A&S, Blogging, Tinyvirgo's dairy

Có lẽ em và rất nhiều cô gái khác đã lớn lên trong những giấc mơ cổ tích. Cổ tích về chàng hoàng tử sẽ cứu được công chúa và họ sống hạnh phúc mãi mãi. Những năm tháng tuổi 15 mộng mơ, các cô thiếu nữ dựa vào cửa sổ ngắm trời mưa và mơ mộng về một đám cưới được tổ chức ở cung điện bảy ngày bảy đêm, mình sẽ mặc chiếc váy dài trắng muốt, được là đội trên đầu vòng hoa đẹp nhất, là cô dâu xinh xắn nhất và cưới người yêu mình nhất …
Giấc mơ ấy quá đẹp, đẹp đến mức chẳng ai nỡ bảo rằng nó sẽ ko bao giờ thành hiện thực. Rằng cuộc sống hôn nhân có thể không phải là hạnh phúc mãi mãi. Rằng cuộc sống luôn luôn quá khắc nghiệt đến phũ phàng, ngay cả ở những thời điểm đẹp nhất như một đám cưới. Rằng có thể người ta cưới mình ko phải bởi vì người ta yêu mình nhất. Rằng đôi khi hoàng tử chẳng thể cứu công chúa mà chỉ có thể im lặng đứng nhìn công chúa đi vào lễ đường cùng hoàng tử khác. Rằng nhà vua có thể phản đối, rằng công chúa sẽ phải rời xa mẹ cha và sống cuộc đời làm dâu chẳng thể cười cũng chẳng thể than. Rằng đôi khi hoàng tử cũng có thể một mai thức dậy thì yêu một công chúa khác, dù có xấu xí hơn, kém tài giỏi hơn mình thì vẫn được yêu thương nhiều hơn mình …

Và rồi các cô gái ở tuổi 28, 29 vội vàng đi lấy chồng để khỏi ế, vội vàng chia tay tình đầu hay tình cuối, đến với người mình không yêu hết lòng nhưng phù hợp với mình nhất. Và rồi nhắm mắt đưa chân mặc kệ thế gian nói gì, cứ quanh quẩn chung tình hay dứt tình, cứ buồn cứ vui và cứ tự hỏi vì sao cuộc sống không hề như giấc mơ thuở nào …

Em – cô gái đã không còn xuân. Không phải bởi vì em không còn mơ mộng như cái tuổi đôi mươi còn thơ ngây, mà bởi vì em đã bắt đầu nhìn thấy nếp già của cha mẹ, đã thấy mình chạnh lòng khi thấy lá rơi, đã thấu hiểu những nỗi niềm của tiền bạc, đã biết hạnh phúc khi được đứng sau lưng người đàn ông mình yêu, đã thôi không còn quay cuồng với váy áo, đã biết khóc mỗi khi xem một đoạn phim và thấy thân phận bèo bọt của đàn bà …

Nhưng em vẫn nghĩ mình may mắn. May mắn vì em được yêu anh, và được anh yêu, không phải lo lắng rằng mình sẽ phải nhắm mắt lấy một con người nào đó mà em chưa từng thấy mặt trên đời. May mắn vì cha mẹ hai bên không phản đối, vì tình yêu của mình yên ả và chân thật, không vì tiền, không vì chức vụ, không vì bất kì danh lợi nào. May mắn vì gặp được một chàng trai tốt, không làm cho cuộc đời của em trở nên bỏ đi, cũng ko làm em phải lo lắng suy nghĩ về người tốt kẻ xấu, không làm em ngại khi nghĩ đến những đứa trẻ con của em trong tương lai sẽ gánh chịu điều gì vì cha mẹ của chúng. May mắn vì dù không thể siêu xe rước dâu về nhà, hay đám cưới xa hoa ở bãi biển, thì chúng ta vẫn sẽ có một đám cưới tự nguyện, đầy tình yêu của hai con tim tự do. May mắn vì em có thể không hoàn hảo trở thành một cô con dâu không tì vết, thì em vẫn có niềm tin sẽ có được tình thương của ba má anh. May mắn vì dù có bao nhiêu khó khăn, em vẫn luôn tin rằng anh muốn cưới em làm vợ, không hề nản chí, không hề đổi ý…

