Blog Y!360, Blogging

Đi coi bảo vệ của J. về. Thấy thầy St. cảm động khi phát biểu chúc mừng, mới chợt nhận ra là mối quan hệ giữa thầy hướng dẫn và PhD thật ra cũng ko phải là một mối quan hệ đơn giản. Nó ko hẳn là thầy và trò, nó cũng ko hẳn là sếp với nhân viên. Nó là cái gì đó rất tình người, rất đáng trân trọng.

Chợt cảm thấy tiếc, vì mình ko thể có được điều đó. Mình đã từng mong ngóng. Có đôi lần mình nỗ lực và cố gắng. Trong cuộc đời mình, luôn là tìm kiếm niềm yêu thương từ ai đó. Nhỏ thì tìm kiếm từ bố mẹ, thầy cô, bạn bè. Lớn lên thì từ người yêu, từ giáo viên, từ đồng nghiệp. Nhưng mình luôn cảm thấy khó khăn. Có thể mọi người yêu thương mình thật, nhưng mình ko cảm nhận được. Đối với mình, yêu thương ko chỉ thể hiện qua lời nói, qua cách quan tâm. Yêu thương chính là làm cho mình hạnh phúc. Mình ko biết mình đã làm cho ai hạnh phúc. Nhưng mình cảm giác ko ai muốn làm cho mình hạnh phúc. Ai cũng muốn sống cho riêng mình nhiều hơn, làm mình cảm thấy hoài nghi về mục đích sống cho người khác của chính mình.

Mình cảm thấy mình đã thất bại rồi. Mình cảm thấy cuộc đời này ko có quá nhiều thứ khiến mình vui vẻ. Mình cảm thấy chỉ cần ngày trôi đi và mình chợt nhận ra mình đã đến điểm cuối của cuộc đời mà ko còn gì để nuối tiếc, ko còn tiếc những nơi chưa đến, những việc chưa làm … Cảm thấy phần còn lại của cuộc đời thật sự ko có nhiều điều để mong ngóng, sợ mong sẽ ko làm được rồi lại thất vọng. Đôi khi, mình nghĩ là mình đang chờ đợi một phép màu. Nhưng ko biết phép màu ấy có tồn tại ko. Rồi lại tự nhủ, thôi đừng chờ …

Mình biết, mỗi cuộc đời đều có những điều đáng tiếc nhất định. Ko có ai sống một cuộc đời trơn tru bằng phẳng. Nhưng mình tự hỏi mình đang có những gì, và mình cảm thấy điều gì là quan trọng đối với mình. Rồi tự trả lời rằng thật ra những thứ mình có, lại ko phải là những thứ mình mong đợi nhất trong cuộc đời này. Rồi thất vọng. Có những lúc, nỗi thất vọng ấy đủ lớn để khiến mình thôi muốn tiếp tục tới ngày mai.

Cuộc sống sao quá mệt mỏi? Còn mình, thì đã hết sức rồi!

Blogging

Chỉ cần một chút nhạy cảm, mình hiểu rõ ở đâu mình được chào đón, được sử dụng, và bị ghét.

Nhưng đôi lúc biết nhiều quá khiến mình hơi buồn. Buồn vì cái nơi mình nghĩ mình nên được chào đón nhất, nên được hữu dụng nhất, lại là nơi là mình bị kì thị nhất. Tự hỏi, mình đã làm gì sai? Rồi tự trả lời, đôi khi ko phải làm gì sai khiến mình kì thị, nhiều khi làm đúng ở nơi có quá nhiều thứ sai mới khiến người ta bị ghét.

Thật ra mình ko nên buồn. Bởi mình có rất nhiều lựa chọn. Những lựa chọn mà khi nói ra rất nhiều người sẽ ngạc nhiên khi mình vẫn còn băn khoăn. Uh, chắc tại mình nhạy cảm quá!

