Blogging

Một khoảng khắc bất chợt đến khi bạn đã đi tới tận cùng của thời gian.Khi giữa tất cả sợ hãi và mất trí,bạn dừng lại sau những gì mình đã làm, và đâu đó một giọng nói từ trong tim hét lên: Đủ rồi!

Đủ đấu tranh và nước mắt hoặc sự vật lộn để tiếp tục sống.Giống như đứa trẻ im lặng dần sau một cơn giận vô cớ,những thổn thức trong bạn bắt đầu lắng dần xuống,bạn nấc lên một đôi lần,nhắm mắt ngăn dòng nước mắt và qua màn mi ướt đẫm, bạn bắt đầu nhìn thế giới qua một đôi mắt khác.

Đó là lúc bạn thức tỉnh.

Bạn nhận ra rằng đã đến lúc thôi không hy vọng và chờ đợi cái gì đó thay đổi hoặc ao ước hạnh phúc,sự an toàn,yên ổn đến thật nhanh từ phía bên kia chân trời.Bạn nhận ra rằng trong thế giới thực không phải lúc nào cũng có những kết thúc có hậu,rằng không phải cứ sống đi rồi hạnh phúc sẽ đến với mình như trong truyện cổ tích. Và bạn sẽ tìm thấy một cảm giác bình yên được sinh ra từ sự chấp nhận đó!

Bạn thức tỉnh trước một hiện thức rằng mình không hoàn hảo, rằng không phaỉ ai cũng sẽ yêu và đánh giá cao, hoặc chấp nhận bạn là ai hay là cái gì,và điều đó cũng chẳng sao cả.Họ có quan điểm và ý kiến của riêng họ.Bạn hiểu sự quan trọng của việc yêu và đấu tranh cho mình,và bạn sẽ tìm thấy một cảm giác tự tin mới sẽ được sinh ra từ sự đề cao bản thân đó.

Bạn ngừng kêu ca và đỗ lỗi cho người khác vì những việc họ đã gây ra cho bạn,và bạn hiểu rằng thứ duy nhất có thể thực sự trong mong là thứ không mong đợi.Bạn hiểu rằng con người không phải lúc nào cũng nói những gì họ nghĩ hoặc nghĩ những gì họ nói, rằng không phải mọi người lúc nào cũng ở bên cạnh bạn,rằng không phải thế giới này chỉ có mỗi mình bạn. Rồi bạn học cách đứng lên trên đôi chân của mình, tự chăm sóc bản thân.

Và rồi bạn hiểu tình yêu là gì,sự khác biệt giữa tình yêu đôi lứa và tình yêu gia đình,yêu như thế nào,cho bao nhiều trong tình yêu,khi nào thì thôi không cho nửa,và khi nào thì ra đi.Bạn học cách để không đặt nhu cầu và cảm xúc của mình lên các mối quan hệ.

Bạn hiểu rằng mình không thể đẹp hơn,thông minh hơn hoặc quan trọng hơn vì một người đàn bà trong vòng tay.

Bạn hiểu tình yêu cũng như con người sẽ lớn lên,sẽ thay đổi,và mình không có quyền đòi hỏi tình yêu theo ý muốn chỉ để bản thân hạnh phúc.Bạn nhận ra rằng một mình không có nghĩa là cô đơn.Bạn nhìn vào gương và chấp nhận sự thật rằng mình chẳng bao giờ bằng năm hoặc hoàn hảo là bằng mười cái ảo ảnh lý tưởng trong đầu của mình,và bạn thôi không cố gắng cạnh tranh và khổ sở để so bì nó nửa.

Bạn cũng thôi không làm việc hay học tập cực nhọc đến mức gạt cảm xúc của mình sang một bên, quên hết mọi thứ và bỏ qua cả nhu cầu của mình.Bạn hiểu rằng cảm giác của sự xứng đáng thật sự không đến nỗi nào.Ước muốn có và yêu cầu được có thứ mình muốn là quyền của bạn và đôi khi cũng cần phải đòi hỏi.