Em bất chợt nhận ra, tình yêu mình có chính là cổ tích. Cổ tích của những điều rất thật. Cổ tích chính là khi người ta yêu nhau, và đến với nhau. Cổ tích không phải là không có khó khăn, mà dù có bao nhiêu khó khăn thì đôi lứa yêu nhau rồi sẽ vượt qua. Cổ tích là hai năm xa nhau mà lòng mình vẫn hướng về nhau. Cổ tích là anh ở đó vẫn chờ đợi em, tôn trọng em và giữ gìn cho em. Cổ tích là em vượt qua mọi cám dỗ, nhớ đến anh và sống thật tốt để chờ đợi ngày em có thể là của anh mãi mãi. Cổ tích là khi em tin mình có thể vượt qua mọi chuyện, tin ở anh vô điều kiện, và sẵn sàng chờ đợi đến bất kì lúc nào.

Và em biết cuộc sống là một chuỗi ngày đấu tranh rất mệt mỏi, sau đám cưới sẽ là cuộc sống vợ chồng rất nhiều mâu thuẫn, sau đó sẽ là công việc vs gia đình, là khi cha mẹ hai bên già yếu cần chăm sóc, sau đó là con cái lớn và những nỗi lo không bao giờ dứt … Nhưng em luôn thấy lòng mình bình yên, chỉ cần có anh bên em, em sẵn sàng đi con đường mệt mỏi đó, không hối hận, không quay đầu lại và luôn cố gắng. Không phải bởi vì em tin mình là siêu nhân, mà em tin anh sẽ không bao giờ để em phải khổ. Không phải bởi vì em tin mọi chuyện sẽ tốt, mà em tin dù mọi chuyện có xấu đến bao nhiêu thì anh cũng sẽ chung vai gánh vác cùng em, sẽ không bao giờ để em phải chịu đựng một mình. Và phải chăng con đường đó đẹp bởi vì mình bên nhau? Nhưng em thật sự chỉ muốn đi con đường chông gai đó cùng anh …

Blogging

Hôm nay đọc một bài về Vic and Beck, và rồi tối nay nói chuyện với các bạn lúc jogging, chủ đề là về “nữ quyền”, vẫn luôn là cô đơn giữa thế giới đầy những ông con trai giỏi giang và luôn cho rằng sự nghiệp của phụ nữ là không quan trọng, bất chợt có cảm giác sinh ra làm thân phận nữ nhi đúng là một tội lỗi, cảm giác dù có nói gì, thì mình cũng chỉ là một mũi giáo chống lại tất cả đe búa, chỉ vô ích mà thôi!

Tại sao khi đàn ông ngủ một với cô gái thì người đàn ông đó đầy nam tính còn cô gái thì hư hỏng?

Tại sao khi đàn ông mải mê với sự nghiệp thì là “đàn ông phải có chí nam nhi thế”, còn phụ nữ đam mê công việc thì “cái loại đàn bà gì mà chỉ biết công việc”?

Tại sao các ông mang bcs thì “ko có cảm giác thực”, còn phụ nữ uống thuốc tránh thai – đưa hóa chất vào người thì là biện pháp “đảm bảo an toàn”?

Tại sao khi phụ nữ hy sinh sức lực để sinh con, mà đàn ông thì ko thể hy sinh thời gian để chăm con?

Tại sao phụ nữ luôn là người phải “một điều nhịn, chín điều lành”, mà các ông thì lại có quyền “giữ thể hiện đàn ông”?

Tại sao kết hôn thì “xuất giá tòng phu” như là lẽ đương nhiên, chả lẽ sinh ra con gái đúng là một cái tội – cái tội đó phải trả giá bằng cách con đi về nhà người ta, có uất ức gì thì cha mẹ đẻ cũng ko dc “muối mặt” mà đón con về?