Mình hay nói nhiều về lựa chọn. Những điều mình đã cố gắng, những may mắn trên suốt chặng đường mấy chục năm vừa qua đã dẫn mình tới rất nhiều lựa chọn tốt. Mình biết ơn cuộc đời đã ko ngược đãi những tâm hồn lương thiện, để mình tin là mình cứ sống tốt là được rồi, cho dù mình nói gì đi nữa!

Cuộc đời ơi, mình liệu có thể làm được hơn những gì mình có thể ngày hôm nay ko? Hãy cho mình một cơ hội, để mình biết mình có thể ước mơ …

Cuộc đời nhỏ

Mình thích những buổi sáng chủ nhật trời nắng. Nắng len vào cửa sổ, chiếu những tia sáng rực rỡ ấm áp sưởi ấm những đồ đạc trong nhà. Nếu may mắn, mình có thể chìa chân vào đúng vạt nắng đó, cảm giác ấy thật ấm áp dễ chịu!
Thấy cuộc sống đôi lúc cũng đẹp và dễ chịu vậy, mà trong đầu lại lảng vảng một câu  “Life is sad, pretending it isn’t is exhausting!” (Everything happens for a reason – Kate Bowler). Nếu Điểm đến của cuộc đời (Đặng Hoàng Giang) khiến cho mình hơi bi quan một tẹo. Mất vài ngày mới cảm thấy cái đám mây đen u tối biến mất khỏi đầu. Mình cứ băn khoăn tự hỏi công bằng của cuộc đời ở đâu, một đứa bé mười tuổi thì có lỗi gì ghê gớm mà phải chịu những đau đớn như vậy, tội lỗi của kiếp trước nó nặng tới mức nào mà một cô gái đầy nghị lực thế kia nhất định phải ra đi … Nó khiến mình nghi ngờ chúa trời vốn dĩ là rất ác độc, bởi dù có lỗi lầm thế nào, điều đúng nhất để làm cũng là nên tha thứ, phải ko?
Cùng với một mục đích, Everything happens for a reason (Kate Bowler) lại khiến mình thấy mọi thứ nhẹ nhàng hơn.  Nó khiến mình nhận ra chặng đường đời ngắn ngủi này có cái gì đó đang chờ đợi ở bến cuối. Nó khiến mình tưởng tượng ra thiên đường ko đáng sợ một chút nào. Có đôi khi đâu có những câu hỏi của Kate cũng giống những câu hỏi của mình, có chút gì đó giận dỗi, oán hận, thốt ko nên lời “f*** you, life”, nhưng chỉ là để giải tỏa cảm xúc trong giây phút đó, rồi thôi. Đến cuối cùng, vẫn là phải buông tha, oán giận vô hình hay hữu hình thì cũng phải cho đi …
Bởi ko phải tất cả nỗi đau đều có lí do, ko phải chúng ta đang trả giá cho những điều chúng ta đã làm, không phải cứ sống tốt là sẽ được may mắn. Cuộc sống chỉ đơn giản là một chuỗi những điều thật sự ngẫu nhiên xảy đến với chúng ta một cách hoàn toàn ngẫu nhiên. Có chăng chỉ là chính cái bộ não ngu ngốc của chúng ta tự vẽ nên những câu chuyện, tự connect the dots backward và lập nên những thuyết âm mưu giống như trong The idiot brain (Dean Burnett) đã bảo mà thôi.