Cuối cùng, với sự can đảm từ trái tim và với nhiệt huyết sẳn có,bạn đứng lên,hít thật sâu và bắt đầu vẽ ra cuộc sống mà ở đó bạn muốn sống tốt nhất có thể.

copy từ: http://www.facebook.com/note.php?note_id=63064629998&ref=nf

tận cùng của đau khổ là sự mạnh mẽ — mình đã từng trải qua!
tận cùng của thất vọng là niềm tin ko còn nữa – cũng đã từng trải qua!
tận cùng của tình yêu là cho đi ko bao giờ đòi lại — …

Blogging

Về cơ bản thì mình hơi bị giật mình khi nghe đoạn đối thoại giữa Susan và hướng đạo sinh! Thật ra phải hỏi lại mình, có thật là mình muốn sống hạnh phúc ko? Nếu có, tại sao lại luôn muốn rước những rắc rối (nguyên văn là drama thì hay hơn) vào mình chi cho khổ! Uh, đúng là muốn sống hạnh phúc, trước hết người ta phải muốn nó thật sự kia! Giống như ai đó từng nói, nếu bạn muốn nguyên rủa ai đó, thì trước hết phải muốn nguyền rủa thật sự kia – những chuyện ở thế giới phù thủy, ko phải là ko đúng với thế giới – ko – phù – thủy này đâu!

Mình cũng thấy mình hơi giống Susan, băn khoăn lựa chọn, băn khoăn chờ đợi, băn khoăn quyết định, và vụng về! Nói như Susan là một thoughtful person, cái đó là giống nhất, nhưng nói cho đúng, là người hay nghĩ quẩn! 🙂

Nhưng mình thấy mình cũng hơi giống Lynnett, mạnh mẽ, quả quyết làm và chịu đựng, nhưng bất chợt thấy mình ngồi trong buồng tắm và khóc một mình … nhận ra hy sinh ko phải lúc nào cũng là hạnh phúc, hy sinh đôi khi chỉ mang lại bình yên mà thôi!

Mình cũng giống  Bree, luôn nghĩ tìm cách mend những j mình có, chứ ko buy a new one, và thích sự hoàn hảo, chỉ có điều, mình ko phải người đa tài như Bree mà thôi!

Mình cũng hơi giống Gaby, khi khùng lên cũng ngốc nghếch và làm những điều chả đâu và đâu, đôi lúc sống khá vô tư và vô tâm, cũng có đôi lúc điệu đà và mê shopping, đôi lúc rất rất ngốc và sống theo bản năng, cảm xúc nhiều hơn là nghĩ …

Nhưng cuối cùng, thì ai cũng vậy, có 1 phần tốt và 1 phần xấu, nhưng ai cũng xứng đáng  (deserve) được hạnh phúc! Điều mình nhận ra là, trong cuộc đời, nhiều người  (đa phần) đều ko giỏi giang ở tất cả mọi điều, nhiều người (hầu hết) đều có những lỗi lầm ko thể tha thứ, nhiều người (tất cả) đều có lúc ko kiềm chế được bản thân và hành động ngu xuẩn, nhưng bất kì ai (ko trừ một ai) đều xứng đáng được hạnh phúc – từ kẻ tù tội giết người tưởng ko thể khoan dung vẫn được ân xá, từ người phạm sai lầm thiệt hại cả núi tiền cũng được tạo cơ hội lần 2, từ kẻ nghiện ngập cũng được xã hội đón nhận … dù thật ra quay về là rất khó khăn, người vượt qua được ko phải là nhiều, và không phải ai cũng trở về là một người được mọi người mỉm cười khi gặp mặt, nhưng … tất cả đều xứng đáng được hạnh phúc, cơ hội chia đều cho tất cả mọi người, có điều, bản thân ta có đủ dũng cảm, đủ sức mạnh, đủ kiên trì để đón nhận nó hay ko mà thôi!

Giang tay, đón hạnh phúc về với mình nào, vì … mình thật sự muốn nó!!!!

Blogging, Tinyvirgo's dairy

something to hope for …

lopa

sáng sớm, nghe tiếng chim hót ngoài kia véo von ríu rít, ngồi đây nghe love paradise để thấy lòng mình yên tĩnh và bình yên, giống như ko có j có thể khiến nó giông tố nữa …

những lời hứa không phải là điều đáng tin cậy, nhưng mình mong, mọi lời hứa sẽ trở thành hiện thực, bởi vì khi người ta hứa bao giờ người ta cũng đầy tình cảm, đầy yêu thương … Vậy hãy cầu mong mọi lời hứa của mọi người trên thế gian này trở thành hiện thực!!!

