Blogging, Tinyvirgo's dairy

Câu Chuyện Bát Mì

Trong cuộc sống ngày nay, xin đừng quên rằng còn tồn tại lòng nhân ái. Đây là20một câu chuyện có thật, chúng tôi gọi là “Câu chuyện bát mì”. Chuyện xảy ra cách đây năm mươi năm vào ngày 31-12, một ngày cuối năm tại quán mì Bắc Hải Đình, đường Trát Hoảng, Nhật Bản.

*********

Đêm giao thừa, ăn mì sợi đón năm mới là phong tục tập quán của người Nhật, cho nên đến ngày đó công việc làm ăn của quán mì rất phát đạt. Ngày thường, đến chạng vạng tối trên đường phố hãy còn tấp nập ồn ào nhưng vào ngày này mọi người đều lo về nhà sớm hơn một chút để kịp đón năm mới.

Vì vậy đường phố trong phút chốc đã trở nên vắng vẻ. Ông chủ Bắc Hải Đình là một người thật thà chất phác, còn bà chủ là một người nhiệt tình, tiếp đãi khách như người thân. Đêm giao thừa, khi bà chủ định đóng cửa thì cánh cửa bị mở ra nhè nhẹ, một người phụ nữ trung niên dẫn theo hai bé trai bước vào.

Đứa nhỏ khoảng sáu tuổi, đứa lớn khoảng 10 tuổi. Hai đứa mặc đồ thể thao giống nhau, còn người phụ nữ mặc cái áo khoác ngoài lỗi thời.

– Xin mời ngồi!

Nghe bà=2 0chủ mời, người phụ nữ rụt rè nói:

– Có thể… cho tôi một… bát mì được không?

Phía sau người phụ nữ, hai đứa bé đang nhìn chăm chú.

– Đương nhiên… đương nhiên là được, mời ngồi vào đây.

Bà chủ dắt họ vào bàn số hai, sau đó quay vào bếp gọi to:

– Cho một bát mì.

Ba mẹ con ngồi ăn chung một bát mì trông rất ngon lành, họ vừa ăn vừa trò chuyện khe khẽ với nhau.

– Ngon quá – thằng anh nói.

– Mẹ, mẹ ăn thử đi – thằng em vừa nói vừa gắp mì đưa vào miệng mẹ.

Sau khi ăn xong, người phụ nữ trả một trăm năm mươi đE1ng. Ba mẹ con cùng khen: “Thật là ngon! Cám ơn!” rồi cúi chào và bước ra khỏi quán.

– Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ – ông bà chủ cùng nói.

Công việc hàng ngày bận rộn, thế mà đã trôi qua một năm. Lại đến ngày 31-12, ngày chuẩn bị đón năm mới. Công viêc của Bắc Hải Đình vẫn phát đạt. So với năm ngoái, năm nay có vẻ bận rộn hơn. Hơn mười giờ, bà chủ toan đóng cửa thì cánh cửa lại bị mở ra nhè nhẹ. Bước vào tiệm là một người phụ nữ dẫn theo hai đứa trẻ. Bà chủ nhìn thấy cái áo khoác lỗi thời liền nhớ lại vị khách hàng cuối cùng năm ngoái.

– Có thể… cho tôi một… bát mì được không?

– Đương nhiên… đương nhiên, mời ngBi!

Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai như năm ngoái, vừa nói vọng vào bếp:

– Cho một bát mì.

Ông chủ nghe xong liền nhanh tay cho thêm củi vào bếp trả lời:

– Vâng, một bát mì!

Bà ch ủ vào trong nói nhỏ với chồng:

– Này ông, mình nấu cho họ ba bát mì được không?

– Không được đâu, nếu mình làm thế chắc họ sẽ không vừa ý.

Ông chủ trả lời thế nhưng lại bỏ nhiều mì vào nồi nước lèo, ông ta cười cười nhìn vợ và thầm nghĩ: “Trông bà bề ngoài khô khan nhưng lòng dạ cũng không đến nỗi nào!”.

