Blogging

Mấy hôm nay FB sùng sục chuyện cộng điểm thi đại học, chuyện về hay ở, rồi tượng đài, rồi vì một chút tiền hay một lời nói mà sẵn sàng chém giết chẳng chút tiếc thương. Mình chỉ thấy hoang mang!
Đôi lúc cũng có chút máu anh hùng bàn phím, muốn tham gia tranh luận thiệt hơn, nhưng rồi nghĩ lại, mấy ai ở trong hoàn cảnh của người khác mà phán xét, và nói nhiều, rồi được gì?
Chẳng ai dám nói cái bạn được cộng điểm đại học mà đỗ kia là ko xứng đáng. Với mình, kết quả là kết quả, y như trong bóng đá, hết trận thắng là thắng, cho dù trận thắng đó là phản lưới nhà, hay trọng tài bênh vực, thì cũng là thắng. Chắc tại mình là người trọng kết quả hơn quá trình, nên mình ko quan tâm thắng bằng cách nào. Cũng giống như nếu trong cuộc sống, nếu người ta sống tốt hơn, kiếm được nhiều tiền hơn, là người ta giỏi hơn. Còn làm bằng cách nào, đi bằng đầu gối hay ko, đó là chuyện của người ta. Anh ko đi được bằng đầu gối là anh thua kém họ khoản đó rồi!
Lại nói chuyện anh ko phải là người nắm quyền, ai hô cho to, đưa ra lý do này kia, chửi cả xã hội thối nát, để làm gì? Nếu muốn thay đổi xã hội, bằng chi là anh đứng lên nắm chính quyền, làm điều anh cho là đúng. Còn nếu ko làm được, thôi im đi cho người khác làm. Họ làm đúng, làm sai, kệ họ. Bởi nói cho cùng, anh có quyền gì đâu mà nói, mà có nói cũng có ai nghe?
Mình cho rằng cuộc sống đơn giản hơn nhiều những gì mọi người đang làm quá lên. Quá coi trọng đồng tiền làm người ta mờ mắt, ko coi tình cảm, danh dự, đúng sai là gì nữa hết. Quá coi trọng hình ảnh của mình trong mắt người khác làm cho ai ai cũng phải cố gắng đấu tranh, cố gắng giành dựt, cố gắng nói cho to, phát biểu cho nhiều, thể hiện này nọ.
Có đôi lúc mình nhận vài comment gạch đá của mọi người. Mình ngày xưa là gào lên ko để thiệt hơn. Càng về sau, mình càng chẳng nói gì. Lặng lẽ, mình remove một số người ko ưa thích ra khỏi favourite/ news feed, tệ hơn thì remove khỏi friendlist. Thế giới này đơn giản lắm, cái gì mình thích thì mình để lại ngắm nhìn, cái gì ko thích thì đưa ra khỏi tầm mắt, khỏi quan tâm. Cũng cùng lý như vậy, dù hầu hết thời gian mình vẫn muốn về VN, dù biết ở đó ko có nhiều cơ hội chào đón mình, và dù biết rằng ở đó cuộc sống ko phải là những gì mình mơ ước, mình vẫn muốn về. Có rất nhiều lý do, nhưng có lẽ với mình đó vẫn là nơi của mình, thân quen nhất, sâu sắc nhất. Ở một góc nào đó trong mình, mình tin cuộc sống của mình sẽ ko thể trọn vẹn khi sống ở nước ngoài, cho dù điều kiện ở đây có lẽ là quá tốt. Có lẽ khó diễn tả thành lời, nhưng mình vẫn tin mãnh liệt rằng quê hương là thứ gì đó rất thiêng liêng, nói thứ tiếng của nước mình, nghe thứ tiếng của nước mình là điều gì đó rất thiêng liêng, chắc một phần vì mình nghĩ quá nhiều! Nhưng cũng đôi lúc mình sợ, sợ bị cuốn vào cái vòng thị phi, sợ ko giữ được mình, sợ những rủi ro, sợ cả những lời đàm tiếu. Đâu đó khi nghĩ về những chuyến về nhà ngắn ngủi, mình bắt đầu cảm thấy quá mệt mỏi trước những gì phải đối mặt. Mình hoang mang, và mình đôi lúc muốn cố thủ, ko muốn về VN, ko muốn đối mặt với những câu hỏi “khi nào có con, làm gì, làm dc bao nhiêu tiền?”, ko muốn chia năm xẻ bảy thân mình cho hội hè, họp lớp, họ hàng, lại càng ko muốn co rúm lại sợ hãi mỗi khi ra đường, rồi khó chịu mỗi khi nghe mùi thuốc lá, hay phải chịu đựng lời khích bác của bọn bạn “ko uống bia thì mặc váy”!