Tại sao phụ nữ phải “tam tòng tứ đức”, “công dung ngôn hạnh”, phải “khéo tay hay làm”, phải biết nấu ăn ngon, phải ko được dậy trễ, phải xinh đẹp và phải biết cư xử, trong khi các ông sau giờ làm có quyền “giao thiệp rộng ngoài quán bia”, và nếu ko giữ được chồng thì “đàn bà vô dụng”, chả lẽ đàn bà cũng phải “lăng lòa” để chứng tỏ rằng các ông cũng cần phải “đủ bản lĩnh” để giữ vợ?

Càng ngày, mình càng thấy thấm thía cái câu tiên đoán mà cậu Sơn nói với mình “con sẽ hợp sống ở nước ngoài hơn”. Bởi vì nhìn cuộc sống của phụ nữ Dutch nói riêng và của phụ nữ Châu âu nói chung, cảm thấy quá ghen tị! Họ ko bị ràng buộc bao nhiêu tuổi là ế, họ cũng ko sợ việc ko có con, ngược lại với họ có con đôi khi ko phải là một lựa chọn khôn ngoan. Ko phải tất cả đều hoàn hảo, nhưng họ được lựa chọn cuộc sống của mình, họ được quyền phân công cho chồng làm việc nhà, được quyền chọn lựa sống ở đâu, ko phải là nhà mình thì là nhà thuê, ko ai dị nghị, ko ai bảo sao chồng ko có nhà thì ko lấy, bởi vì họ được đối xử công bằng, contribute công bằng, và hưởng thụ công bằng. Đàn ông ở Châu âu là đồ bỏ đi nếu ko biết tôn trọng phụ nữ, bị chê cười nếu quá 18 tuổi còn sống với cha mẹ, và họ thật sự ko hề bị cười nhạo nếu sau giờ làm phải về nhà nấu cơm. Họ đàn ông đúng chỗ và đàn bà cũng đúng chỗ. Sống ở đây, cảm giác mình lúc nào cũng dc nâng niu thật sự, dù vẫn phải đạp xe ngược gió, chở hàng chục kg đồ ăn vẫn ko ai thèm giúp một tiếng, và bưng 20 quyển sách ko ai thèm offer một lời, vẫn cảm thấy rất vui, rất thoải mái và rất tự do! Chung quy lại, lắm lúc nhìn lại đàn ông Việt mà nản, nhìn lại văn hóa Việt mà sợ. Bởi vì những người đàn ông sinh ra và trưởng thành ở trong môi trường như vậy, thử hỏi làm sao có đủ niềm tin rằng họ sẽ khác? Có bao nhiêu % phụ nữ Việt trọn vẹn hạnh phúc với người đàn ông của mình – physically and mentally?

Thật ra đàn ông bảo phụ nữ phức tạp, cứ đơn giản như đàn ông có phải khỏe ko? Phải nói đúng hơn là nếu phụ nữ cũng đơn giản như đàn ông, ai chăm con nhỏ, ai lo thu vén khi vật giá lên cao, ai chu toàn việc nhà, ai lo cha mẹ già cả? Có những thứ đưa đến tận miệng khiến người ta ko biết có bao nhiêu công đoạn mới ra được một bữa cơm. Nấu món phở phải bắt đầu bằng nướng quế hồi, hầm xương vớt bọt, bỏ gừng lúc nào, bỏ thịt thế nào, nước trong phải làm thế nào, rau củ phải tái thế nào … Đàn ông chỉ biết ăn, có biết nấu được món ngon cũng là toát mồ hôi và biết bao lần thực hành mới được. Đâu phải cứ nấu ra ăn xong là được khen đâu, đâu biết bao lần phụ nữ quay mặt vừa rửa chén vừa rơm rớm nước mắt đâu!

Đàn ông bảo phụ nữ lắm chuyện, nhưng đâu có ai tự nhiên kiếm chuyện, phải có chuyện thì mới lắm được chứ. Tại sao ko phải là đàn ông cứ “cao lớn” giải quyết hết vấn đề, phụ nữ sướng chỉ biết làm đẹp và đi chơi thì đâu có ai nói gì?