Ông làm một tô mì to=2 0thơm phức đưa cho bà vợ bưng ra. Ba mẹ con ngồi quanh bát mì vừa ăn vừa thảo luận. Những lời nói của họ đều lọt vào tai hai vợ chồng ông chủ quán.

– Thơm quá! – Năm nay vẫn được đến Bắc Hải Đình ăn mì thật là may mắn quá! – Sang năm nếu được đến đây nữa thì tốt biết mấy!

Ăn xong, trả một trăm năm mươi đồng, ba mẹ con ra khỏi tiệm Bắc Hải Đình.

– Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ!

Nhìn theo bóng dáng ba mẹ con, hai vợ chồng chủ quán thảo luận với nhau một lúc lâu. Đến ngày 31-12 lần thứ ba, công việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn rất tốt, vợ chồng ông chủ quán bận rộn đến nỗi không có thời gian nói chuyện.

=0 A

Đến 9g30 tối, cả hai người đều cảm thấy trong lòng có một cảm giác gì đó khó tả. Đến 10 giờ, nhân viên trong tiệm đều đã nhận bao lì xì và ra về. Ông chủ vội vã tháo các tấm bảng trên tường ghi giá tiền của năm nay là “200đ/bát mì” và thay vào đó giá của năm ngoái “150đ/bát mì”. Trên bàn số hai, ba mươi phút trước bà chủ đã đặt một tờ giấy “Đã đặt chỗ”.
Đúng 10g30, ba mẹ con xuất hiện, hình như họ cố chờ khách ra về hết rồi mới đến. Đứa con trai lớn mặc bộ quần áo đồng phục cấp hai, đứa em mặc bộ quần áo của anh, nó hơi rộng một chút, cả hai đứa đều đã lớn rất nhiều.

– Mời vào! Mời vào! – bà chủ nhiệt tình chào đón.

Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của bà chủ, người mẹ chậm rãi nói:

– Làm ơn nấu cho chúng tôi… hai bát mì được không?

– Được chứ, mời ngồi bên này!

Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai, nhanh tay cất tờ giây “Đã đặt chỗ” đi, sau đó quay vào trong la to: “Hai bát mì”.

– Vâng, hai bát mì. Có ngay.

Ông chủ vừa nói vừa bỏ ba phần mì vào nồi. Ba mẹ con vừa ăn vừa trò chuyện, dáng vẻ rất phấn khởi. Đứng sau bếp, vợ chồng ông chủ cũng cảm nhận được sự vui mừng của ba mẹ con, trong lòng họ cũng cảm thấy vui lây.

– Tiểu Thuần và anh lớn này, hôm nay mẹ muốn cảm ơn các con!

– Cảm ơn chúng con? Tại sao ạ?

– Chuyện là thế này: vụ tai nạn xe hơi của bố các con đã làm cho tám người bị thương, công ty bảo hiểm chỉ bồi thường một phần, phần còn lại chúng ta phải chịu, vì vậy mấy năm nay mỗi tháng chúng ta đều phải nộp năm mư i ngàn đồng.

– Chuyện đó thì chúng con biết rồi – đứa con lớn trả lời.

Bà chủ đứng bên trong không dám động đậy để lắng nghe.

– Lẽ ra phải đến tháng ba năm sau chúng ta mới nộp hết nhưng năm nay mẹ đã nộp xong cả rồi!

– Hả, mẹ nói thật đấy chứ?

– Ừ, mẹ nói thật. Bởi vì anh lớn nhận trách nhiệm đi đ a báo, còn Tiểu Thuần giúp mẹ đi chợ nấu cơm làm mẹ có thể yên tâm làm việc, công ty đã phát cho mẹ một tháng lương đặc biệt, vì vậy số tiền chúng ta còn thiếu mẹ đã nộp hết rồi.

– Mẹ ơi! Anh ơi! Thật là tốt quá, nhưng sau này mẹ cứ để con tiếp tục nấu cơm nhé.

– Con cũng tiếp tục đi đưa báo. Tiểu Thuần, chúng ta phải cố gắng lên!