Mình chỉ hoang mang, tại sao phải làm cuộc sống phức tạp lên như vậy? Chẳng lẽ cơm áo gạo tiền và những chuyện hàng ngày còn chưa đủ khiến mọi người mệt mỏi hay sao? Mình cả ngày đi làm, về tới nhà mệt rũ chỉ muốn ai nấu cho ăn một miếng rồi ngủ. Cuối tuần còn chợ búa, dọn dẹp nhà cửa, giặt quần áo. Hai vợ chồng quay như chong chóng, tuần nào chỉ cần hội hè một tí là thấy thời gian quay quắt, ko có sức để t2 lại đi làm. Đó là công việc của mình chưa hẳn là quá mệt mỏi. Và chồng còn có rất nhiều thời gian để làm và chịu làm việc nhà cho mình. Mình chỉ ko hiểu tại sao có nhiều người thừa năng lượng để đi làm tổn thương người khác nhiều như vậy ở VN?
Mình chẳng lạ gì mấy chuyện GATO, dù mình thấy mình chẳng có gì đáng để bị ghen ghét, vì cuộc sống của mình cũng chỉ bình thường như bao người khác mà thôi. Nhưng đôi lúc đặt vào địa vị của họ, mình lại cảm thấy họ sống quá bí bức, chuyện đem cái bực tức của mình đổ lên đầu người khác cũng là vì như vậy, thì mình lại thấy cũng chẳng đáng để mà trả đũa hay nói lại vài câu vu vơ khiến họ bực thêm. Nhưng mình lại nghĩ, ai cũng dựa vào cái câu “xã hội này làm gì có công bằng, cuộc sống này làm gì có công bằng” để mà trách đời, trách người, rồi thấy mình thiệt thòi. Cũng có đôi lúc mình nhìn lại và tự nghĩ “tại sao mình cố gắng như vậy, mà lại sống ko bằng cái đứa chả có gì ngoài ngực bự mông to”. Nhưng rồi mình ngay lập tức rút lại lời nói đó, bởi mình nghĩ nếu cho mình sống cuộc đời như vậy, mình cũng ko thèm. Những gì mình có thật sự có ý nghĩa với mình. Dù phải tự lập, dù phải bươn chải và lo nghĩ, nhưng đó lại là điều khiến mình cảm thấy cuộc sống của mình có ý nghĩa. Có lẽ với những người ngực bự mông to mà hái ra tiền đó họ cũng có những nỗi khổ tâm riêng, và họ cũng ao ước được tự lập, được quyết cuộc đời của mình. Mình tin rằng cuộc sống này có công bằng của nó, cái công bằng đó khiến cho một vài người may mắn chỗ này, và bất hạnh chỗ khác. Có câu “trời chẳng cho ai tất cả, và cũng chẳng lấy của ai tất cả” là gì! Cũng có đôi lúc mình ao ước nhiều hơn những thứ mình có, nhưng khi ko được, mình ko nghĩ rằng mình ko may mắn, mình tin là nếu có một may mắn này, mình sẽ mất đi những may mắn khác. Có đôi lúc mình giả vờ như đang “trao đổi” với ông trời, mình thấy mình keo kiệt và bủn xỉn với bất cứ thứ gì mình có, cái gì mình cũng ko muốn đánh đổi, để rồi cuối cùng nhận ra: cái mình đang có chính là cái mình cần nhất, cái mình trân quý nhất, còn cái mình muốn – ai mà chẳng muốn vài thứ mình ko cần!
Sau rất nhiều những suy nghĩ, mình đã quyết rằng bởi cuộc sống này thực ra phức tạp hơn mình tưởng, nhưng mình vốn ko quan tâm. Điều mình quan tâm là mình sống ra sao, con người mình thế nào, và sống ko hối tiếc. Vậy nên mình vẫn phải là mình, vẫn phải làm những điều mình cho là tốt đẹp, và cố gắng cho những gì mình tin tưởng. Mình chẳng cho rằng mình sống cao quý, mình cho rằng mình phải sống để ko tiếc mỗi giờ trôi đi, để ko hối hận khi nhìn lại, để mình tự hào về bản thân, dù có hay ko sự công nhận của bất kì ai!
Blogging

