và tự trả lời: con tôm muốn lớn lên còn phải tự vứt bỏ đi cái vỏ của nó kia mà …