Đàn bà thật ra cũng chỉ là một con người – cũng như đàn ông có những ước mơ, hoài bão, cũng có cha mẹ để thương yêu, cũng có niềm khao khát được sống cho những người xung quanh, cũng mong ước được coi cha mẹ chồng là cha mẹ mình, cũng mong ước đủ điều hạnh phúc xảy ra cho cuộc đời của mình, cũng sẵn sàng chấp nhận mọi thứ, cũng muốn được hy sinh cho người mình thương yêu … Nhưng để có một người vợ tốt, người đàn ông phải là người chồng tốt, muốn có một người mẹ tốt, phải là một người bố tốt, để có nàng dâu tốt, thì phải là chàng rể tốt đã. Bởi vì phụ nữ là người cho đi rồi ko thể làm lại, là người sẽ phải luôn chấp nhận rủi ro để đi tới, mà ko hề có một cam kết nào từ người mình thương yêu, giống như cho vay mà ko hề có tài sản thế chấp.

Mỗi người phụ nữ tốt với học vấn và địa vị xã hội cũng cần thời gian 24h/ngày để hoàn thành công việc như đàn ông, cũng có niềm yêu thích công việc, và cũng có mơ ước làm được điều gì đó cho cuộc đời hơn là sinh đẻ và nuôi dạy những đứa con. Ai mà muốn ở nhà nhận tiền chồng nuôi? Ai mà muốn quanh quẩn ở nhà cùng lũ trẻ ko bằng tuổi mình cho dù đó là con mình và mình có yêu quý nó đến đâu? Ai mà chẳng muốn là một trong những người đàn bà quyền lực hay ít ra là xinh đẹp như những đồng nghiệp của chồng chứ?

Hãy là người đàn ông đủ rộng lượng để ôm chặt người đàn bà vĩ đại, hãy là người chồng đủ kiên nhẫn để chờ đợi người vợ hoàn hảo, hãy là người cha mẫu mực để có được tình yêu cao cả của người mẹ, hãy là người con thật sự nghĩ cho cha mẹ vợ để vợ có thể toàn tâm toàn ý làm một nàng dâu thảo … Vì sao những bộ óc vĩ đại như đàn ông lại ko thể hiểu được điều cơ bản đó?

Blogging, Tinyvirgo's dairy

“Em có ước gì đâu
Một ngôi nhà. Bão dừng sau cánh cửa
Những ưu tư muộn phiền tạm thời bỏ lại.
Bên trong, chỉ có ấm áp, và anh.

Em có ước gì đâu.
Một tách cà phê. Một buổi sáng yên lành.
Ta tất bật đón chào ngày mới.
Hôm qua là điều đã lùi xa.

Những điều to tát như yêu thương, hờn giận, thứ tha
Hãy để dành cho chú chim đang hót bên ngoài cửa sổ
Đang chờ em là rau đầy một rổ
Bó hoa đang chờ cắm
Và một ngày bận rộn
Của em.

Em già rồi.
Nên sẽ không thích kiêng khem.
Ăn uống ngon, mặc đẹp, đọc những quyển sách hay.
Đi lang thang đó đây. Vùi đầu vào việc làm.
Hát khi tắm, xem phim khi đang nằm, cuộn tròn khi ngủ
Và yêu anh khi em muốn.

Em có ước gì đâu
Anh ạ!
Cuộc đời này, là phức hợp của những điều giản dị.
Ta cứ sống, thở, cầu nguyện và yêu thôi!
Mọi thứ, hoặc chỉ là bản thân nó
Hoặc vốn dĩ đã là một phép màu.”

-st-

Hôm nay chat với mẹ, mình tự bảo mình già rồi, gần 30 tuổi, ko còn là đứa con nít mẹ có thể ôm trong tay và chỉ cần cây kẹo là có thể nín khóc… Mẹ bảo học xong rồi về lấy chồng, đâu đó trong câu chuyện có chút mong ngóng vì bạn bè mẹ đã ở tuổi con cháu đề huề … Mình bất chợt nhận ra, uh, đúng là ta ko còn trẻ nữa, ta cũng muốn lấy chồng, muốn có một tổ ấm cho riêng mình …

30 tuổi, với những giấc mơ còn chưa kịp thành hiện thực, một trái tim còn chưa nguội đi những nhiệt thành tuổi trẻ, một tâm hồn còn vương chút trẻ con, và những mong ước nhiều lúc còn viển vông. Mình hiểu, cuộc đời ko là mơ, và lắm lúc ko hiểu thật ra mình muốn gì?