niềm tin của bản thân phải chăng lại đang thay đổi, giống như mình luôn vận động. liệu có không một tình yêu “i love you till i die”, “in my life, you’re my heart, you’re my soul”, “in your arm, i find my heaven” … có ko?

nhưng mình thì nghĩ, nếu ở đâu đó có thiên đường, một thiên đường tình yêu, thì ở đó vị thân Nước mắt sẽ  phải bận bịu lắm, vì thiên đường của người này, có thể là địa ngục của người khác, và thường, hạnh phúc là ko trọn vẹn! Vậy nếu có thiên đường, thì mình cũng ko đi tìm đâu, vì ở đây, dù sao cũng ko có vị thần Nước mắt, và hạnh phúc ko phải luôn luôn trọn vẹn, nhưng đôi lúc cũng trọn vẹn! 🙂

mình đang cười, thấy lòng nhẹ bẫng, thèm mùi cháo trắng hột vịt muối thơm lừng lá dứa và trời thì đang sáng …

Blogging, Tinyvirgo's dairy

Được làm những gì mình thích là quá đủ rồi, tôi không phải là người tham vọng. – Khôi
Vào một buổi sáng đầy nắng, từ xa đã thấy dáng người nhỏ bé với mái tóc xõa dài quen thuộc của Mai Khôi. Kiểu tóc ấy, cách trang điểm ấy và cả những chiếc váy dài đều đúng chất “Mai Khôi”. Chị là một trong những ca sĩ ít thay đổi hình ảnh và dòng nhạc nhất. Nhiều người cho rằng Mai Khôi sống dễ dãi, nhưng với định hướng âm nhạc mà chị đang theo đuổi thì quả là không dễ dãi chút nào…

– Gần một năm qua không thấy chị xuất hiện trên sân khấu, còn album mới sau nhiều tuyên bố vẫn chưa thấy ra mắt. Chẳng lẽ chị đã hết lửa với âm nhạc hay đang ngầm thực hiện một kế hoạch mới nào đó?

– Đúng là từ sau tết tới giờ tôi chưa có dịp xuất hiện nhiều. Phần vì bận rộn với công ty quảng cáo của mình, phần vì chuyến lưu diễn Mỹ kéo dài hơi lâu. Album “Made in Mai Khôi” chậm trễ cũng do tôi khó tính, cứ thấy không hài lòng nên sửa tới sửa lui, thay đổi bài hát mãi. Album dự kiến phát hành cuối năm, còn lửa âm nhạc lúc nào cũng tràn đầy, nhưng phải tùy thời điểm thích hợp mà bùng cháy (cười).

– Vậy thì trong thời gian tới, chị sẽ…

– Chắc là sẽ chăm chỉ… lên sóng truyền hình hơn. Tôi đang ấp ủ một kế hoạch liveshow đặc biệt cho mình ngay sau album “Made in Mai Khôi” được phát hành. Đó sẽ là liveshow đầu tiên của một nữ nhạc sĩ hát nhạc của mình xuyên suốt liveshow và là hình ảnh mà tôi muốn hướng tới.

– Với việc hát và sáng tác, có phải chị đang muốn xây dựng hình ảnh giải trí đa năng như một số điển hình thành công hiện nay?

– Nếu gọi là giải trí đa năng thì tôi còn thiếu nhiều thứ lắm, chẳng hạn vũ đạo. Trong âm nhạc, tôi thích làm theo cảm hứng hơn là tự ép mình vào nền công nghiệp biểu diễn hiện nay. Ngay từ nhỏ, tôi đã thấy mình có khả năng sáng tác hơn, thích nhạc cụ và hoàn toàn không biết rằng mình có thể hát hay. Đến khi vô tình đoạt một giải Tiếng hát học đường ở Cam Ranh (Khánh Hòa) thì tôi mới bắt đầu thích ca hát. Được làm những gì mình thích là quá đủ rồi, tôi không phải là người tham vọng.

– Đã chọn con đường nghệ thuật, chẳng lẽ chị không tham vọng?