– Mẹ cám ơn hai anh em con nhiều!

– Tiểu Thuần và con có một bí mật chưa nói cho mẹ biết. Đó là vào một ngày chủ nhật của tháng mười một, trường của Tiểu Thuần gửi thư mời phụ huynh đến dự một tiết học. Thầy giáo của Tiểu Thuần còn gửi một bức thư đặc biệt cho biết bài văn c a Tiểu Thuần đã được chọn làm đại diện cho Bắc Hải đảo đi dự thi văn toàn quốc. Con nghe bạn của Tiểu Thuần nói mới biết nên hôm đó con đã thay mẹ đến dự.

– Có thật thế không? Sau đó ra sao?

– Thầy giáo ra đề bài: “Chí hướng và nguyện vọng của em là gì?”, Tiểu Thuần đã lấy đề tài bát mì để viết và được đọc trước tập thể nữa chứ. Bài văn được viết như sau: “Ba bị tai nạn xe mất đi để lại nhiều gánh nặng. Để gánh vác trách nhiệm này, mẹ phải thức khuya dậy sớm để làm việc”. Đến cả việc hàng ngày con phải đi đưa báo, em cũng viết vào bài nữa.

Lại còn: “Vào tối 31-12, ba mẹ con cùng ăn một bát mì rất=2 0ngon. Ba người chỉ gọi một tô mì, nhưng hai vợ chồng bác chủ tiệm vẫn cám ơn và còn chúc chúng tôi năm mới vui vẻ nữa. Lời chúc đó đã giúp chúng tôi có dũng khí để sống, khiến cho gánh nặng của ba để lại nhẹ nhàng hơn”. Vì vậy Tiểu Thuần viết rằng nguyện vọng của nó là sau này mở một tiệm mì, trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất ở Nhật Bản, cũng sẽ nói với khách hàng của mình những câu như: “Cố gắng lên! Chúc hạnh phúc! Cám ơn!”.

Đứng sau bếp, hai vợ chồng chủ quán lặng người lắng nghe ba mẹ con nói chuyện mà nước mắt lăn dài.

– Bài văn đọc xong, thầy giáo nói: anh của Tiểu Thuần hôm nay thay mẹ đến dự, mời em lên phát biểu vài lời.

– Th ật thế à? Thế lúc đó con nói sao?

– Bởi vì quá bất ngờ nên lúc đầu con không biết phải nói gì cả, con nói: “Cám ơn sự quan tâm và thương yêu của thầy cô đối với Tiểu Thuần. Hàng ngày em con phải đi chợ nấu cơm nên mỗi khi tham gian hoạt động đoàn thể gì đó nó đều phải vội vã về nhà, điều này gây không ít phiền toái cho mọi người. Vừa rồi khi em con đọc bài văn thì trong lòng con cảm thấy sự xấu hổ nhưng đó là sự xấu hổ chân chính. Mấy năm nay mẹ chỉ gọi một bát mì, đó là cả một sự dũng cảm. Anh em chúng con không bao giờ quên được… Anh em con tự hứa sẽ cố gắng hơn nữa, quan tâm chăm sóc mẹ nhiều hơn. Cuối cùng con nhờ các thầy cô quan tâm giúp đỡ cho em con”.

Ba mẹ con nắm tay nhau, vỗ vai động viên nhau, vui vẻ cùng nhau ăn hết tô mì đón năm mới rồi trả 300 đồng, nói câu cám ơn vợ chồng chủ quán, cúi chào và ra về. Nhìn theo ba mẹ con, vợ chồng ông chủ quán nói với theo:

– Cám ơn! Chúc mừng năm mới!

Lại một năm nữa trôi qua. Bắc Hải Đình vào lúc 9g tối, bàn số hai được đặt một tấm giấy “Đã đặt chỗ” nhưng ba mẹ con vẫn không thấy xuất hiện. Năm thứ hai rồi thứ ba, bàn số hai vẫn không có người ngồi. Ba mẹ con vẫn không thấy trở lại. Việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn như mọi năm, toàn bộ đồ đạc trong tiệm được thay đổi, bàn ghế được thay mới nhưng bàn số hai thì được giữ lại y như cũ.