Hôm nay, ngồi một lúc để nhớ ra cái cảm giác mình đang cảm thấy hiện tại, vừa quen, vừa lạ. À, là cái cảm giác thảnh thơi và một mình. Dạo này hay xem app On This Day của FB, nên mình hay nhớ ngày xưa, ngày xưa của những ngày còn ở VN, ngày xưa của thời master, ngày xưa của những ngày một mình. Mình nhớ mình đã yêu bản thân mình nhiều hơn những ngày đó. Bởi vì độc thân, mình tự cho phép mình ích kỷ, ít khi nghĩ về người khác, ít khi nghĩ rằng mình cần một ai đó, ít khi nghĩ rằng ai đó cần mình. Hôm nay, khi tự pha cho mình cốc trà, nhấm nháp chút chocolate vì mình thích chứ ko phải vì cần đường hay vì nghĩ rằng tâm trạng cần chút chocolate, mình mới cảm thấy cái cảm giác mình yêu bản thân ấy trở lại.

Mình có lẽ cũng như bao cô gái khác, lấy chồng và coi đó là thế giới của mình. Từ chỗ là một cô gái chỉ biết hưởng thụ và đề cao hưởng thụ, mình ngạc nhiên trước sự thay đổi của bản thân, khi mình bắt đầu tính toán cho tương lai, bắt đầu suy nghĩ đến tiết kiệm – một từ chưa hề có trong đầu trước đây, và bắt đầu nghĩ về cha mẹ, về nhà cửa … Mình tưởng mình ko như vậy, nhưng mình bất chợt nhìn lại và thấy mình như vậy suốt 1 năm qua. Và mình ngạc nhiên, vì sao mình cũng ko biết nữa, như thể chưa quen mình hiện tại bao giờ!

Nhưng hôm nay mình đọc một bài, cô gái đó hỏi “vì sao phải lấy chồng”, và cô ấy trả lời rằng có lẽ ko cần lấy chồng, bởi vì cô ấy phải đánh đổi rất nhiều để có một người chồng. Mình ko diễn tả được rõ ràng tâm trạng của mình khi đọc những dòng ấy, mình chỉ nghĩ “nên lạc quan hơn là bi quan”. Việc gì trên đời mà chẳng có hai mặt đúng sai, thiệt hơn. Quan trọng là lựa chọn của mình. Đã lựa chọn thì đừng quay lại tiếc lựa chọn còn lại. Lấy một tấm chồng, dù mình chưa bao giờ nghĩ là mình cần, nhưng cũng chưa bao giờ nghĩ là mình sẽ ko lấy. Khi quyết định lấy chồng, mình cũng đã có những phút giây lưỡng lự, ko phải vì lấy ai, lấy thế nào, mà là sống tiếp thế nào. Với mình, đó cũng là một sự đánh đổi. Sự đánh đổi ấy có thể mình nhận biết được, nhưng cũng có thể mình ko nhận biết được – làm mình ngạc nhiên như nói ở trên. Nhưng mình thường nghĩ, mỗi quyết định của cuộc đời ở những thời điểm khác nhau, mình đã luôn làm hết sức để có quyết định đúng đắn nhất, và mình thường ko hối tiếc vì bất kì điều gì mình đã làm, hoặc chưa làm. Bởi vậy, mình ko nhìn lại và nghĩ nếu ko lấy chồng mình sẽ thế nào. Mình sẽ nhìn mình hiện tại, thấy điều gì chưa được để rồi thay đổi, để tương lai sẽ tốt đẹp hơn.