Mà thôi, chúng ta rồi sẽ chết, ko phải hôm nay thì sẽ là một ngày nào đó. Ko đến được với thế giới này chưa hẳn đã là một điều ko may. Hay chỉ ghé qua rồi bước tiếp, có thể thiên đường thật sự là một chốn đẹp đẽ đáng trông mong hơn. Ai cũng mong mình sẽ tạo được một vết xước trên cuộc đời này, nhưng “Đời mong manh quá, kể chi chuyện mình” (Một mình – Lam Phương). Kể rồi sẽ quên, tốt hơn hết là thôi đừng kể, để dành năng lượng làm việc khác. Ví dụ, chìa chân cho nắng sưởi ấm và uống một tách trà, thế có phải có ích hơn ko?!
———————————————————————————
 Revisions:
Mình biết mục đích của những quyển sách kiểu như vầy trước cả khi bắt đầu đọc nó. Thật ra thì một bên là trân trọng từng giây phút hiện tại, còn bên kia là học cách chấp nhận hiện tại. Nếu một bên là học cách quý trọng sự sống, thì bên kia là chắt chiu từng giây phút của sự sống. Nó chỉ là những quyển bí kíp kĩ năng tập trung vào hiện tại của First News ngày trước, khác chăng là câu chuyện giờ đã ko phải tưởng tượng, mà là những hoàn cảnh thật, nỗi đau thật. Nhưng thông điệp cũng chỉ là cuộc sống đơn giản chỉ là phút này, giây này, lúc này. Hóa ra những dự định, những mong chờ, hy vọng, kế hoạch đều ko quan trọng bằng lúc này, thứ mình có, điều mình có thể làm.
Làm mình nhớ một đoạn trong Me before you:
“Will Traynor: You know what I see when I look at you?
Lou Clark: Don’t say potential.
Will Traynor: Potential. You need to widen your horizons, Clark. You only get one life. It’s actually your duty to live it as fully as possible.”
Mình rất hay dùng cái chữ “tiềm năng” mỗi khi viết bài báo. Nó dễ sử dụng. Nó ko phải là khả năng, cần phải chứng tỏ bằng một con số nào đó. Nó chỉ là khả năng nếu một số điều kiện cần thiết nào đó xảy ra. Và nó có thể ko xảy ra. Ai cũng có tiềm năng sống một cuộc đời vĩ đại. Đôi khi ai đó có thể cảm thấy mình cũng đặc biệt, với những may mắn đặc biệt, hoàn cảnh đặc biệt, gặp gỡ những con người đặc biệt, và cảm thấy mình có tiềm năng làm nên một điều gì đó khác, một cách đặc biệt. Điều đó xảy ra nhiều hơn vào thời đại này, khi ai cũng có quyền phát biểu, ai cũng có thể qua một đêm trở nên nổi tiếng. Ai cũng có tiềm năng thay đổi thế giới, hoặc ko.
Nhưng thế nào là sống trọn vẹn? Chẳng ai đánh giá được cái gì trọn vẹn. Thời gian sẽ cho thấy thời điểm đó có trọn vẹn hay ko, nhưng cũng chỉ có thời gian mới biết câu trả lời. Câu trả lời hoàn toàn vô ích với tất cả những người đang sống, tò mò muốn biết câu trả lời. Bởi đến đó, thì đã quá muộn để thay đổi. Thời gian cho ta tất cả, mà cũng đáng sợ lắm vì lấy của ta tất cả. 