“Việc này có ý nghĩa như thế nào?”. Nhiều người khách cảm thấy ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh này nên đã hỏi. Ông bà chủ liền kể lại câu chuyện bát mì cho mọi người nghe. Cái bàn cũ kia được đặt ngay chính giữa, đó cũng là một sự hy vọng một ngày nào đó ba vị khách kia sẽ quay trở lại, cái bàn này sẽ dùng 9 1ể tiếp đón họ.

Bàn số hai “cũ” trở thành “cái bàn hạnh phúc”, mọi người đều muốn thử ngồi vào cái bàn này. Rồi rất nhiều lần 31-12 đã đi qua. Lại một ngày 31-12 đến. Các chủ tiệm lân cận Bắc Hải Đình sau khi đóng cửa đều dắt người nhà đến Bắc Hải Đình ăn mì. Họ vừa ăn vừa chờ tiếng chuông giao thừa vang lên. Sau đó, mọi người đi bái thần, đây là thói quen năm , sáu năm nay.

Hơn 9g30 tối, trước tiên vợ chồng ông chủ tiệm cá đem đến một chậu cá còn sống. Tiếp đó, những người khác đem đến nào là rượu, thức ăn, chẳng mấy chốc đã có khoảng ba, bốn chục người. Mọi người rất vui vẻ. Ai cũng biết lai lịch của bàn số hai.

Không ai nói ra nhưng thâm tâm họ đang mong chờ giây phút đón mừng năm mới. Người thì ăn mì, người thì uống rượu, người bận rộn chuẩn bị thức ăn… Mọi người vừa ăn, vừa trò chuyện, từ chuyện trên trời dưới đất đến chuyện nhà bên có thêm một chú nhóc nữa. Chuyện gì cũng tạo thành một chuỗi câu chuyện vui vẻ. Ở đây ai cũng coi nhau như người nhà.
Đến 10g30, cửa tiệm bỗng nhiên mở ra nhè nhẹ, mọi ng ười trong tiệm liền im bặt và nhìn ra cửa. Hai thanh niên mặc veston, tay cầm áo khoác bước vào, mọi người trong quán thở phào và không khí ồn ào náo nhiệt trở lại.

Bà chủ định ra nói lời xin lỗi khách vì quán đã hết chỗ thì đúng lúc đó một người phụ nữ ăn mặc hợp thời trang bước vào, ứng giữa hai thanh niên. Mọi người trong tiệm dường như nín thở khi nghe người phụ nữ ấy nói chầm chậm:

– Làm ơn… làm ơn cho chúng tôi ba bát mì được không?

Gương mặt bà chủ chợt biến sắc. Đã mười mấy năm rồi, hình ảnh bà mẹ trẻ cùng hai đứa con trai chợt hiện về và bây giờ họ đang đứng trước mặt bà đây. Đứng sau bếp, ông chủ như mụ người đi, gi=C 6 tay chỉ vào ba người khách, lắp bắp nói:

– Các vị… các vị là…

Một trong hai thanh niên tiếp lời:

– Vâng! Vào ngày cuối năm của mười bốn năm trước đây, ba mẹ con cháu đã gọi một bát mì, nhận được sự khích lệ của bát mì đó, ba mẹ con cháu như có thêm nghị lức để sống. Sau đó, ba mẹ con cháu đã chuyển đến sống ở nhà ông bà ngoại ở Tư Hạ. Năm nay cháu thi đỗ vào trường y, hiện đang thực tập tại khoa nhi của bệnh viện Kinh Đô. Tháng tư năm sau cháu sẽ đến phục vụ tại bệnh viện tổng hợp của Trát Hoảng. Hôm nay, chúng cháu trước là đến chào hỏi bệnh viện, thuận đường ghé thăm mộ của ba chúng cháu. Còn em cháu mơ ước trở thành ôn g chủ tiệm mì lớn nhất Nhật Bản không thành, hiện đang là nhân viên của Ngân hàng Kinh Đô. Cuối cùng, ý định nung nấy từ bao lâu nay của chúng cháu là hôm nay, ba mẹ con cháu muốn đến chào hỏi hai bác và ăn mì ở Bắc Hải Đình này.

