Blogging

Giống như mặc định trong đầu, mình sẽ thừa nhận mình ko ghen tị, cho dù cảm giác của mình sẽ nói là có. Bởi vì ghen tị là xấu! Ai cũng cho rằng ghen tị chính là con ác quỷ màu xanh, giống như một thứ bệnh khiến người ta ghê sợ, như khi người ta ghê sợ Shrek, dù đó chỉ là một con người rất bình thường trông ko bình thường … Nhưng mình nghĩ mình đã khác rồi, khác từ cách mình nghĩ, cho tới cách mình muốn làm. Có thể mình sẽ chỉ làm như tất cả mọi người, bởi mình biết rõ sống khác người nó khổ sở thế nào. Nhưng mình vẫn phải thừa nhận là mình khác, cái khác đó, hoặc là tốt hơn mọi người gấp mấy mươi vạn lần, hoặc là kém hơn mấy mươi vạn lần, chắc mình sẽ chẳng bao giờ tìm được câu trả lời, cứ chấp nhận nó là vế sau đi!

Mình thừa nhận, mình rất ghen tị.

Mình ghen tị với những đứa con gái chấp nhận lấy một anh chồng, có thể già, có thể xấu, có thể xấu tính hay xấu người, có thể nhu nhược khi đứng trước bố mẹ giàu có quyền thế, có thể liếc mắt với em gái đứng bên cạnh, có thể lười, có thể kém, có thể hay huênh hoang tự đắc … nhưng vẫn có thể thanh thản thảnh thơi. Có thể vì bố mẹ họ giàu, có thể vì họ bằng lòng được cuộc sống thiếu thốn. Nhưng những cô gái ấy vẫn có thể ung dung, đẻ một hay vài đứa con, hạnh phúc với việc con chính là cuộc sống của mình. Mình chỉ thấy nó sai, mà ko thể lí giải vì sao, và cũng ko biết làm thế nào để chứng minh nó sai … Nhưng mình ghen tị. Ghen tị vì sự đẻ dễ dàng đó. Ghen tị vì cái thảnh thơi thoải mái đó. Ghen tị vì họ có thể bằng lòng với cuộc sống mà mình thấy 1000 điểm ko ổn đó.

Mình ghen tị với những đứa bạn hay những người quen bất tài lấc khấc ở nhà. Hồi xưa, khi mình vùi đầu học trối chết, khi đồ án giao xuống làm chưa xong mình lo mất ăn mất ngủ, làm như điên cho công việc của cả nhóm. Tụi nó vui vẻ đàn đúm, chơi suốt học kì, và bảo vệ xong điểm cao lại chơi tiếp. Nhưng giờ, ai cũng thảnh thơi, ai cũng ko hài lòng với công việc, nhưng hàng ngày vẫn lãnh lương, nhà vẫn cao, cửa vẫn rộng, cuộc sống vẫn đầy những tiệc tùng, những chuyến đi chơi sang trọng, vợ con thoải mái … Mình ghen tị. Ghen tị bởi vì ko thấy được sự cố gắng nào đã mang cho bọn nó sự thảnh thơi sung sướng đó. Còn mình, tại sao vẫn mãi bôn ba, tại sao vẫn mãi lo lắng.

Ai đó sẽ bảo rằng mình đừng so sánh cuộc sống của mình với người khác, rằng làm sao mình biết là họ ko buồn, ko khổ, ko cố gắng. Mình ko so sánh, nếu mình được nhận những gì mình cho là mình xứng đáng. Mình chỉ so sánh, để tự rút ra bài học tại sao họ có những gì họ có, họ xứng đáng với những điều tốt đẹp, còn mình thì ko?

Có thể những tháng năm tuổi thơ khi ba mẹ mải so sánh mình với những bạn bè đồng trang lứa, mình đã mắc một thứ bệnh, bệnh so sánh, căn bệnh đã khiến mình ko thể vui vẻ, ko thể hạnh phúc. Nhưng mình đã cố gắng nhiều như vậy, mình đã đi xa đến như vậy, tại sao nỗ lực của mình vẫn chưa thể khiến mình cảm thấy hạnh phúc? Nếu thật sự công bằng, dù là mình có bệnh, thì phải có một phép màu nào đó khiến căn bệnh của mình được chữa khỏi chứ? Tại sao mình phải cảm thấy buồn, cảm thấy kém cỏi, cảm thấy đây ko phải là cuộc sống mình mong muốn? Mình cần phải làm gì để hạnh phúc?

Ai đó sẽ bảo rằng mình phải học bằng lòng. Mình rất muốn bằng lòng. Mình muốn mình tin vào những điều tích cực mà mình đang có. Mình đang có một gia đình hạnh phúc, một người chồng yêu thương mình, chiều chuộng mình, sẵn sàng làm mọi thứ cho mình. Mình đang có một gia đình chồng hoàn hảo, hỗ trợ và thông cảm hết mình dù là mình đang làm gì. Mình ko phải lo cho bố mẹ, gia đình đều khỏe mạnh, ko ai bệnh tình gì nặng, ko phải khiến mình bỏ công bỏ việc về thăm đau. Mình cũng có một công việc tương đối ổn, thoải mái về giờ giấc và lương cũng ko quá tệ. Mình có cơ hội cho tương lai, mình hoàn toàn có thể tự chủ việc mình làm, điều mình muốn làm. Mình đúng là chẳng có gì để mà than phiền, đúng ko? Nhưng tại sao mình vẫn thấy chưa đủ? Mình cần một động lực, mình muốn làm, muốn được công nhận, muốn được để lại một dấu ấn cho cuộc đời này. Mình muốn một cuộc sống bình an, nhưng mình ko muốn chỉ trôi đi qua cuộc đời này ko dấu vết. Mình muốn bình an cho gia đình và bản thân, nhưng mình cũng muốn dấn thân, muốn làm những điều vĩ đại, muốn đến những nơi thật đẹp, muốn sống một cuộc đời mà mình cho hoàn hảo … Liệu điều đó có phải là một mơ ước quá xa vời, một yêu cầu quá đáng với khả năng của mình hay ko?

Mình tự nhủ, hay nghe người ta nói rằng ko có cuộc đời nào là hoàn hảo. Ai cũng có nỗi buồn, nỗi khổ riêng. Mình cũng vậy, và mình phải chấp nhận điều đó. Và mình chấp nhận. Mình có thể chấp nhận rất nhiều thứ. Nhưng mình lại tự hỏi liệu những chấp nhận đó có mang lại cho mình hạnh phúc ko? Mình có thể chấp nhận và sống cuộc đời mà mình có, nhưng liệu điều đó có quá an toàn ko? Và tại sao mình đã chấp nhận, đã làm hết sức, mà vẫn cảm thấy có gì đó ko ổn? Tại sao luôn là mình muốn thay đổi? Luôn là mình gây khó khăn? Luôn là mình phải gánh vác, và cảm thấy nặng nề quá … hay cuộc sống này thật ra ko phải dành cho mình? mình nên biến mất thì mới đúng chăng?