 

Blogging

Giống như mặc định trong đầu, mình sẽ thừa nhận mình ko ghen tị, cho dù cảm giác của mình sẽ nói là có. Bởi vì ghen tị là xấu! Ai cũng cho rằng ghen tị chính là con ác quỷ màu xanh, giống như một thứ bệnh khiến người ta ghê sợ, như khi người ta ghê sợ Shrek, dù đó chỉ là một con người rất bình thường trông ko bình thường … Nhưng mình nghĩ mình đã khác rồi, khác từ cách mình nghĩ, cho tới cách mình muốn làm. Có thể mình sẽ chỉ làm như tất cả mọi người, bởi mình biết rõ sống khác người nó khổ sở thế nào. Nhưng mình vẫn phải thừa nhận là mình khác, cái khác đó, hoặc là tốt hơn mọi người gấp mấy mươi vạn lần, hoặc là kém hơn mấy mươi vạn lần, chắc mình sẽ chẳng bao giờ tìm được câu trả lời, cứ chấp nhận nó là vế sau đi!

Mình thừa nhận, mình rất ghen tị.

Mình ghen tị với những đứa con gái chấp nhận lấy một anh chồng, có thể già, có thể xấu, có thể xấu tính hay xấu người, có thể nhu nhược khi đứng trước bố mẹ giàu có quyền thế, có thể liếc mắt với em gái đứng bên cạnh, có thể lười, có thể kém, có thể hay huênh hoang tự đắc … nhưng vẫn có thể thanh thản thảnh thơi. Có thể vì bố mẹ họ giàu, có thể vì họ bằng lòng được cuộc sống thiếu thốn. Nhưng những cô gái ấy vẫn có thể ung dung, đẻ một hay vài đứa con, hạnh phúc với việc con chính là cuộc sống của mình. Mình chỉ thấy nó sai, mà ko thể lí giải vì sao, và cũng ko biết làm thế nào để chứng minh nó sai … Nhưng mình ghen tị. Ghen tị vì sự đẻ dễ dàng đó. Ghen tị vì cái thảnh thơi thoải mái đó. Ghen tị vì họ có thể bằng lòng với cuộc sống mà mình thấy 1000 điểm ko ổn đó.

Mình ghen tị với những đứa bạn hay những người quen bất tài lấc khấc ở nhà. Hồi xưa, khi mình vùi đầu học trối chết, khi đồ án giao xuống làm chưa xong mình lo mất ăn mất ngủ, làm như điên cho công việc của cả nhóm. Tụi nó vui vẻ đàn đúm, chơi suốt học kì, và bảo vệ xong điểm cao lại chơi tiếp. Nhưng giờ, ai cũng thảnh thơi, ai cũng ko hài lòng với công việc, nhưng hàng ngày vẫn lãnh lương, nhà vẫn cao, cửa vẫn rộng, cuộc sống vẫn đầy những tiệc tùng, những chuyến đi chơi sang trọng, vợ con thoải mái … Mình ghen tị. Ghen tị bởi vì ko thấy được sự cố gắng nào đã mang cho bọn nó sự thảnh thơi sung sướng đó. Còn mình, tại sao vẫn mãi bôn ba, tại sao vẫn mãi lo lắng.

Ai đó sẽ bảo rằng mình đừng so sánh cuộc sống của mình với người khác, rằng làm sao mình biết là họ ko buồn, ko khổ, ko cố gắng. Mình ko so sánh, nếu mình được nhận những gì mình cho là mình xứng đáng. Mình chỉ so sánh, để tự rút ra bài học tại sao họ có những gì họ có, họ xứng đáng với những điều tốt đẹp, còn mình thì ko?

Có thể những tháng năm tuổi thơ khi ba mẹ mải so sánh mình với những bạn bè đồng trang lứa, mình đã mắc một thứ bệnh, bệnh so sánh, căn bệnh đã khiến mình ko thể vui vẻ, ko thể hạnh phúc. Nhưng mình đã cố gắng nhiều như vậy, mình đã đi xa đến như vậy, tại sao nỗ lực của mình vẫn chưa thể khiến mình cảm thấy hạnh phúc? Nếu thật sự công bằng, dù là mình có bệnh, thì phải có một phép màu nào đó khiến căn bệnh của mình được chữa khỏi chứ? Tại sao mình phải cảm thấy buồn, cảm thấy kém cỏi, cảm thấy đây ko phải là cuộc sống mình mong muốn? Mình cần phải làm gì để hạnh phúc?

Ai đó sẽ bảo rằng mình phải học bằng lòng. Mình rất muốn bằng lòng. Mình muốn mình tin vào những điều tích cực mà mình đang có. Mình đang có một gia đình hạnh phúc, một người chồng yêu thương mình, chiều chuộng mình, sẵn sàng làm mọi thứ cho mình. Mình đang có một gia đình chồng hoàn hảo, hỗ trợ và thông cảm hết mình dù là mình đang làm gì. Mình ko phải lo cho bố mẹ, gia đình đều khỏe mạnh, ko ai bệnh tình gì nặng, ko phải khiến mình bỏ công bỏ việc về thăm đau. Mình cũng có một công việc tương đối ổn, thoải mái về giờ giấc và lương cũng ko quá tệ. Mình có cơ hội cho tương lai, mình hoàn toàn có thể tự chủ việc mình làm, điều mình muốn làm. Mình đúng là chẳng có gì để mà than phiền, đúng ko? Nhưng tại sao mình vẫn thấy chưa đủ? Mình cần một động lực, mình muốn làm, muốn được công nhận, muốn được để lại một dấu ấn cho cuộc đời này. Mình muốn một cuộc sống bình an, nhưng mình ko muốn chỉ trôi đi qua cuộc đời này ko dấu vết. Mình muốn bình an cho gia đình và bản thân, nhưng mình cũng muốn dấn thân, muốn làm những điều vĩ đại, muốn đến những nơi thật đẹp, muốn sống một cuộc đời mà mình cho hoàn hảo … Liệu điều đó có phải là một mơ ước quá xa vời, một yêu cầu quá đáng với khả năng của mình hay ko?