– Người có tham vọng sẽ làm bất cứ việc gì để đạt được mục đích, còn tôi chỉ sống theo cảm tính. Tất nhiên ai cũng muốn trở thành ngôi sao, nhưng bây giờ để bật lên như Mỹ Tâm thời xưa quả thực khó lắm. Trong nghệ thuật không thể nói trước được điều gì, đôi khi có tài thôi vẫn chưa đủ, mà còn phải cần đên sự may mắn nữa. Những ngày đầu vào Sài Gòn, tôi đã may mắn gặp được nhạc sĩ Quốc Bảo rồi. Mỗi nghệ sĩ đều có một “ngôi sao chiếu mệnh” của riêng mình. Ngôi sao của tôi chỉ tỏa sáng tới mức đó thì tôi đành chấp nhận thôi!

Ảnh: Tạp chí Người mẫu

– Mới 25 tuổi, điều gì đã khiến chị mang nặng tư tưởng sống chậm như vậy?

– Tôi không sống chậm. Tôi nhận thức rõ vị trí của mình để không quá mơ mộng, để tỉnh táo đi tiếp chặng đường phía trước. Dòng nhạc của tôi cũng khá kén người nghe nên không thể đòi hỏi gì hơn ở khán giả. Sở trường của tôi là sáng tác thì chỉ nên tập trung vào mảng đó, không thể cố gượng mình để nhảy nhót hoặc nhí nhảnh hát nhạc teen được. Hơn nữa, khán giả cũng đã quen thuộc với hình ảnh Mai Khôi – một người đàn bà hát với mái tóc luôn xõa dài và cây đàn guitar trên tay. Tôi không muốn thay đổi hình ảnh đó.

– Vậy quan hệ giữa chị và Quốc Bảo thế nào?

– Thật may là giữa chúng tôi chẳng có tình yêu, vì thế hai anh em vẫn có nhau đến tận bây giờ. Tôi không phải là mẫu phụ nữ mà anh Bảo thích. Anh ấy từng nói đùa rằng tôi thông minh, và chỉ thế thôi!

– Giới showbiz nói rằng chị kiêu lắm. Có nhiều lời mời đóng phim nhưng chị kiên quyết từ chối?

– Đúng vậy, tôi có niềm kiêu hãnh của riêng mình. Người ta có thể đánh giá, bình phẩm về những scandal xung quanh tôi thế nào cũng được, nhưng đối với những sản phẩm nghệ thuật thì tôi muốn thật nghiêm túc. Tôi không nhận lời đóng phim vì biết mình không có khả năng. Tôi đã từng xem phim của một số ca sĩ hiện nay đóng và thấy buồn cười quá vì các vai diễn gượng gạo, thậm chí vô duyên. Tôi không muốn mình nằm trong số đó.

– Chị có thừa nhận cuộc sống của mình… lạ lùng?

– Đó chỉ là một cách sống hơi lạ so với nhiều người. Tôi may mắn có những người bạn thân luôn ủng hộ và ở bên cạnh, vì thế rất vững lòng trước dư luận. Họ là những người bạn già tốt bụng của tôi, là nhà văn, họa sĩ… Chúng tôi thường hay tụ tập đàn hát cùng nhau. Nhờ có họ mà tôi thấy vui mỗi ngày, chia sẻ đam mê sáng tạo, phát triển thêm về tư duy cũng như kinh nghiệm sống.

Ảnh: Tạp chí Người mẫu

– Hình như chị chỉ thích quan hệ với những người đàn ông lớn tuổi?

– Người ta thường nói thiếu gì thì ráng bù đắp cái đó. Tôi còn trẻ, tuổi thanh xuân tràn đầy nên dễ bị chinh phục bởi sự già dặn, từng trải của đàn ông lớn tuổi. Tôi thấy đàn ông lớn tuổi có cái hay riêng chứ. Họ biết mình cần gì và qua họ mình cũng học hỏi được rất nhiều điều trong cuộc sống. Biết đâu sau này khi đã già rồi thì tôi lại thích chuyện trò với những thanh niên trẻ thì sao?

– Dường như chẳng cuộc tình nào của chị được lâu dài cả, tại sao vậy?

– Khi yêu ai chẳng muốn nghĩ đến chuyện lâu dài. Nhưng tình yêu là chuyện của trái tim, của cảm xúc, làm sao dám khẳng định tôi chỉ yêu người nào đó suốt cả cuộc đời? Tôi không tin vào hôn nhân cũng là vì vậy. Cứ yêu theo bản năng, không bị ràng buộc bởi bất cứ điều gì, vì khi cảm xúc đã hết thì những tờ hôn thú cũng trở nên vô nghĩa. Tình yêu hiện tại của tôi cũng đã được hơn hai năm rồi, đâu thể nói là không lâu dài.

