Vừa coi xong Les miserable, cảm giác thoải mái lâu rồi mới có vì đang được taken care bởi người đàn ông giỏi giang của mình! Và mai sẽ đọc 2! Đẹp. Đôi khi hạnh phúc chỉ đơn giản là sự quan tâm từ một người quan trọng – chỉ thế thôi!
Mấy hôm nay nghĩ rất nhiều về mọi việc nhân quả trong đời, về những việc mình đã làm và ko làm, về những việc mình nhận được và ko nhận được. Bất chợt nhận ra rằng có thể mình đã quá nghiêm khắc với bản thân, đòi hỏi bản thân mình phải luôn cố chiều lòng người khác để được yêu thương. Thật ra mình nhận ra rằng yêu thương là thứ đến khi mà mình ko hề phải làm gì khác. Giống như ba mẹ thương mình vô điều kiện. Giống như anh thương mình dù mình có thế nào. Còn nếu phải đánh đổi thì phải chăng đó chỉ là những mối quan hệ dựa trên mutual benefit mà thôi?
Và mình bất chợt cho phép bản thân được sống theo đúng những gì mình có. Đọc những điều người ta hối tiếc trước khi chết, mình nhận ra những thứ mà mình spend less time chính là những thứ quan trọng: gia đình, tình yêu, bản thân và những điều mình thích. Vậy thì mình sẽ bắt đầu thôi suy nghĩ làm thế nào để luôn được yêu thương và nổi bật, làm thế nào để trở thành người quan trọng, mà chỉ tập trung làm những điều mình thật sự thích. Thay vì phải suy nghĩ có nên post lên FB một câu nói, để mọi người khỏi ghét, thì mình post lên FB riêng của mình mà thôi. Thay vì phải suy nghĩ vì sao và làm sao để được yêu thương thì mình lại dành thg để xem bộ phim mình yêu thích. Thay vì phải cố gắng ép mình làm những điều hot trend nhưng mình ko hứng thú thì mình chấp nhận cuộc sống mình có, chấp nhận bản thân mình có những khuyết điểm, để có thể yêu thương bản thân hơn, chăm lo cho bữa ăn hơn, và cảm thấy vui nhiều hơn là tự vấn và trừng phạt mình bằng những suy nghĩ tiêu cực.
Nhưng mình cũng nhận ra, đôi khi mình đã coi trọng quá những người ko đáng coi trọng. Đôi khi mình cũng yêu cầu quá cao từ những người xa lạ – một việc mà lẽ ra mình phải coi nhẹ ngay từ đàu, bởi vì ngoài những người thân, mình cần gì quan tâm tới những người ko quan trọng với mình chứ. Vì ko quan trọng, mình cũng ko cần quan tâm ai nghĩ gì, làm gì, đối xử với mình ra sao, và tự nhiên mình cảm thấy nhẹ nhõm, để sống và tận hưởng những điều tốt đẹp xung quanh cuộc sống của mình. Bỗng nhiên mình cũng cảm thấy đầu óc sáng láng thông thoáng hơn rất nhiều, cười nhiều hơn rất nhiều.
Thật ra hạnh phúc chính là sống trọn vẹn với những gì mình có. Và mình tin mình cố gắng nhiều như vậy, mình xứng đáng có những thứ mình muốn, nếu chưa có nghĩa là ông trời đã bạc đãi mình, hoặc đang dành cho mình một cơ hội tốt hơn. Và trong cả hai trường hợp, mình duy nhất mình có thể làm là cười tươi và đón nhận tất cả!