Ông bà chủ quán vừa nghe vừa gật đầu mà nước mắt ướt ẫm mặt. Ông chủ tiệm rau ngồi gần cửa ra vào đang ăn đầy miệng mì, vội vã nhả ra, đứng dậy nói:

– Này, ông bà chủ, sao lại thế này? Không phải là ông bà đã chuẩn bị cả mười năm nay để có ngày gặp mặt này đó sao? Mau tiếp khách đi chứ! Mau lên!

Bà chủ như bừng tỉnh giấc, đập vào vai ông hàng rau, cười nói:

– Ồ phải… Xin mời! Xin m i! Nào bàn số hai cho ba bát mì.

Ông chủ vội vàng lau nước mắt trả lời:

– Có ngay. Ba bát mì.

– o O o –

Thật ra cái mà ông bà chủ tiệm bỏ ra không có gì nhiều lắm, chỉ là vài vắt mì, vài câu nói chân thành mang tính khích lệ, động viên chúc mừng. VBi xã hội năng động ngày nay, con người dường như có một chút gì đó lạnh lùng, nhẫn tâm.

Nhưng từ câu chuyện này, tôi đi đến kết luận rằng: chúng ta không nên chịu ảnh hưởng của hoàn cảnh xung quanh, chỉ cần bạn có một chút quan tâm dành cho người khác thì bạn có thể đem đến niềm hạnh phúc cho họ rồi. Chúng ta không nên nhỏ nhoi ích kỷ bởi tôi tin trong mỗi chúng ta đều ẩn chứa một tấm lòng nhân ái. Hãy m kho tàng ấy ra và thắp sáng nó lên dù chỉ là một chút ánh sáng yếu ớt, nhưng trong đêm đông giá rét thì nó có thể mang lại sự ấm áp cho mọi người.

Câu chuyện này xuất hiện làm xúc động không ít độc giả Nhật Bản. Có người nhận xét rằng: “Đọc xong câu chuyện này không ai không rơi nước mắt”. Đây ch là lời nhận xét mang tính phóng đại một chút nhưng nó không phải là không thực tế. Quả thật, nhiều người đọc xong câu chuyện đã phải rơi lệ, chính sự quan tâm chân thành và lòng nhân hậu trong câu chuyện đã làm cho họ phải xúc động.

Chuyện thì không mới, và mình thì đang đau quằn quại ko ngủ dc. Nhưng mà đủ để mình nghĩ …

Nếu lỡ ko sống nổi, thì ít nhất những người yêu thương mình cũng sẽ phải sống vui vẻ, điều mình có thể làm chỉ là quan tâm nhiều hơn, mang cho mọi người nhiều ấm áp hơn!

Nếu thật sự là yêu thương, thì ko chấp nhặt những điều vụn vặt, 1 điều nhịn thì 9 điều lành, và niềm vui ko tự nhiên mà đến!!!

Blogging

ta đã từng coi mi là bạn tốt, là bạn thân … nhưng thật sự mi đã ra đi khỏi cuộc sống của ta đơn giản hơn ta nghĩ …

xa nhau 2 tuần, cảm giác như đã xa lắm rồi, ta cảm thấy dù ta có làm j cho mi, thì mi vẫn cứ rời xa ta, giống như mi đã chạy trốn tất cả những j thuộc về mi, mi muốn quên ta, giống như quên tất cả những kí ức buồn mà mi có ở đây … đôi khi ta tự hỏi, có phải ta cũng là một kí ức buồn của mi ko?