Có lẽ, những ngày uống trà một mình như thế này sẽ là một thay đổi với mình. Những nỗi buồn khi không có chồng bên cạnh, mình ko muốn cảm thấy nữa. Mình ko muốn cảm thấy mình cô đơn, dù thật ra mình chẳng mấy có cơ hội để một mình. Mình đã vẫn rất ổn những lúc cà phê một mình, lang thang đâu đó, đạp xe đi lòng vòng vô định để suy nghĩ trong đầu cứ vậy tuôn ra, mình đã rất thích những phút như vậy. Mình đã rất ổn mỗi khi ở lại lab làm việc, yên tĩnh, thư thái, và cái cảm giác mình đang chăm chỉ hơn người khác làm mình hài lòng.

Có lẽ, mình đã nghĩ rằng việc mình có một ai đó bên cạnh, và vì cả hai đã cố gắng rất nhiều để ở bên nhau, làm mình nghĩ rằng mình phải trọn vẹn dành thời gian cho họ. Vốn dĩ họ ko cần, và ko muốn, và có lẽ cũng ko có thg để mà nghĩ nhiều như vậy. Việc mình đơn phương cho rằng phải dành mọi thời gian cho nhau, có lẽ cũng khiến đối phương mệt mỏi. Và mình cũng mệt mỏi. Cũng giống như trong mọi tình bạn mà mình đã trải qua, việc mình coi họ là bạn, và cố gắng hết sức để dành thời gian, và cả những điều tốt đẹp nhất cho họ, lại một phần nào đó khiến họ cảm thấy áp lực. Và bởi vì mình đã có kinh nghiệm handle những tình bạn như thế, mình biết những khi nỗ lực ko khiến người ta vui hơn, mà khiến người ta chán nản hơn, thì chỉ cần buông tay. Những gì thật sự là của mình, sẽ ở lại bên mình, bằng ko, gió thổi cũng đi, mà gió ko thổi cũng ko giữ được.

Một ngày cn ở nhà làm việc, cảm giác vừa lạ lại vừa quen, có lẽ mình vẫn có thể tìm ra mình của những ngày yêu việc, và yêu những gì mình làm, dù đó là bất cứ việc gì.

A&S, Blogging, Tinyvirgo's dairy

Hôm nay dạo quanh một vòng FB như thường lệ, xem những người mình quan tâm có tin tức gì mới ko. Một dòng status cứ linger trong đầu mình mãi “đàn bà hơn nhau ở tấm chồng”. Câu này chẳng phải là mới, nhưng được thốt ra từ miệng một cô bé mới hai mấy tuổi khiến mình suy nghĩ. Dạo quanh FB của bạn bè, ko ít người than phiền về các ông chồng. Chồng chăm làm cũng than, vì ở nhà mình hoài buồn quá! Chồng nhác làm cũng than, vì mình phải lo hết tất cả. Chồng vô tâm cũng than, vì thấy chồng người ta sao mà chu đáo vậy. Chồng chu đáo quá cũng than, bảo sao ko được tự do …

Phụ nữ vốn nhạy cảm mà. Mình ko chối đẩy gì khẳng định đó. Mình ngược lại rất thừa nhận phụ nữ mà một sinh vật khó chiều, dễ động lòng, dễ xiêu lòng, dễ xúc động, lắm lời và đôi lúc nghĩ rất nhiều. Nhưng thừa nhận là một chuyện, nhận biết và tìm cách sống với những đặc điểm đó là một chuyện, nhưng đồng ý với nó lại là một chuyện khác.

Theo quan điểm của mình, sướng hay khổ ko phải do điều kiện sống. Sướng hay khổ là do suy nghĩ của bản thân. Biết sống với lựa chọn của mình, biết mình có gì, và chấp nhận những gì mình ko có, chính là đạt tới cảnh giới của sung sướng. Nếu cứ bảo đàn bà phải kiếm một tấm chồng tốt, thứ nhất là quá chung chung: thế nào là chồng tốt? Sau nữa là như vậy thì các chị/cô/em hóa ra quá ư là phụ thuộc, ko tự làm mình hạnh phúc được thì biết trông chờ gì ở chồng.

Mình ko nói là mình ko expect gì ở chồng mình. Ngược lại, mình expect rất nhiều, và thường expectations của mình đều meet what he has. Nhưng mình ko nghĩ đó chính là mấu chốt của hạnh phúc. Hạnh phúc với mình chính là được nói với chồng những điều mình expect, được chồng cảm thông và thấy sự cố gắng của chồng. Ngược lại, mình cũng mong chồng nói ra những điều chồng mong chờ ở mình, và khi mình đạt được những điều đó, mình cảm thấy mình làm được một điều gì đó. Cũng như công việc hay tất cả những mục tiêu trong đời khác, chứng tỏ ta có ích chính là hạnh phúc.

