Cuộc đời nhỏ

Mình đã có rất nhiều ngày băn khoăn: ý nghĩa của cuộc đời này là gì?

Mỗi người sinh ra, cố gắng hoặc không cố gắng, may mắn hoặc ko may mắn, vào lúc đó ngẩng mặt lên trời tự hỏi tại sao số phận của ta lại như thế này mà ko phải thế khác. Mỗi người, theo như mỗi tôn giáo khác nhau, tự giải thích cho mình một mục đích sống của bản thân. Và có lẽ có rất nhiều người tin vào lẽ sống của cuộc đời mình. Mình ko biết họ cảm thấy thế nào, khi những khó khăn chồng chất đến. Có khi nào họ tự vấn cái lẽ sống của họ, và có bao nhiêu người bỏ cuộc trước khi sắp chạm tới được cánh cửa hoàn thành lẽ sống của mình?

Mình đã tự vấn bản thân hàng ngàn lần. Xong mình tự nghĩ cuộc đời vốn dĩ rất hữu hạn. Cái mình làm hôm nay chỉ giống như vẽ một đường lên cát ở ngay bờ biển sóng vỗ rất to, chỉ tí nữa thôi sóng vào sẽ cuốn đi hết, không một vết dấu! Vậy cái quan trọng chính là mình, là cảm xúc của mấy chục năm sống hữu hạn này. Một ngày nào đó, mình sẽ ko còn trên đời, nhưng mình mong những cảm xúc đó còn mãi. Ở trên trang viết này, ở trên một trang giấy nào đó.

Và mình muốn kể câu chuyện về những cảm xúc mà mình thu lượm được, tìm sự đồng cảm ở đâu đó, trong hiện tại hoặc tương lai …

Tin ở hoa hồng

Người ta rồi vẫn sẽ phải sống, cho dù có bất kì điều gì, đau đớn đến mức nào xảy ra. Mình thường nghe nói “người chết ko tội, tội là tội của người phải sống tiếp”, nhưng mình ko hiểu hết cảm giác đó, cho tới gần đây, khi lần đầu tiên trong đời mình biết nỗi đau ko thể chấp nhận nó cảm giác như thế nào.

Rồi mình nghĩ là mình đã may mắn suốt những năm vừa qua mà mình ko hề hay biết. Mình chưa từng bị bỏ đói, chưa từng bị bỏ rơi, chưa từng bị ngược đãi. Mình chưa từng đau khổ vì phụ bạc, chưa từng để bản thân bị lừa dối, chưa từng bị tổn thương. Trong cuộc đời mình, với một đứa chỉ ở mức trung bình, ko đủ xinh để làm thành một cô hoa khôi, ko đủ thông minh để giỏi nhất lớp, ko đủ chăm chỉ để cố gắng tới cùng, thì với tất cả những gì mình đã nhận được, mình nghĩ là mình may mắn, thậm chí là rất may mắn.

Nghĩ như vậy, để rồi thấy được những gì mình chưa có nó cũng là đương nhiên thôi. Và mình học cách chấp nhận. Chấp nhận cả nỗi đau mà mình ko muốn chấp nhận kia. Mình học cách sống với nó, bởi vì cuối cùng, mình vẫn phải sống tiếp, vẫn ko thể chấm dứt chặng đường này, ở đây. Dù đôi lúc mình nghĩ mình thật sự muốn như vậy!

Nghĩ như vậy để cảm thấy cuộc sống ko thể chỉ có tranh đấu, cuộc sống còn phải chấp nhận. Đôi lúc chấp nhận là lựa chọn dễ dàng, nhưng ko thể tranh đấu với tất cả mọi chuyện, vì dù có tranh đấu, cũng ko giải quyết được việc gì. Ta phải an yên, phải sống, phải bước tiếp. Chợt nhận ra câu nói “cứ làm hết sức trong khả năng bạn biết, khi nào bạn biết nhiều hơn, hãy làm tốt hơn”.

Mình đã cố gắng rồi, mình tự cho phép mình nghỉ ngơi, tự cho phép mình an lòng, tự cho phép bản thân mình được tha thứ bởi những điều mình làm chưa tốt, tự cho mình trở thành con người xấu xa mà mình ko muốn trở thành, cho tới khi nào mình đủ khả năng cố gắng tiếp thì mình sẽ cố tiếp. Mình sẽ thôi chờ đợi sự chấp nhận của người khác, sẽ trở thành một người sống với kiểu của mình, sẽ có thể là vấn đề với ai đó, với cuộc sống này. Nhưng mình ko quan tâm, mình sẽ sống cho mình, sẽ nói điều mình thấy khó chịu, sẽ ghét người mình thấy ghét, sẽ tốt khi mình muốn. Bởi cuộc sống này là hữu hạn, và đối với mình, cảm xúc của mình chính là điều quan trọng nhất!