Mình tự nhủ, hay nghe người ta nói rằng ko có cuộc đời nào là hoàn hảo. Ai cũng có nỗi buồn, nỗi khổ riêng. Mình cũng vậy, và mình phải chấp nhận điều đó. Và mình chấp nhận. Mình có thể chấp nhận rất nhiều thứ. Nhưng mình lại tự hỏi liệu những chấp nhận đó có mang lại cho mình hạnh phúc ko? Mình có thể chấp nhận và sống cuộc đời mà mình có, nhưng liệu điều đó có quá an toàn ko? Và tại sao mình đã chấp nhận, đã làm hết sức, mà vẫn cảm thấy có gì đó ko ổn? Tại sao luôn là mình muốn thay đổi? Luôn là mình gây khó khăn? Luôn là mình phải gánh vác, và cảm thấy nặng nề quá … hay cuộc sống này thật ra ko phải dành cho mình? mình nên biến mất thì mới đúng chăng?

 

Blog Y!360

Mình thường tự nghĩ những gì mình ko thể có được như mong muốn, là bởi vì mình chưa cố gắng đủ. Dù nhìn lại, mình thấy mình đã nỗ lực hết sức có thể. Rồi mình nghĩ có thể mình sức chừng đó, cố chừng đó, thì chỉ xứng đáng với chừng đó thôi. Đôi khi, cảm thấy bất lực là vì ko thể làm hơn được nữa.

Nhưng rồi hôm nay mình nhận ra, có những người ko biết đã làm những gì mà lại quá may mắn. Nhà bố mẹ nhiều tiền tiêu ko hết, sống cuộc đời sung sướng ko phải lo lắng tiền bạc, nhung lụa hết sức, mà chưa một lần giúp cho ai cái gì. Mình biết sẽ có phản biện rằng sao mình biết họ sống sung sướng, có thể họ có nỗi khổ trong lòng thì sao? Uh mình cũng có nỗi khổ trong lòng, trong lòng ngoài mặt đều khổ. Sao ko cho mình cái sung sướng ngoài mặt đó đi?

Tại sao lại là mình luôn cảm thấy đau buồn. Nhỏ cảm thấy buồn vì ko xinh đẹp tươi tắn như con người khác, ko học giỏi như các bạn khác, nhà lại ko giàu để có đồ chơi đẹp hay áo quần đẹp. Lên cấp 3, cảm thấy buồn bởi vì ai cũng có bạn thân, ai cũng học giỏi còn mình thì ko. Lên đại học, cảm thấy buồn vì dù có giỏi nhất cũng ko được công nhận, luôn là cái bóng của ba ở trường. Đi du học bằng học bổng tự kiếm được cũng rất gian truân, và luôn cảm thấy mình thua kém bạn bè. Lớn lên, lấy chồng rồi cũng cảm thấy phải lo hết việc nhỏ việc lớn trong nhà, ko thể dựa vào ai. Mình cảm thấy buồn, cảm thấy tự ti, và tự hỏi tại sao đã sinh ra mình với đầy khiếm khuyến mà còn làm cho mình ý thức rất rõ những khiếm khuyết đó? Rốt cuộc, ông trời đã cho mình đặc ân gì?

Thật ra, là trên đời có công bằng ko? Để mình còn nỗ lực cố gắng. Còn ko, để mình sống cho khỏe tấm thân đi …