Có người nói mình may mắn gặp được một người đàn ông tốt. Mình ko dám nói mình ko may mắn, vì tự bản thân cảm thấy mình được “trời thương” rất nhiều! Nhưng trước khi trở thành của mình, anh ấy đã từng là một người đàn ông độc thân như bao người đàn ông độc thân khác, sao ko ai nhảy vào giành để rồi nói mình may mắn! =)) (hoặc chắc giành ko nổi thì phải nói là mình tài mới đúng chứ ko phải may mắn!).

Giống như em, em xinh xắn, dễ thương, và mình tin là em có thể làm được nhiều hơn việc “kiếm một tấm chồng”. Và kể cả việc kiếm 1 tấm chồng tốt là ko có gì sai, việc em nghĩ “đàn bà chỉ cần kiếm một tấm chồng tốt” khiến mình lo lắng. Bởi vì một người đàn ông có thể xiêu lòng một phút vì sắc đẹp, rồi sẽ xiêu lòng trước một sắc đẹp khác, nhất là sắc đẹp khác chắc chắn sẽ mới mẻ hơn cái sắc đẹp mà anh ta đang nắm giữ. Bởi vì một người đàn ông vốn có sẵn sự máu me chinh phục trong bản năng của kẻ đi săn, sẽ có thể dễ dàng chán khi đã nắm trong tay con mồi – trong khi con mồi lại suy nghĩ rằng “ừ, h ta đã thuộc về hắn, và hắn no nê thì ok”. Bởi vì nếu coi một tấm chồng tốt chính là mục tiêu của cuộc đời mình, thì có lẽ cuộc đời của em đã dừng ở tuổi hai mươi?

Đàn bà, cũng giống như mọi thứ đàn khác, là một con người có tự do, cần phải có rất nhiều mục tiêu trong cuộc đời. Mình phản đối suy nghĩ con gái chỉ cần lấy chồng, đẻ con là được. Bởi mình tin đàn bà làm được nhiều hơn thế. Bởi mình sợ đóng khung đàn bà vào một chuẩn mực nào đó sẽ làm tiêu tan hết khả năng của đàn bà. Ở tuổi 20, mình mừng là mình đã ko bị trói buộc vào bất kì “con đường định sẵn” nào, chỉ biết rằng mình có thể đã đi SG lập nghiệp ở công ty mà mình yêu thích, hoặc có thể đã lấy một tấm chồng ko hề tồi, hoặc có thể tung cánh đi xa thật xa khỏi biên giới đất nước … Nhưng mình có sự lựa chọn. Đó chính là điều khác biệt. Vì mình ko muốn trói cuộc đời vào một góc nào đó và tận hưởng, mình muốn dù ở bất kì đâu, thời điểm nào trong cuộc sống, mình cũng có những sự lựa chọn nhất định. Đó chính là lí do mình đi, và phấn đấu vì hôm nay, vì mai sau. Cũng giống như ngày mai, khi những cô gái có chồng coi việc chồng chung thủy với mình, bảo bọc mình là một điều đương nhiên – trong khi nó ko phải là một điều đương nhiên, thì mình luôn có sự lựa chọn một khi điều đương nhiên ấy hóa ra ko phải đương nhiên xảy ra …

Blogging

Mình chưa bao giờ học trang điểm, hoặc nghĩ đến việc trang điểm khi phải đi ra ngoài, nhưng mình cũng chưa bao giờ nuối tiếc vì điều đó. Vậy nên đôi lúc mình thấy tội những cô gái nhận được câu trả lời của người yêu rằng em có nên trang điểm ko, thì anh ny ngay lập tức trả lời “có chứ, ko thì nhìn ghê chết đi dc!” :-S