Đâu đó trong sự cố gắng hàng ngày, mình chật vật với những điều mình mong ước, một suất PhD, một gia đình, một ngôi nhà, và nhiều thứ khác. Mình đôi khi ko hiểu nổi cái gì trong mình mạnh mẽ hơn, nhưng mình luôn mong ước một cuộc sống gia đình, mà ở đó tình yêu của mình là ích kỉ, là riêng cho một người, là những lãng mạn nhỏ nhoi của đôi vợ chồng mới cưới, là phút giây trưởng thành khi được làm mẹ …

Đôi khi, giữa muôn vàn câu hỏi mình tự đố bản thân, mình vẫn ko hiểu vì sao một đứa như mình lại tới điểm này. Bất chợt nhớ hôm anh kể Nhân bảo mình và anh ko hợp nhau, đôi khi mình vẫn nghi ngờ điều đó. Nếu nhìn lại mình cách đây 5 năm, một cô gái ko sợ bất kì điều gì, chỉ biết tiến lên. Mình lúc đó ko có gì để mất, ko một danh hiệu, ko một tài sản, ko một tình cảm sâu đậm, mình biết mình chỉ có thể vứt tất cả và tiến lên. Đến bây giờ, khi đã chùng gối mỏi chân, đôi khi mình bắt đầu thấy sợ. Bởi vì cuộc đời ko là vô tận, và mình ko phải ma cà rồng để sống đời đời kiếp kiếp. Mình bắt đầu biết quý thời gian, biết tiếc khi ngủ quên giờ hẹn, biết giận bản thân khi dành thg cho những điều ko đáng. Nhiều khi nhìn lại, thấy mình với tuyên bố hùng hồn ko làm dâu h giống như đinh đóng cột. Vẫn biết đôi khi đổi thay cũng là một điều tốt. Nhất là khi đổi thay ấy làm người đàn ông của mình hạnh phúc. Nhưng đâu đó, giữa những giằng xé việc là bản thân mình, hay là người phụ nữ bên cạnh anh, mình biết, có những điều ko thay đổi được.

Gắn chặt cuộc đời mình với một người khác là một điều đáng sợ. Bởi vì niềm tin có thể rạn vỡ bất cứ lúc nào. Bởi vì ko ai biết ai sẽ cam kết nắm chặt tay mình dù giông bão sẽ xảy ra, biết đâu, mình chính là người buông tay trước. Bởi vì mình có thể giả vờ là một ai đó một ngày, một tháng, một năm, ko thể giả vờ một đời…

Nhiều khi mình tự hỏi, vậy thật ra tình yêu có nghĩa gì? Yêu là hy sinh, là biết làm cho nhau hạnh phúc, là chấp nhận nhau để có thể ở bên nhau. Nhưng yêu là hạnh phúc, là niềm vui vô bờ bến khi bên nhau, khi trao cho nhau tất cả. Thật ra, có thể mình chẳng biết yêu! Hoặc giống như rất nhiều thứ mình biết, hóa ra chỉ là biết đầy rẫy những lí thuyết mà chẳng biết thực hành.

