Mình đã có rất nhiều ngày băn khoăn: ý nghĩa của cuộc đời này là gì?
Mỗi người sinh ra, cố gắng hoặc không cố gắng, may mắn hoặc ko may mắn, vào lúc đó ngẩng mặt lên trời tự hỏi tại sao số phận của ta lại như thế này mà ko phải thế khác. Mỗi người, theo như mỗi tôn giáo khác nhau, tự giải thích cho mình một mục đích sống của bản thân. Và có lẽ có rất nhiều người tin vào lẽ sống của cuộc đời mình. Mình ko biết họ cảm thấy thế nào, khi những khó khăn chồng chất đến. Có khi nào họ tự vấn cái lẽ sống của họ, và có bao nhiêu người bỏ cuộc trước khi sắp chạm tới được cánh cửa hoàn thành lẽ sống của mình?
Mình đã tự vấn bản thân hàng ngàn lần. Xong mình tự nghĩ cuộc đời vốn dĩ rất hữu hạn. Cái mình làm hôm nay chỉ giống như vẽ một đường lên cát ở ngay bờ biển sóng vỗ rất to, chỉ tí nữa thôi sóng vào sẽ cuốn đi hết, không một vết dấu! Vậy cái quan trọng chính là mình, là cảm xúc của mấy chục năm sống hữu hạn này. Một ngày nào đó, mình sẽ ko còn trên đời, nhưng mình mong những cảm xúc đó còn mãi. Ở trên trang viết này, ở trên một trang giấy nào đó.
Và mình muốn kể câu chuyện về những cảm xúc mà mình thu lượm được, tìm sự đồng cảm ở đâu đó, trong hiện tại hoặc tương lai …