Mình chưa bao giờ nghĩ mình phải đảm đang, hay trở thành một bà nội trợ mẫu mực. Đôi lúc nhìn những người phụ nữ xung quanh ở nhà nuôi con và than thở, mình đôi lúc cũng thầm nghĩ “sướng mà ko biết hưởng, có biết ra đường kiếm tiền khó khăn tới mức nào ko?” hay cũng có lúc thầm thương cho họ và nghĩ “thật ra phải ở nhà quanh quẩn với lũ con trong khi chồng thì vui tươi ngoài kia cũng thật tội nghiệp”. Nhưng mình chưa bao giờ nuối tiếc vì sự lựa chọn “đi làm kiếm tiền” của mình, cũng chưa từng nghĩ sẽ từ bỏ sự nghiệp một ngày nào đó. Cho dù miệng đôi lúc cũng bảo “muốn ở nhà nuôi con quách cho xong”, nhưng trong thâm tâm, cho dù có con thì mình vẫn muốn đi làm, vẫn muốn đi ra ngoài kia, bởi biết ngoài kia dù có khắt nghiệt, dù có đôi lúc làm mình xì trét và khóc ngặt ngẽo, đó mới chính là nơi cho mình, bởi mình biết nếu phải ở nhà quanh quẩn cơm nước, một lúc nào đó mình sẽ còn xì trét hơn, và khóc tức tưởi hơn!

Mình chưa bao giờ là một cô chiêu, dù gia đình mình cũng được coi là khá giả. Từ bé ko bao giờ mẹ cho mình tiền mua quà, lớn lên nếu muốn có cái gì thì mình phải tự kiếm lấy. Ba mẹ ko cho mình tiền đi du học, dù đủ khả năng hay ko, cũng ko bảo sẽ cho mình 1 cái nhà, cũng rất khắt khe nếu mình xin tiền đi học thêm hay mua một quyển sách thì phải biết mình cần cái đó hay ko? Mẹ lúc nào cũng bảo đồng tiền ba mẹ kiếm ra là mồ hôi nước mắt, ko dễ dàng nên ko thể tiêu đi dễ dàng. Nhưng mình chưa bao giờ hối tiếc vì đã ko được sinh ra ở một gia đình giàu có hơn, hoặc được làm con của những ba mẹ dễ tính chiều con hơn. Mình lớn lên với tâm thế ko xin gì của ai, và ko ngửa tay xin gì của ai, nếu mình muốn, mình sẽ tìm cách để có, dù cách của mình đôi lúc có hơi khổ sở! Nhưng mình hài lòng với những gì mình có, những gì mình làm được. Mình tự hào vì từ bé đến lớn ko phải tốn của ba mẹ nhiều tiền vào những việc ko đâu, tự hào vì mình là một đứa bé tự lập và ko thấy buồn vì sự tự lập đó. Mình cũng vui vì ko cần phải nhờ đến gia đình việc gì, ngược lại có thể tự lo cho bản thân và thấy mình ko mắc nợ ai. Nhìn lại bạn bè khi được ba mẹ giúp cho vốn ban đầu, mình ko thấy buồn mà thấy ba mẹ đã cho mình cái vốn ban đầu quý giá nhất: kiến thức và sự độc lập. Với 2 vốn ban đầu đó, mình có thể đi bất cứ nơi đâu, làm bất cứ chuyện gì mà mình muốn!

Mình chưa bao giờ có một người bạn thân đúng nghĩa. Từ nhỏ thì hay chuyển trường chuyển lớp, lớn lên vốn ko có khái niệm bạn thân, nên càng ko có thói quen thân với ai. Sự thực thì đôi lúc mình cũng thấy hơi buồn, nhất là những lúc ko có ai để tâm sự chuyện lớn nhỏ trong đời. Nhưng mình lại chưa bao giờ thấy hối tiếc vì những tình bạn mình đã có. Thân thiết một thời gian, sau đó rồi ko liên lạc nữa hoặc thay đổi môi trường sống nên ko còn giữ tình cảm như xưa. Bởi nhờ vậy, mình có rất nhiều bạn bè, ko đủ thân để chia nhau ngọt bùi trong cuộc sống, nhưng đủ để ko cô đơn, và đủ để nhìn lại thấy mình ngốc xít và cười phá lên những kỉ niệm ngày xưa. Mình ko tham lam, vì mình biết rất nhiều thứ ko đời ko cầu có được. Và mình cũng biết có những tình bạn như vậy đã là đáng quý lắm rồi.