nhận dc tin nhắn của mi, cảm giác nhói trong lòng, cảm giác ta vuột mất mi thật rồi, làm ta liên tưởng tới những điều ta đã đánh mất trong cuộc đời mình, ko phải tại ta ko cố gắng, cũng ko phải tại ta thờ ơ, ta ko hiểu nữa, ta đã cố giữ, đã làm những điều ta phải làm, nhưng rồi những thứ ko thuộc về ta, sớm hay muộn cũng ra đi, nói ko phải tại ta cũng ko đúng, nhưng sự thật là ta ko biết phải làm j hơn!

lắm lúc ta ước j ta có thể quay phim lại cuộc đời mình, và chiếu lên cho những người thân yêu của mình coi, để họ hiểu, ta đã suy nghĩ và làm j, để họ biết, ngay cả khi ta ko làm j cả, ko có nghĩa là ta ko nghĩ tới họ … giống như mi, bây giờ, ta sẽ  ko reply tin nhắn, đơn giản ta biết, ta ko thể làm j để níu mi lại nữa rồi, đơn giản vì mi muốn ra đi thôi!

nếu ở đó, mi cảm thấy hạnh phúc, thì  nơi đó thuộc về mi, và ta mong là ko có ta mi vẫn hp, như ta vẫn thường mong ko có ta cuộc sống của những người ta yêu thương vẫn đầy tiếng cười, cho dù cảm giác của ta có thể nào đi nữa …

hãy sống thật vui, ta sẽ ko nht, sẽ làm như thể ta ko hề quan tâm tới mi, sẽ giả vờ quên mi, sẽ làm như cuộc sống ở đây ko có mi … như thể mi chưa từng thuộc về nơi này, mi nhé!

Blogging

cuộc sống là một chuỗi những niềm tin sinh ra và mất đi …

Có ai đã từng hỏi, những người sống thật kiên cường, làm được những điều phi thường đều có 1 điểm chung j ko? Điểm duy nhất chung giữa họ là niềm tin mãnh liệt! Tin ở ngày mai tươi sáng hơn, tin ở thành công sẽ được đền đáp sau những cố gắng, tin ở cuộc sống, tin ở lòng tốt, tin ở điều mình làm, và tin ở chính mình – biết rồi mình sẽ làm được …

Cuộc sống luôn đầy rẫy những khó khăn, nhưng niềm tin giúp người ta trụ lại, giúp người ta hiểu rằng khó khăn ko phải là điều j đó cứ tồn tại mãi! Ông bà ta nói “không ai giàu ba họ, ko ai khó ba đời!” là để người ta tin ở tương lai tốt đẹp hơn … dù niềm tin đó đôi khi thật mơ hồ …

Nhưng những niềm tin mơ hồ như vậy, tin ở chúa, tin ở lòng tốt, tin ở luật nhân quả của đời … đều giúp cho con người ta sống tốt hơn, hoàn thiện hơn, và có sức mạnh vượt qua mọi điều … Niềm tin kì diệu như thế đó!!!

Tôi nhận ra, ở mỗi giai đoạn của cuộc đời, niềm tin của tôi thay đổi, nhưng tôi chưa bao giờ đánh mất niềm tin …

Khi tôi 15, tôi tin rằng cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn nếu tôi thật sự cố gắng, nếu bỏ công sức, tôi sẽ được thành công và thành công làm tôi hạnh phúc!

Khi tôi 18, tôi nhận ra thành công ko hẳn là hạnh phúc, niềm tin của tôi thay đổi, tôi tin rằng mình sẽ hạnh phúc khi mình sống và làm nhiều người hạnh phúc, tin rằng nếu tôi góp sức mang tới niềm vui cho cuộc sống, thì cuộc sống cũng mỉm cười với tôi …

Khi tôi 20, tôi nhận ra niềm vui ko ở đâu xa, hạnh phúc của tôi là được làm cho những người xung quanh, những người tôi vẫn yêu thương hàng ngày hạnh phúc … Có lẽ tuổi trẻ, sống vì mọi người là một trong những điều mà tôi chưa từng hối tiếc!