Đôi khi mở mắt ra giữa một cơn mơ quá đẹp, bất chợt ko muốn quay trở lại cuộc sống thường nhật với những lo toan và rất nhiều điều ko muốn, để cứ là giấc mơ, ở đó, chỉ có mình và anh, ko có trách nhiệm, ko có tiền, ko cần tất cả những mối quan hệ rắc rối và bắt buộc ở xung quanh. Uh, đôi khi mình mong ước mình cũng đơn giản, cười hề hề như anh, để thôi ko suy nghĩ tất cả những điều phải làm và nên làm. Uh, đôi khi mình chỉ muốn nhắm chặt mắt và ở trong giấc mơ …

Đôi khi, cảm thấy mình ích kỉ, ích kỉ với cha mẹ, anh em, ích kỉ với gia đình xung quanh. Nhưng rồi mình lại chấp nhận, uh tình yêu nào mà ko ích kỉ? Ko có tình yêu nào quan trọng việc ai sẽ dậy sớm nấu bữa sáng, nhưng ko có tình yêu nào muốn chia sẻ bữa sáng với cha mẹ, với mọi người xung quanh, sự lãng mạn đôi lúc cũng cần một chút riêng tư? Đôi khi cảm thấy muốn đi thật nhanh, để đến một đám cưới hoàn hảo. Uh, nhưng thế nào là hoàn hảo, ko thể hoàn hảo nếu người ta đi cùng 2 thứ “tiết kiệm” và “kiếm lời”. Đôi khi cảm thấy cuộc sống vợ chồng thật vui vẻ, chỉ muốn đến đó. Nhưng rồi chợt nhận ra, đó ko phải là cuộc sống vợ chồng, đó là cuộc sống gia đình, ko phải gia đình nhỏ của tôi, mà là gia đình lớn – ở đó, với những mâu thuẫn ko nói ra thành lời, với những điều thấy cần làm mà lại ko muốn làm, với việc cha mẹ anh cha mẹ tôi … sống cho riêng mình bao giờ mà chẳng dễ, sống cho mọi người xung quanh mới là chuyện khó, phải ko?

Mình vẫn nhớ cảnh trong phim, khi nghĩ đến chuyện lấy chồng, cô gái bất chợt cảm thấy quá mệt mỏi. Đó là nàng dâu tây. Mình nghĩ nàng dâu Việt còn mệt mỏi hơn. Ngày xưa khi xem phim, mình đã từng hỏi có cái gì khiến cho cô dâu phải chạy trốn trong lễ cưới của mình. Nhưng giờ thì mình hiểu, đôi khi, người ta chạy trốn khi người ta ko sẵn sàng, và khi người thật sự coi trọng những lời cam kết “I do”.

2 năm rất nhanh, thấm thoắt rồi mình sẽ đến ngày trở về. Mọi cố gắng hôm nay sẽ cho thành quả mai sau. Mình luôn tự nhủ như vậy. 6 tháng rất nhanh. 1 năm rồi cũng rất nhanh. Chẳng mấy chốc mình sẽ thấy hình ảnh của mình ở vai một người vợ, một người mẹ, và mình chưa thấy hình ảnh của mình hạnh phúc ở những vai diễn đó của cuộc đời, đôi khi khiến mình lo lắng …

Mình biết, mọi giấc mơ đều đẹp, đôi khi vì ko thể sống vui ở hiện tại, mình trốn trong giấc mơ. Trong mơ, mình ko cần phải viết những dòng blog vô nghĩa, chỉ  có một người bạn, để nói với mình rằng rồi mọi thứ sẽ ổn, rồi giấc mơ của mình sẽ thành hiện thực. Đôi khi, trong mơ, mình thấy mình bất chợt cao lớn và giỏi giang, và mình tự làm cho mình hạnh phúc, tự biến giấc mơ thành hiện thực. Đôi khi, trong mơ, mình thấy mình ko trở về, ko phải giằng xé, ko cần phải bên này bên kia, ko vấn vương chuyện phải làm gì …

Bây giờ, chỉ biết làm và làm, và hy vọng … nhiều khi thất vọng nhiều hơn, nhưng vẫn phải ko ngừng hy vọng, dù mẹ nói rằng đừng có quá mong đợi ở suất PhD, đừng có quá mong chờ rằng chồng sẽ lo cho mình tất cả, đừng có nhìn cuộc sống hôn nhân bằng màu hồng, mình chỉ biết trốn vào trong giấc mơ …

Blogging, Tin ở hoa hồng, Tinyvirgo's dairy

Vừa coi xong Les miserable, cảm giác thoải mái lâu rồi mới có vì đang được taken care bởi người đàn ông giỏi giang của mình! Và mai sẽ đọc 2! Đẹp. Đôi khi hạnh phúc chỉ đơn giản là sự quan tâm từ một người quan trọng – chỉ thế thôi!

