Day: May 31, 2017
Mình tưởng mình đã già
Mình tưởng là mình đã già, khi những ước mơ thời bé, những tham vọng tuổi trẻ lần lượt bỏ mình ra đi. Và mình mơ ước một ngôi nhà nhỏ, một tấm chăn ấm, tiếng bi bô của con trẻ và muốn mỗi ngày đều là chủ nhật.
Mình tưởng là mình đã già, khi bắt đầu biết chán những gì đã từng là đam mê, nhìn thấy những điều ko thể làm được và thôi dằn vặt bản thân, và đôi khi, nhìn thấy quá nhiều những chuyện đau lòng để thôi mong muốn thay đổi thế giới …
Mình tưởng là vậy. Nhưng hôm nay, khi mình vừa trải qua hơn 2 tuần làm một điều mà mình tâm đắc, làm việc hiệu quả ko nghĩ vẩn vơ, ko chán thường, và lòng đầy rộng mở với những ý tưởng, những cuộc nói chuyện – vẫn dễ dàng kết bạn, vẫn là một cô bé dễ hòa đồng, tự nhiên, ko ủ dột, ko ngu dốt và vẫn trẻ con …
Mình chợt nhận ra, thật ra thì mình vẫn đang đi trên con đường mình đã lựa chọn, vẫn rất yêu và rất thích những gì mình đang làm, vẫn còn đó những đam mê và vẫn muốn thay đổi thế giới – dù cách làm có thể khác đi, ước muốn hiện tại có thể thực dụng hơn, và mình đã biết thế giới chẳng cần mình – hay bất cứ ai cứu vãn hay thay đổi nó.
Mình chợt nhận ra, mình vẫn là mình đâu đó, giữa những toan tính và lo lắng rất tủn mủn đời thường, mình thoát ra, và đắm chìm vào không gian này, giữa những con người cùng đam mê, cùng tầm nhìn, và cùng mục đích muốn đóng góp một chút gì đó.
Mình chợt nhận ra, mình vẫn vậy như khi mình nói “ra đi là để trở về”, nhưng mình đã ở một vị trí khác, một tâm thế khác, một suy nghĩ rất khác.
Rất lâu rồi mình mới nói câu này: cảm ơn cuộc đời vì đã đưa mình đến đây, cảm ơn mình vì đã ko bỏ cuộc, và cảm ơn người vì đã ko bỏ mình ra đi …