Blogging

Hôm nay xem mục Sử Việt Nam nói về An Tư công chúa, một người rất lạ, có thể nói là một người rất rất vô danh với mình – nhưng tự nhiên thấy tự hào về những người phụ nữ Việt Nam ghê gớm!

Đó là những bậc nữ nhi rất bình thường, không vang danh sông núi, không để lại những điều to tát, những chiến thắng vang dội, họ là những người hy sinh thầm lặng, những người ko được chép lại hàng hà sa số trong sử sách, nhưng những j họ làm, có thể nói, không kém j một bậc nam nhi xông pha trận mạc – cũng mất mát, đau xót, cũng là một bước ra đi không ngoảnh đầu trở lại, là một sự dũng cảm dâng mình … Ôi những người phụ nữ Việt Nam, sao tự hào mà lại xót xa đến thế!

An Tư, Huyền Trân, mẹ … những người phụ nữ vẫn thầm lặng hy sinh. An Tư hy sinh thanh xuân để cứu nước, Huyền Trân hy sinh thân mình để đổi đất đai, mẹ hy sinh cuộc sống, tuổi xuân, hy sinh những niềm vui cá nhân để đổi lấy con vuông vặn, xinh xắn, giỏi giang, tự tin hàng ngày vui vẻ …

Thân phận phụ nữ mong manh và bạc bẽo lắm, đôi lúc, không được tự do và vang danh như đàn ông. Biết vậy, nhưng ko phải để xót xa, mà để biết rằng để làm được nhiều điều mình mong muốn, sẽ phải cố gắng gấp nhiều lần, sẽ phải vượt qua nhiều điều, và cũng cần lắm một vòng tay yêu thương chia sẻ và hiểu mình, để lúc mệt mỏi, mình ngã vào đó, vô tư ko cần quan tâm đúng sai, … Thật may, là vòng tay đó mình đã tìm ra rồi, và hạnh phúc ở đó, ko đi đâu nữa hết!

Nếu ai đó đọc được bài này, hãy yêu thương những người phụ nữ xung quanh bạn, bởi những người đó, có thể ko vang danh, ko làm được những điều xứng đáng trao giải Nobel, nhưng những j họ làm có thể cũng thầm lặng như An Tu công chúa, không ai biết, nhưng độ vĩ đại thì khó có thể diễn tả bằng lời! Cuộc sống còn nhiều những bí mật, nhưng có một bí mật mà bạn nên biết, bên trong một người đàn ông vĩ đại, có một người phụ nữ vĩ đại, và bên trong một người phụ nữ vĩ đại, chỉ đơn giản là có một tình yêu vĩ đại mà thôi!

Blogging, Tinyvirgo's dairy

Khoảng trời sau lưng nhà lúc nào cũng là phần mình thik nhất! Chắc một phần bởi nó sắp bị chiếm mất không thương tiếc – âu cũng là quy luật của xã hội ngày càng phát triển, mọi thứ phải to ra, rộng lên, mà đất đai có hạn!

Lẽ ra, nhà mình vẫn còn một khoảng trời trên cao, như nhà bên vẫn lịch sự để lại một cái đường luồng, 2 nhà hòa thuận, mát mặt khi gặp nhau còn vui vẻ!

Nhà phía sau, hôm kí giấy giáp ranh, ông chủ nhà mang qua, mình ở nhà nhìn mặt đã linh cảm thấy điều bất ổn, định bảo mẹ đừng kí. Nhưng nghĩ lại, hồi ở nhà cũ, nhà mình đi kí giấy giáp ranh để làm nhà trọ, chả lấy của ai tấc đất nào, mà họ cũng làm khó dễ. Nghĩ thế, nên thôi ko nói j, mình làm khó họ, thì được j, mà tội họ lắm!

Thế nhưng mình nghĩ cho họ, họ hông có nghĩ cho mình. Cái cửa sổ đang mở, họ xây tường bít kín lại, trong khi trước đây móng nhà họ và móng nhà mình có 1 khoảng rộng để “thở”, khi mình xây nhà trước, mình đâu có lấn hết phần đất đó. Cả dãy nhà, ai cũng có phần đó, nhà bà ngoại kế bên cũng vẫn còn đường luồng mở cửa được, vậy mà họ đâu có nghĩ!

Lúc kí giấy, ông chủ nhà chạy qua bảo “tui già rồi, tình làng nghĩa xóm quý chứ mấy tấc đất ai thèm mà chi”. Nói vậy mà ổng hông làm vậy. Thật có phải lòng tự trọng chỉ bằng có 1 gang đất ko chứ?

Con người là thế, đã có 1 là lại muốn có 2. Điều đó ko sai, cũng ko có j đáng chê trách, nhưng mà điều mình nói ra, phải giữ lấy lời. Là thứ nhất. Hơn nữa, có tấc đất, có đáng để người ta phải đánh đổi tình hàng xóm láng giềng ko? Nhà hẹp một tí, nhưng ko tranh chấp, bà con hàng xóm thương mến. Người ta ở mấy, chỉ có ngủ trên 1 giường, ăn ngồi có 1 ghế, đi qua đi lại sàng sê mấy cũng chỉ 1 tí đất là đủ. Chết rồi, nằm xuống có mấy m2, mà có khi thành tro bụi cũng đi khắp nơi, cả nhân gian rộng lớn là nhà … Mất j mà phải thêm một tí đất đường luồng kia chứ?

Mình ko tức, chỉ hơi bực, sao người ta lớn, mà nghĩ ko sâu? Nghĩ sao đã bịt khoảng trời nhìn ra, lại còn bịt luôn cái đường để thở của người khác, làm vậy, không có hậu về sau!

Thấy ba mẹ đi ra đi vô, đòi kiện cáo, mình ko thích. Nhất là ba già rùi, cứ bực lên cáu gắt lên tăng xông ko tốt. Nhưng mà đó, người lớn, ko cân bằng được như trẻ nhỏ như mình. Cùng lắm là mất cái chỗ đó, sau ni bắt điều hòa, cửa cũng ko mở được. Cùng lắm là mất khoảng trời nhìn ra, sau ni lên tầng cao hơn người ta là lại nhìn vô tư.

Đó là lí do, mình thích mua 1 cái chung cư nhỏ trên tầng thật cao. Nhìn ra 4 phía ko ai thèm xây lên mà cản lối nhìn. Cùng ko vướng bận chuyện bên này bên kia có cái đường luồng … Và mình ko muốn mình chết vì tức, chỉ nên chết vì đã hết thứ trên đời thấy thú vị nên thử xem “âm phủ ra sao mà thôi!”.