Bây giờ tôi đã 23, tôi biết có nhiều điều tôi tưởng tôi đã làm được – giống như trong tiếng Anh, người ta sẽ dùng will have + v3 để nói tới những trường hợp này, nhưng mà by this time, tôi vẫn chưa thể làm được. Đôi khi tôi tưởng những niềm tin trong tôi tan vỡ, và hạnh phúc ở một nơi nào xa lắm! Nhưng ko phải, tôi vẫn hạnh phúc bởi những điều tôi làm được, có điều tôi tin, những gì cuộc sống đã cho tôi xứng đáng để tôi phải làm được nhiều hơn nữa, cười nhiều hơn nữa, vui nhiều hơn nữa, hạnh phúc nhiều hơn nữa …

Nhưng có những niềm tin ko thay đổi! Tôi tin sau cơn mưa trời sẽ lại sáng, khó khăn nào rồi cũng sẽ qua, chỉ cần mình thật sự cố gắng. Tôi tin qua cơn bĩ cực sẽ tới hồi thái lai, rồi cuộc sống sẽ đền đáp xứng đáng và sẽ làm ta hạnh phúc! Tin rằng cuộc đời rất công bằng, cứ cho đi, cứ hết lòng với mọi người đi, cứ quan tâm đi, rồi ta sẽ thấy hạnh phúc, sẽ được quan tâm, sẽ có người giúp mình khi khó khăn hoạn nạn … Những niềm tin đó sẽ ko bao giờ thay đổi!

Blogging

đôi khi, nếu có 1 sự lựa chọn khác, cuộc sống của ta đã thay đổi  hoàn toàn …

có lúc, muốn làm một điều lãng mạn, nhưng vì một lí do j đấy, nhiều khi chỉ là e ngại sự ko hoàn hảo, ta từ chối cơ hội và nó trôi qua … ko có j xảy ra sau đó, nhưng nếu có, chắc có thêm 1 lí do để yêu nhiều hơn!!!

có lúc, muốn bùng nổ và vô tư, muốn cứ tự nhiên như ta vẫn thế, nhưng ta lại lựa chọn cách trở thành một người khác, và ta ko nhận ra, nếu ta là ta, ta đã thoải mái và vui hơn rất rất nhiều!

có khi ta buồn, nhưng cứ giả vờ như vui, ta tưởng ta làm điều tốt nhất, hóa ra ko phải, tốt nhất là sống đúng với những j mình cảm thấy!

đôi khi, ta nghĩ nếu ta cứ bình yên, thản nhiên với những điều sẽ đến, thì mọi sự đã an lành, người vẫn thương ta nhiều như thế, nhưng ko phải, giận dỗi hay giận dữ cũng có chỗ của nó đấy chứ!!!

lẽ ra vui, nhưng hóa ra lại buồn, lẽ ra mừng, nhưng hóa ra lại ko, lẽ ra là tốt nhưng hóa ra là xấu, lựa chọn, hóa ra là thứ đáng sợ nhất … mà ta thì ko phải là người thường nghĩ thật nhiều rồi quyết định, nhưng ta ko muốn thay đổi, kiểu như 1 phong cách, 1 lối đánh cờ đã quen khó sửa …

nhưng cs đôi lúc cũng ko hẳn là lựa chọn, giống như giữa 2 dây chắc chắn tồn tại một tụ – dù ta muốn hay ko … điều ta có thể lựa chọn  chỉ là thừa nhận, hay ko thừa nhận điều đó mà thôi!!!

Blogging

Con người được ông trời ban cho một đặc quyền “luôn nhìn thấy nỗi khổ của mình và sự sung sướng của người khác!”.

Tôi thấy sự tự hào của bạn khi khoe người iu nó vừa mua cho nó cái áo mới đắt tiền, thấy niềm vui lấp lánh rạng ngời khi con bạn sắp cưới chồng, thấy sự kiêu hãnh trong mắt của người xa lạ giỏi hơn tôi ở lớp anh văn … Và tôi tự nhìn lại mình, thấy mình nhỏ bé, tầm thường và kém may mắn, tôi ko có được người yêu hào phóng, chưa có được niềm vui Song hỷ, cũng ko có sự kiêu hãnh vì mình giỏi giang …

Nhưng thượng đế cũng ban cho con người một thói xấu “không bao giờ muốn tiết lộ nỗi buồn của mình”.

