Mất cả ngày để kiểm tra lại bài cho cậu sinh viên thiếu 0.005 là vừa đủ điểm đậu. Mình thấy mình trong đó, đã từng kiện thưa từng điểm mỗi khi thầy cô phát bài. Khi đã đi dạy, mình mới nhận ra chẳng có thầy cô nào tự nhiên muốn trừ điểm học sinh cả. Nhưng mối quan hệ giữa thầy cô – học sinh, nó cũng là một mối quan hệ phức tạp bao gồm bao nhiêu thứ cảm tính khó đoán và khó xác định thiệt hơn. Mình thấy mình trong cậu học sinh ấy, khi con điểm 6 trở nên quá quan trọng, quan trọng hơn cả một sự thật là khi bạn ko được điểm 6, dù là chỉ vì 5.745 ko phải 5.75 để làm tròn thành 6, nó đơn giản là một dấu hiệu cho thấy kiến thức của bạn ko đủ để đậu. Con người tạo ra những ranh giới, những quy chuẩn, để mà làm khó nhau vậy rồi!
Cũng tương tự như chuyện hôm nay cô giáo thảo luận làm thế nào để tránh procrastination. Mình tự nhiên có một suy nghĩ ko liên quan là tại sao con người ta cứ phải làm những việc mà mình ko thích? Tại sao phải dậy sớm mỗi sáng rồi gà gật suốt tuần, chỉ mong đến thứ 7 để mà ngủ nướng. Tại sao chúng ta phải có kỷ luật? Tại sao phải sống có ích? Tại sao mục đích sống của mỗi người ko phải là “mỗi ngày đều cảm thấy hạnh phúc”.
Giống như lúc đi ngang mẫu giáo của trường, nhìn tụi trẻ con được đưa ra ngoài chơi vì hôm nay trời nắng đẹp, ồn ào, lộn xộn, và chỉ là tự nhiên nở một nụ cười ko phải nhưng mà gì hết. Có thể, mình chỉ đơn giản thu hẹp sự quan tâm của mình vào một điểm rồi tự cho rằng mình phải bó chặt bản thân vào không gian chật hẹp mà mình biết. Có thể, điều mà mình nên làm chỉ đơn giản là mở rộng tầm nhìn hơn, kiếm một cái helicopter view nào đấy để nhìn cuộc đời của mình n năm trước và n năm sau, để thấy được rằng việc của mình ở thời điểm hiện tại chỉ có mỗi là phải cảm thấy mỗi ngày đều hạnh phúc …