Phải chăng biết hài lòng mà ko tự phụ, biết đủ mà ko hề bớt cố gắng, chính là ưu điểm của mình? 😀

Blogging

Hôm nay đọc trên fb một cái title “kho báu của đàn bà”, tự hỏi, cái gì là kho báu của đàn bà? Trong đầu bất chợt xuất hiện câu trả lời “kho báu của đàn bà chính là đàn ông”. Một người chồng thương yêu mình, một gia đình hạnh phúc, đối với đàn bà, mọi thứ khác đều ko quan trọng. Nhưng điều đó hình như đúng với cả đàn ông, một cuộc sống hạnh phúc, và một người đàn bà là của mình. Chỉ có điều hạnh phúc là thế nào?

Cuộc sống, tự thân nó đã là một bi kịch. Con người phải tranh đấu, phải giành giựt, phải hơn kẻ khác, phải chiến thắng. Có những lúc phải đi lên bằng thủ đoạn thấp hèn, khiến cho cuộc sống ko thể nào bình yên như mong muốn ban đầu. À, ban đầu, ai cũng nguyên sơ và thánh thiện, ai cũng đầy những ước mơ tươi sáng và trong trẻo, ai cũng nhìn đời bằng con mắt trong veo, khóc khi muốn khóc, đói thì cần ăn là cười tươi như hoa, nằm trong vòng tay của cha mẹ, cảm thấy mình ấm áp và đủ đầy, ước mơ chỉ là ước mơ của kẻ khác, một đứa bé thì đâu có biết gì mà mong, mà đợi, mà chờ, mà khao khát, mà ham muốn …

Không phải cuộc sống ko có niềm vui, tình yêu khiến con người ta thăng hoa hạnh phúc, những chiến thắng ko phải lúc nào cũng có âm ưu xấu xí phía sau, có những con người đến với nhau bằng tình cảm thật lòng, chỉ có điều không phải cái gì cũng cứ đạt được là đủ, ko phải bởi vì mình đạt được thì kẻ khác ko ảnh hưởng gì. Bởi vị trí số 1 hay số 2 hay số 3 cũng là hữu hạn, ko phải ai cũng chấp nhận cam chịu thì có thể vui vẻ mãi.

Nhiều lúc vẫn rất băn khoăn: mình muốn gì? Một cuộc sống đơn giản, bên cạnh người mình yêu, cảm thấy mỗi ngày trôi qua bình yên. Hay một cuộc đời chói sáng và rực rỡ, đi theo những gì mình cảm thấy bất kể đúng sai, mặc kệ những người xung quanh, hay quan tâm tới cuộc sống của kẻ khác nữa … Mỗi lựa chọn, ở mỗi thời điểm là rất khó, qua rồi thì hết cơ hội, ko phải lúc nào cũng có thể đưa ra quyết định sáng suốt, ko phải lúc nào lựa chọn cũng dễ dàng.

Mình thường nói mình ko bao giờ hối hận, nghĩ rất lâu và quyết định rất nhanh, bởi vì mình biết hối hận cũng ko giải quyết dc việc gì, một ngày trôi qua, ko làm dc gì thì chỉ nên hướng đến ngày mai, tự nhủ bản thân phải kiên cường hơn nữa, cứng rắn hơn nữa, chứ ko tiếc ngày hôm qua làm gì cả. Sống ngày một mạnh mẽ, lại càng thấy mình khô khan hơn hôm qua, nhiều lúc cảm thấy ko thể yêu bất kì điều gì, cuộc sống dễ chịu bỗng chốc trở nên ngột ngạt khi nhận ra trái tim ko có chút ấm áp nào, cảm thấy ko cần gì hết, cảm thấy mọi thứ đều nhẹ nhàng và trống rỗng. Nếu ko cần gì hết, cuộc đời đâu còn ý nghĩa gì khác. Nhưng nếu nói là cần, cái gì cũng thấy cần cả, rồi lại cảm thấy mình quá mệt mỏi vì những cố gắng.