Tôi đã không thấy bạn tôi vào cái ngày nó buồn vì nhận ra người nó yêu không phải là người hiểu và thương nó nhất – bởi nó đã không muốn chia sẻ nỗi thất vọng đó với mọi người xung quanh. Nó giấu, bởi niềm kiêu hãnh, bởi niềm vui lấp lánh giả vờ trong mắt, bởi muốn níu giữ một hạnh phúc – quá – đỗi – mong – manh!

Tôi cũng đã không thấy sự mệt mỏi khi người ta phải chuẩn bị cho một happy ending! Đằng sau những nhạc xập xình, nến lung linh, những câu nói đầu môi ngọt ngào, váy đẹp, nhà hàng xịn … là sự tính toán với cặp vợ chồng trẻ còn chưa vững mạnh về kinh tế, là nỗi lo về nhà, về cửa, về con cái, về những j mà nó sẽ phải hy sinh tuổi trẻ để lo – ít nhất là lo sớm hơn tôi!

Tôi cũng đã không thấy được những đêm thức khuya mệt mỏi rã rời mà phải học để hơn người khác của “đối thủ” – bởi nó phải luôn tỏ ra rằng nó là đứa thông minh, và ko mất nhiều thg để bù đầu làm bài tập như tôi!

Con người, thường dễ dàng nhận ra mình đang ở dưới rất nhiều người, dễ dàng đón nhận sự đau khổ của người khác và bảo “mọi chuyện sẽ ổn!”, dễ dàng làm ra vẻ vui vẻ, hạnh phúc, hơn là nói thật những suy nghĩ cảm xúc của mình, hơn là nói với chính sự thảm hải của bản thân “rồi mọi thứ sẽ ổn!”, hơn là ngồi xuống và khóc và nhận sự thương hại của mọi người …

Cuộc sống là vậy đó!

Nên khi tôi cảm thấy trong lòng nặng trĩu, tôi không ngần ngại giấu nó vào một cái hộp, cất nó tận sâu ở đáy lòng mình, để những người thân yêu ko lo lắng, để bạn bè nhìn thấy tôi là một người thành đạt, giỏi giang và hạnh phúc …

Nhưng tôi cũng biết rằng, đằng sau những khuôn mặt đang cười, những chuyến đi chơi vui vẻ, những cuộc tình lãng mạn, tất cả mọi người đều giống tôi – có thể cười ko có nghĩa là cảm thấy hạnh phúc, đi chơi nhiều không có nghĩa là vô tư, cuộc tình đẹp không có nghĩa là hoàn toàn thấu hiểu, luôn thương yêu vô bờ bến và không hề có rạn nứt, có cãi vã và buồn về nhau …|
Biết, để không thờ ờ với những nỗi niền rất sâu và rất riêng mà nhiều khi phải rất rất chú ý người ta mới thấy được!
Biết để hiểu rằng mỗi khi sóng gió ập tới cuộc sống của mình, chỉ đơn giản là một điều tất yếu mà ai ai cũng gặp phải, và tôi không hề kém may mắn hơn bất kì ai trong cuộc đời này, và chỉ đơn giản là vượt qua nó, tôi sẽ bước tiếp cũng kiêu kì như ai kia mà thôi! Và vì thế, tôi sẽ mạnh dạn bước đi chứ không ngồi than thở hoài trong bóng tối …
Biết để không phán xét một con người chỉ bằng vài lời tiếp xúc, ko hà khắc với những điều mình ko vừa mắt, ko ác cảm với những người mình chưa từng quen thân, để luôn nhắc nhở mình rằng “ấn tượng, cảm giác ghét một người là tự nhiên, nhưng hại một người là điều không tự nhiên mà chúa trời chưa  bao giờ cho phép – vì – bất – kì – lí – do – j”, và để luôn khoan dung, luôn nhìn lại, luôn bước đi – không kiêu hãnh nhưng luôn thanh thản!