A&S, Blogging, Tinyvirgo's dairy

Kết thúc duyên nợ với Compiler sau 2 năm học, phải nói đây là một sự kiện. Sự kiện cho cái môn học khó khăn này, sự kiện khi mình vượt qua trong bao nhiêu là khổ sở, sự kiện khi thầy giáo là một thần tượng của mình …

Nếu phải viết một entry cho Compiler, chắc cũng sẽ có nhiều chuyện để nói. Nhưng thôi, tua thật nhanh tới cái ngày trọng đại hôm nay khi mà điểm cuối cùng của Compiler được chính thức công bố … Buồn vui đúng là lẫn lộn!

Muốn viết một entry, ko phải cho Compiler, mà cho chính mình.

Nếu chỉ là đậu Compiler, với một số người chắc chẳng có gì là khó khăn. Có 25/46 người đậu, quá bán, đỡ khổ sở hơn Cấu kiện bán dẫn nhiều! Nhưng mà mình chẳng vui gì với điểm đậu, với tất cả những gì đã trải qua, mình mong mỏi nhiều hơn thế! Có điều mọi thứ bỗng nhiên tan biến, bao ưu tư phiền não cả đêm ngồi tự trách mình, chỉ cần một lời nói của anh, một chút sẻ chia như lời anh hứa “lúc em buồn anh sẽ làm em vui” …

Mình chẳng cần gì nữa, chẳng cần danh hiệu, chẳng cần điểm số, chẳng cần cả những tháng năm rong ruổi trời Âu, bất chợt hiểu ra vì sao chỉ cần làm vợ làm mẹ đã làm nhiều người hạnh phúc đến thế.

Làm sao ko hạnh phúc khi bên cạnh mình là một người đàn ông biết sẻ chia, một người đàn ông nâng niu và coi hạnh phúc của mình là tất cả, là người đàn ông rộng lượng dang tay ngay cả khi mình ko có gì hết!

Ngẫm lại bộ phim Phượng hoàng lửa mới coi xong tối nay, cô gái ấy tiểu thư nhà giàu vụng về và đầy những suy nghĩ thiển cận, nhưng rồi khi yêu, người ta chỉ nhìn thấy “ngón chân lúc ngủ cựa quậy dễ thương” mà ko hề để ý đến việc cô ta để mình ăn mì tôm đến đau cái dạ dày.

Bao nhiêu năm mình đã viết vào nhật kí “chỉ có học mới khiến người ta hạnh phúc”, và mình đã luôn như vậy, buồn vì ko có bạn bè bên cạnh hiểu mình —> học bài, buồn vì ba mẹ ko chiều mình —> học bài, buồn vì ko đủ giỏi giang như ba mẹ muốn —> học bài, buồn vì ko xinh đẹp —> học bài … Nhưng bây giờ, khi buồn, mình ko cần học bài nữa, cũng ko cần viết nhật kí thui thủi một mình, bởi vì mình đã có anh làm mình vui!

Niềm vui ấy lớn đến nỗi chỉ cần anh bên cạnh, mây đen hay khó khăn cũng bỗng tan biến. Niềm vui ấy lớn đến nỗi mình có thể ko cần gì mà thức suốt đêm học bài. Niềm vui ấy ko đong đếm, ko so sánh với bất kì thứ gì được. Chỉ biết là vui, chỉ biết là hạnh phúc. Chỉ biết là tự nhiên đầu nhẹ bẫng và cảm giác dù có phải ở nhà để anh có sự nghiệp của anh, mình cũng cam lòng …

Bởi vì đó là hạnh phúc, hạnh phúc ko thể đánh đổi bằng bất cứ điều gì, bất cứ thành công nào …

Con đường em đã chọn em vẫn chưa hề biết sẽ đến đâu, nhưng em biết chắc em sẽ đi cùng anh …

A&S, Blogging

Lại một mùa valentine nữa mình không ở bên nhau anh nhỉ? Nói cho cảm thấy dài, chứ cũng chỉ mới 2 mùa chứ mấy, và dù ko ở bên nhau, mình cũng chẳng xa nhau bao giờ anh nhỉ?

Valentine chẳng phải sự kiện gì đặc biệt, hoặc cũng có thể càng già các ngày tháng càng làm em chẳng cảm thấy đặc biệt nữa, ko háo hức, ko chờ đợi … Em chỉ háo hức nghĩ xem anh có nhớ không, anh có nghĩ đến em không? Thật là ngốc nghếch anh nhỉ? Vì anh của em có bao giờ quên, dù là bận rộn, dù là đi đâu, lúc nào anh cũng chu đáo và thương em nhiều như thế!