Nhiều khi, cảm thấy chỉ cần mình tin là đủ. Nhưng tin ở cái gì? Tình yêu ko phải là cái cứ tin là dc. Bởi vì một ngày kia có thể sẽ hết yêu. Sống thật là khó, khó đến độ chẳng biết sống thế nào mới đúng. Ko thể tin vào đàn ông, cái câu sẽ ko buông tay nghe đơn giản, nhưng muốn buông thì rất dễ, bởi chẳng người đàn ông nào đứng ở vị trí một người đàn bà để mà nghĩ cho những điều đúng sai. Đàn ông hay con người đều rất ích kỷ. Họ cần một người giải quyết mọi thứ, vừa giải quyết ham muốn, vừa phải là người vợ hiền, vừa phải là người mẹ tốt, vừa phải là người con dâu thảo… Nhưng mà họ đâu có nghĩ được rằng đàn bà cũng là người, là một con người mong người chồng của mình là người chồng tốt, là người con với bố mẹ mình, là người bố tốt của con mình. Sống rất khó, nhưng sẽ dễ hơn rất nhiều lần nếu có một người tin ở mình, cho dù mình có làm điều sai mười mươi vẫn có người bên cạnh mình và nói câu “anh biết em làm sai, nhưng anh hiểu em có lí do để làm điều đó, cho dù lí do đó rất ích kỉ đi chăng nữa”, sẽ dễ hơn rất nhiều lần nếu có một người đủ năng lực để khiến mình ko phải lo toan, ko phải sống trong lo sợ rằng mọi thứ gánh nặng sẽ nằm trên vai mình, một bờ vai vững chắc để dựa dẫm khi có thể yếu đuối như một người đàn bà, sẽ dễ hơn rất nhiều nếu lúc cần có thể im lặng mà ko nói gì, sẽ dễ hơn rất nhiều nếu ở mỗi thời điểm của cuộc sống gạt qua mọi buồn phiền có thể ở bên nhau như những người tình, ko thắc mắc gì về nhau, và có thể tin tưởng ở sự bí mật của nhau…

Muốn gạt đi mọi điều mình thèm muốn, muốn quên đi những gì mình mơ ước, một đám cưới, một cuộc sống đầy tự do và yêu thương, và vẫn muốn mình cố gắng hết sức, để vì cái gì? Đôi khi, cảm thấy con đường đi này quá khó, ko phải bởi vì ko thể làm được, mà bởi vì ở cuối con đường ko bao giờ có thứ mình muốn. Bắt mình phải quên đi, phải sống một cuộc đời khác, với những ước mơ khác, người ta cần những điều thực tế hơn, ko phải chỉ có tình yêu là đủ, ko phải nói một câu là đủ, ko phải chỉ cần nói ko buông tay rồi quay đi và muốn người ta tự hiểu … Có những thứ muốn hiểu cần có thời gian, cần có chân thành, cần có rất nhiều thứ … Có những thứ cần đặt mình vào người khác, để hiểu những điều người ta phải trải qua, nói thì rất dễ, ko phải ai cũng làm dc. Đôi khi, chỉ nén tất cả trong cổ họng, vẫn cười tươi, vẫn làm việc, vẫn phải sống mỗi ngày, để tìm một lí do cho những điều mình cần phải làm …

Yêu – phải chăng là thông cảm? Là mỗi khi mình đặt xuống những điều mình mong muốn, cố gắng compromise tất cả những điều mình mơ ước, để ở bên một người. Là gân cổ cãi cho những gì mình làm. Nhưng rồi cuối cùng, ai sẽ là người hiểu cho tất cả những điều đó? Mình nói rồi, cố gắng chẳng để làm gì cả, giống như những điều mình từng tin rồi sẽ sụp đổ. Phải sống như người khác, phải thực dụng một tí, vì đừng nghĩ chỉ cố gắng có thể thay đổi được mọi điều.

Mình mệt mỏi rồi, tay buông thõng xuống, nằm trên giường chỉ muốn đêm đừng qua, mọi thứ có trôi đi, mình cũng chẳng buồn nắm giữ, bởi ở cuối con đường, ko có bóng dáng của mình ngày xưa, ko có ước mơ mình muốn hoàn thành. Bởi vậy, cuộc sống vốn là một bi kịch, người ta ko thể cùng một lúc có những điều người ta muốn, người ta ko thể bỏ bất kì thứ gì, người ta cũng ko thể chấp nhận những điều mình có trong an lành, phải làm sao để hết những bi kịch đó?

Lạnh băng …