Cuộc sống là vậy. Ai cũng cho rằng mình là đúng. Ai cũng chỉ thấy những việc mình có công làm được. Ai cũng dễ dàng thấy cái sai của người khác. Ai cũng muốn đổ lỗi cho người khác. Nếu mình chỉ đơn giản muốn có một nhận định công bằng, thì mình sẽ vỡ tim rất nhiều lần mà chết.
Vậy nên mình à, bỏ qua đi, bỏ qua tất cả, mặc kệ tất cả, ít quan tâm lại, ít nói lại, ít chia sẻ lại, ít than vãn lại, ít suy nghĩ lại, và ít cố gắng khiến mọi người vui vẻ lại.
30 năm trên đời, mình đã sống rất quy củ, rất biết điều, biết nghe lời và vâng dạ. Ngày còn bé, mình mơ ước có thể giống như “con người ta”, đứa con giỏi giang, luôn rất xinh đẹp, học giỏi, ngoan ngoãn mà mình thường được nghe kể. Mình ước ao trở thành một người hoàn hảo nhất có thể, ko chỉ đẹp người, đẹp nết, còn bao nhiêu tài lẻ ngang dọc. Mình đã luôn cố gắng và cố gắng. Một ngày nọ, ngồi trên xe bus, mình thấy mình đã trở nên hoàn hảo. Ko phải là người con hoàn hảo nữa, mà mình đã trở thành một người phụ nữ khiến người khác ngưỡng mộ, một người chồng yêu thương và hoàn hảo, một chuyện tình yêu hoàn hảo, một kiến thức hoàn hảo, một tấm bằng hoàn hảo, một sự nghiệp hoàn hảo, một người chị hoàn hảo và một người con hoàn hảo. Mình đã trở thành người mình muốn trở thành – mình tự nhủ!
Nhưng rồi mình phát hiện ra, mình cần nhiều hơn chỉ là hoàn hảo. Mình bắt đầu thấy thích những nổi loạn. Những cô gái có thể vứt phắt thằng người yêu ko ra gì trong bài post của Thái Thùy Linh hôm nay. Những bạn có thể vứt phắt cái bằng PhD đầy hứa hẹn để đi làm điều mình thích. Những con người có thể vứt phắt cái gọi là một đảng viên gương mẫu để sống với điều trái tim mình tin tưởng. Những cái vứt phắt đầy dũng cảm. Hoàn hảo ko chưa đủ. Dũng cảm vứt đi những gì mình có thể có, những hình mẫu hoàn hảo để sống với điều trái tim mình muốn.
Một ngày nào đó, khi anh nhận tháng lương đầu tiên, dù có hay ko có một cái bằng Tiến sĩ, em sẽ bỏ hết. Đó chính là lời hứa với chính trái tim mình!
Mình nhớ những ngày còn bé, mình thường viết vào nhật kí “tại sao ko ai yêu mình?”. Đằng sau những con chữ ấy, là biết bao nhiêu nước mắt … Bắt đầu là những câu hỏi, đến những hành động. Là cố gắng học giỏi hơn, là trở nên hoàn hảo hơn, là trở thành một cô gái tốt hơn, là trở thành một người con mạnh mẽ hơn. Cho tới bây giờ, những cố gắng ấy đã cho mình nhiều thứ, một tương lai, một hy vọng. Tiếc là, mình đôi lúc vẫn tự hỏi “tại sao ko ai yêu mình”. Câu hỏi ấy dường như chưa bao giờ được trả lời, dù mình có cố gắng tới bao nhiêu. Đôi lúc mình tự hỏi, bao nhiêu câu trả lời sẽ là đủ cho mình? Mình đã tự lớn khôn để biết rằng tình yêu đôi khi ko như mình tưởng tượng, ko phải cha mẹ nào yêu con cũng chiều chuộng con như mình đã từng thấy bạn bè của ba mẹ chiều chuộng con họ. Mình cũng đã từng tự trả lời rằng ko ai có thể chiếm được tình yêu của tất cả mọi người, và tự bằng lòng rằng con người vốn ích kỉ, và có lẽ những người bạn của mình còn đáng tiếc rằng ích kỉ hơn gấp nhiều lần mình có thể tưởng tượng ra …
Câu hỏi ấy, nỗi khao khát, nỗi đau thuở thơ bé, khi nhớ lại vẫn khiến mình đau rất nhiều.