Mấy hôm nay nghĩ rất nhiều về mọi việc nhân quả trong đời, về những việc mình đã làm và ko làm, về những việc mình nhận được và ko nhận được. Bất chợt nhận ra rằng có thể mình đã quá nghiêm khắc với bản thân, đòi hỏi bản thân mình phải luôn cố chiều lòng người khác để được yêu thương. Thật ra mình nhận ra rằng yêu thương là thứ đến khi mà mình ko hề phải làm gì khác. Giống như ba mẹ thương mình vô điều kiện. Giống như anh thương mình dù mình có thế nào. Còn nếu phải đánh đổi thì phải chăng đó chỉ là những mối quan hệ dựa trên mutual benefit mà thôi?

Và mình bất chợt cho phép bản thân được sống theo đúng những gì mình có. Đọc những điều người ta hối tiếc trước khi chết, mình nhận ra những thứ mà mình spend less time chính là những thứ quan trọng: gia đình, tình yêu, bản thân và những điều mình thích. Vậy thì mình sẽ bắt đầu thôi suy nghĩ làm thế nào để luôn được yêu thương và nổi bật, làm thế nào để trở thành người quan trọng, mà chỉ tập trung làm những điều mình thật sự thích. Thay vì phải suy nghĩ có nên post lên FB một câu nói, để mọi người khỏi ghét, thì mình post lên FB riêng của mình mà thôi. Thay vì phải suy nghĩ vì sao và làm sao để được yêu thương thì mình lại dành thg để xem bộ phim mình yêu thích. Thay vì phải cố gắng ép mình làm những điều hot trend nhưng mình ko hứng thú thì mình chấp nhận cuộc sống mình có, chấp nhận bản thân mình có những khuyết điểm, để có thể yêu thương bản thân hơn, chăm lo cho bữa ăn hơn, và cảm thấy vui nhiều hơn là tự vấn và trừng phạt mình bằng những suy nghĩ tiêu cực.

Nhưng mình cũng nhận ra, đôi khi mình đã coi trọng quá những người ko đáng coi trọng. Đôi khi mình cũng yêu cầu quá cao từ những người xa lạ – một việc mà lẽ ra mình phải coi nhẹ ngay từ đàu, bởi vì ngoài những người thân, mình cần gì quan tâm tới những người ko quan trọng với mình chứ. Vì ko quan trọng, mình cũng ko cần quan tâm ai nghĩ gì, làm gì, đối xử với mình ra sao, và tự nhiên mình cảm thấy nhẹ nhõm, để sống và tận hưởng những điều tốt đẹp xung quanh cuộc sống của mình. Bỗng nhiên mình cũng cảm thấy đầu óc sáng láng thông thoáng hơn rất nhiều, cười nhiều hơn rất nhiều.

Thật ra hạnh phúc chính là sống trọn vẹn với những gì mình có. Và mình tin mình cố gắng nhiều như vậy, mình xứng đáng có những thứ mình muốn, nếu chưa có nghĩa là ông trời đã bạc đãi mình, hoặc đang dành cho mình một cơ hội tốt hơn. Và trong cả hai trường hợp, mình duy nhất mình có thể làm là cười tươi và đón nhận tất cả!

Blogging, Tinyvirgo's dairy

Có lẽ từ bé chẳng bao giờ mình có ý thức rằng trên đời có sự phân biệt nam nữ, ba mẹ chẳng bao giờ đối xử với mình như mình là một đứa con gái – luôn động viên mình theo đuổi con đường học vấn, chưa từng nhắc đến việc là con gái chỉ cần giỏi tề gia nội trợ là đủ, thậm chí chưa từng khuyến khích mình yêu đương và … kiếm một tấm chồng, cho nên nếu nói đến việc thể hiện nữ tính, với mình sẽ là một điều vô cùng mới lạ! Và thú vị! Bởi vì đến một tuổi nào đó, giữa những tờ báo Mực tím, Hoa học trò, mình đã bắt đầu mộng mơ, bắt đầu ở cái tuổi cảm thấy xúc động khi có một ai đó quan tâm tới mình … Là cảm giác rất khác khi biết trên sân khấu kia có một người hát bài hát cho riêng mình …