– Yêu thế nhưng nghe nói chị chưa chịu kết hôn với người ấy, nghe đâu là một nhà sưu tập tranh?

– Mạng hai người khác nhau lắm nên chúng tôi chưa dám nghĩ đến chuyện kết hôn. Mà tôi nghĩ việc này cũng không cần thiết lắm, chỉ cần cả hai cùng hiểu “Vẫn mong lần này tình yêu sẽ muôn đời” (một câu trong ca khúc Bài hát cho anh do Mai Khôi sáng tác) là đủ.

– Chị tự biết mình có điểm nào thu hút nhất?

– Có lẽ là sự duyên dáng. Tôi tự thấy mình không xinh, lại thấp bé quá nên nói về nhan sắc thì chẳng bằng ai. Mặt khác, tôi hiểu được tâm lý đàn ông và khi đã yêu ai thì luôn yêu hết mình.

– Có bao giờ chị thấy mất tự tin không?

– Tôi hay giận mình vì thói mít ướt. Bản thân thì mạnh mẽ lắm, nhưng cứ hay khóc vặt vì những chuyện không đâu, nhiều khi không thể kiềm chế được. Tôi thích cuộc sống bình lặng, không bon chen quá, đôi khi cũng sợ làm người khác chán (cười).

Blogging

Trong cuộc sống, có nhiều điều người ta phải quên, hay nói đúng hơn là nên quên!
Quên thường được nhắc đến như một động từ xấu, người ta có thể quên làm một việc j đó, quên một người nào đó, quên một kiến thức nào đó, có thể … quên và dẫn đến một điều tai hại!

Nhưng đôi khi, thật sự là người ta phải quên!
Quên một người đã từng làm mình đau khổ!
Quên đi thực tế mà mình đang phải chịu đựng và ko thấy thoải mái!
Quên đi những điều mình sẽ ko bao giờ đạt được!
Quên đi những điều mình sẽ ko bao giờ làm được cho ai đó!
Thậm chí, đôi khi phải quên đi là mình đang cảm thấy thế nào, để vẫn move on với những điều vui vẻ hời hợt của cuộc sống – vẫn cứ tới mỗi ngày!

Chần chừ mãi, tới hôm nay mình lại phải làm việc mà mình rất rất ghét – xóa tin nhắn. Mình ghét mỗi khi thấy báo tin nhắn đầy, và mình thì ko muốn go through lại tất cả để xóa bớt những tin ko cần thiết. Mà … khổ một cái là tin nào cũng cần thiết hết! Là tin giúp mình nhớ có một người vẫn quan tâm tới mình, và mình có thể call bất kì lúc nào mình cần. Là tin nhắc mình có thể làm cho ai đó vui thật vui chỉ bằng 1 tin nhắn. Là tin nhắc mình đã từng có một thành công nho nhỏ. Là tin nói rằng đôi khi, người quan tâm và cần với mình nhất ko phải là người thường xuyên nht nhất!  Go through hộp tin nhắn lúc nào cũng làm mình nặng trĩu cảm xúc, nặng trĩu cái cảm giác phải đặt tình cảm của mọi người lên bàn cân, và xem mình quý ai nhiều hơn, ai quan trọng với mình hơn, và phải … xóa một trong những tin nhắn đó. Đôi khi, nó cũng giúp mình nhận ra nhiều điều – vd như hôm nay, nó giúp mình nhận ra, đôi khi, người phải quên, quên thì mới cảm thấy mọi thứ easy được, phải quên thì mới thấy thoải mái mà move on được … nếu ko quên, sẽ cảm thấy trong lòng cứ nặng trĩu …

Đôi khi, cũng phải quên là sau lưng mình ko có ai, để rồi ngả ra, và té! Để biết rằng, đôi khi niềm tin là một điều rất dễ đánh mất và khi đặt niềm tin, là ko được nhớ đã đặt nó ở đâu, nếu ko … sẽ rất dễ bị ăn cắp mất – bởi chính bản thân mình!

À, chợt nhớ là nếu như muốn quên, thì lẽ ra ko nên viết entry này, vì nó sẽ “giúp” hay “khiến” mình nhớ rất rất nhiều chuyện! 😛