Nhưng mình đã khác, khác mình hôm qua rất nhiều. Thay vì tự hỏi “làm thế nào để được yêu”, mình đã thôi đi tìm câu trả lời, mình lại hỏi “tại sao mình lại cần được yêu?”. Khi mình nghe cô bạn kể hiện đang không có việc làm, nên bạn trai chu cấp vì cả hai thống nhất rằng chi phí sinh hoạt sẽ đóng góp theo thu nhập. Mình ko cảm thấy đó là niềm vui hay hạnh phúc. Thậm chí mình cảm thấy hơi thương hại cho bạn. Không có gì sung sướng bằng mình chính là đại gia của chính mình. Chẳng có chân dài nào sung sướng bằng mình, bởi mình ko là chân dài, mình có thể quyền quyết định và xứng đáng với những gì mình hưởng thụ. Mình ko cần được yêu, thậm chí, nếu bị ghét cũng chẳng sao. Mình biết mình làm đúng, và mình tin rằng mình sẽ sống tốt, dù có hay ko có sự giúp đỡ của những người xung quanh. Mình mãi mãi ko thể là nàng bạch tuyết hay cô tấm, mình chính là mụ phù thủy, chính là mụ dì ghẻ, chính là người có quyền quyết định số phận của những cô gái hiền lành vô tội luôn được yêu ấy. Và lẽ ra mình nên cảm thấy miserable, nhưng mà mình ko cảm thấy như vậy. Mình biết mình đã làm hết khả năng. Và ngược lại, mình bắt đầu hiểu ra cái câu “behind a hostile mind is a terrible mistreat”. Và mình bắt đầu cảm thông cho cái câu “the tears of a princess and the anger of a witch both come from the sorrow of a broken heart, but it is always easier to sympathize with the first case.”
Em cứ ngân nga một bài hát của người ta, bài hát của em là người yêu vùi trong sâu
Em cứ ngân nga từng lời hát của người ta, lời hát em viết ra là những đớn đau ngút ngàn …
Mấy hôm nay mình bực bội trong người. Mà cũng ko hẳn mấy hôm nay, mình nhận ra rằng mình thường bực bội, bực bội vì những điều người khác làm, những điều mình ko thể thay đổi, những điều trái với điều mình cho là đúng. Và mình nhận ra, thật ra mình ko cần phải quan tâm, bởi vì có quan tâm thì cũng ko thay đổi được gì.
Mình cho rằng cuộc sống của mình đang tốt, thậm chí quá tốt. Mình làm được những điều mà mình muốn, mình đảm bảo được một cuộc sống ổn định cho bản thân và những người mình yêu thương, mình đủ may mắn và đủ năng lực để mong chờ những điều tốt đẹp sắp tới, mình ko phải làm những điều mình ko muốn, và mình duỗi thẳng chân ngủ ngon vì tâm mình trong sáng.
Điều quan trọng đâu phải là cống hiến hay làm gì cho thế giới này. Điều quan trọng chính là mình phải sống tốt. Mặc kệ thế giới đi. Ai ngu thì chịu, ai gây nghiệp thì tự sẽ gặp quả báo, mình chỉ cần sống tốt mà thôi!
Điều quan trọng chính là biết được mục tiêu mỗi việc mình làm là gì. Mình đi làm để kiếm tiền, điều đó khiến mình có ích, còn những chuyện “cao cả, to lớn” như cứu thế giới thì mình ko quan tâm lắm. Vậy nên chuyện nó có khó chịu thế nào, mình mong là bản thân mình đừng buồn và đừng mệt thân nữa. Phải biết buông ra, biết kệ nó đi. Điều quan trọng là mục tiêu của mình hoàn thành mà thôi!