Vì vậy có đôi lần cãi nhau, trong cơn giận dỗi em cũng nghĩ chẳng cần anh nữa, nhưng rồi nghĩ vừa thoáng qua là đã ko thể chịu nổi rồi! Em tự bảo, ko, em cần anh lắm, cần anh, yêu anh và muốn ở bên anh mãi mãi!

Valentine cũng chẳng phải ngày gì đặc biệt, khi mà mỗi ngày mình yêu nhau vốn đã là một ngày đặc biệt rồi. Tình yêu của chúng mình có lúc vui, lúc buồn, lúc giận hờn và lúc thăng hoa, nhưng mỗi ngày đều là tràn ngập những kỉ niệm, là những tin nhắn anh gởi cho em mỗi ngày – dù tất cả đàn ông trên thế giới đều quên hay khó chịu, anh vẫn luôn dành điều đó cho em, dù em có nói nó nhàm chán, thì anh vẫn gởi cho em tin nhắn yêu thương mỗi ngày … Để rồi anh biết không, đôi lúc trong cơn giận hờn, em chỉ nhìn những tin nhắn đó và biết tất cả mọi bất đồng đều vô nghĩa, thậm chí cuộc sống này sẽ vô nghĩa, nếu em chẳng có anh!

Em chẳng nói quá đâu, và cũng ko nói cho ngày Valentine này, bởi vì tình yêu đâu phải có 1 ngày, 1 món quà trao vội cho nhau, hay những gì đong đếm được. Tình yêu – với em là cảm giác hạnh phúc, hạnh phúc đến từ những điều bình dị mà chỉ trái tim mới cảm nhận được, bởi những tin nhắn yêu thương, bởi những thói quen và cả những điều anh thay đổi vì em, để em biết nếu một ngày cả thế giới quay lưng lại với em, em vẫn có anh ở bên cạnh!

Tin, yêu và mơ ước được cùng nhau đi trên con đường dài phía trước, mình biết rất nhiều khó khăn đang chờ đợi. Anh và em đều mơ ước rất giản dị, và đều chăm chỉ cố gắng, dù em có nói gì, dù đôi lúc em không dịu dàng như anh mong đợi, dù em rất khó tính … em chỉ muốn anh biết rằng: Em đã, đang và luôn tin tưởng anh. Tin tưởng trao cho anh con tim này, và luôn tin chúng mình sẽ hạnh phúc!

Hãy để một mùa Valentine xa nhau trở thành một kỉ niệm đẹp, để khi chúng mình được ở bên nhau, chúng mình sẽ luôn trân trọng hạnh phúc đó, anh nhé!

Em thương, yêu và nhớ anh rất nhiều! :* (hug)

Em của anh

Blogging, Tinyvirgo's dairy

Mùa ta đã yêu

Yêu – là trao đi những điều đối phương muốn, chứ ko phải trao đi điều ta có!

Thương – là mong chờ đối phương hạnh phúc, chứ ko phải chỉ mong chờ hạnh phúc của riêng mình!

 

Cuộc sống cứ tràn ngập những chuyện chẳng vui khiến người ta nghĩ về nhau xấu xa hơn, nghi ngờ nhau nhiều hơn … Đôi khi tìm kiếm một chút yên bình hạnh phúc nhỏ nhoi bỗng trở nên tầm thường khi mà xung quanh ai cũng có những cái nhìn “định giá” người khác! Nhưng tại sao phải đi đường vòng để đến với hạnh phúc, khi mà nó ở ngay trước mặt, khi mà người ta có thể tận hưởng cuộc sống hạnh phúc ngay bây giờ bằng cách bằng lòng với mình, bằng lòng với mọi người, bằng lòng với cả những điều ta nhận được và cả những điều không thuộc về ta?

Kiếp sống này cũng rất mong manh, hôm nay sống, ngày mai có khi đã không còn cuộc sống quý giá nữa! Mọi thứ đều là vô thường, bởi vì rồi ko ai nắm giữ được bất kì điều gì khi bước qua cuộc đời, kể cả tình yêu, kể cả danh vọng, chỉ có hạnh phúc là ko thể đánh mất!

Phải sống, sống và cười, và khóc cho niềm vui … để cái ngày ta chia tay cuộc đời, ta cười …