Nhưng cái tính ngang ngang ương ngạnh vẫn chiếm hữu phần lớn. Mình chẳng nhận ra điều đó cho đến khi nhìn lại mọi quyết định trong đời đều được mình đặt lên bàn cân, với tất cả sự tính toán thẳng thắn chưa từng dính dáng tới một chút xúc cảm con gái nào trong đó … Ở đâu đó, mình cảm thấy mình vẫn thiếu một chút yếu đuối cần thiết của nữ tính, một chút hồ đồ mộng mị – có lẽ cần thiết!

Bởi vì đôi khi mình bật cười trước những thói đàn bà, mà tự nhiên phát hiện trong chính mình. Cái tật nói nhiều làm ràm, cái tính hay so sánh, cái sự đôi lúc lắt léo rất tinh ranh, cái tính nói xấu người này người kia đôi khi … Điều kì lạ là phát hiện ra rồi tự buồn trong lòng vì sao lại có cái tính đó, tự vấn mình học cái thói đó ở đâu, tự cười mình để mà sửa đổi! Kì lạ là lúc phát hiện ra mình đàn bà như vậy lại là lúc mình chối bỏ nó, lại muốn chỉ là một H.A như con trai, đơn giản, ko màu mè, ko muốn nhiễm mấy cái thói ngồi lê đôi mách mà mình khinh thường!

Vì mình khinh thường cô bạn ko sống với đam mê, hay ko hề có đam mê, chỉ biết đuổi theo những gã đàn ông – dù là ko tầm thường – thì cũng ko phải là cuộc sống của riêng mình. Cuộc sống nào lại đi dựa vào kẻ khác kia chứ???

Vì mình cũng khinh thường cô bạn lúc nào cũng chú ý đến vẻ bề ngoài hơn tất cả, sợ già, sợ xấu, sợ người yêu bỏ, ko thể sống cho riêng mình, ko thể làm điều tốt nhất cho mình, đem chuốc vào người biết bao thứ độc hại từ thuốc nhuộm tóc đến mỹ phẩm trét đầy mặt, đôi khi mình tự hỏi wat for?

Vì mình khinh thường những cô gái khoe thân kiếm đại gia, và sẽ hoặc đã bị đại gia bỏ rơi vào một lúc nào đó! Bởi sắc đẹp đâu có phải mãi mãi, và nếu ko có đầu óc, làm sao giữ chân đàn ông? Thậm chí muốn ngu ngốc đáng yêu cũng cần đầu óc đó!

Vì mình coi thường những cô gái muốn giữ một người đàn ông chỉ bởi vì ko còn ai khác hơn người đó. Vì yêu là đâu cần phải kiếm một người hơn, hãy kiếm một người yêu mình thật sự!

Vì mình coi thường những người đàn bà quá đàn bà đến mức ngu ngốc!

Bởi nếu thế giới có những người đàn bà sáng suốt như đàn ông thì cuộc sống sẽ đơn giản hơn rất nhiều. Bởi vì đàn ông ko phức tạp, ko vòng vo, ko làm những điều thiếu suy nghĩ. Và ngược lại, như 2! Đẹp nói tuần rồi, đôi khi nếu đàn ông đàn bà hơn một chút, thì người phụ nữ của họ cũng sẽ rất hạnh phúc!

Mình biết mình đã đôi lúc đàn bà một cách ngốc ngếch, nhưng mình sẽ luôn theo đuổi học vấn, sẽ sống và mạnh mẽ sáng suốt như một người đàn ông, sẽ yêu và dịu dàng hơn mình có thể, và sẽ đi con đường mà mình đã chọn – dù có hay ko có một người đàn ông bên cạnh – bởi vì mình biết đó cũng là điều mà người đàn ông yêu mình muốn!