Tinyvirgo's dairy

Một lần trong đời, mình cho phép bản thân được làm điều mình muốn mà ko cần suy nghĩ đến hậu quả của nó, ko cần phải tính toán phương án 2, phương án 3.

Một lần trong đời, mình cảm thấy bản thân có quyền được ko trả lời email đã chờ quá 1 ngày, ko cần phải nhất thiết có trách nhiệm với những câu hỏi của người xung quanh, ko cần phải hoàn thành những gì người khác yêu cầu, và cũng ko cần phải cố công tìm kiếm giải pháp cho mong muốn của người khác – dù đó là ai!

Mình cho phép bản thân được nghỉ khi mình muốn, được lười nhác khi mình muốn, và ko cần lí do. Mình cho phép bản thân được thỏa mãn với những điều mình cảm thấy muốn làm, và ko làm những việc mình ko có hứng làm.

Tại sao ko?

Mình đã cố gắng. Và mình xứng đáng được sống theo nhịp của chính mình. Mình đã nỗ lực đủ để được hạnh phúc. Mình chưa từng vô trách nhiệm, chưa từng đặt bản thân lên trên hết, chưa từng ích kỷ, và chưa từng gây hậu quả nghiêm trọng cho ai. Và chưa có ai lo lắng hay phải bỏ tiền ra giúp mình. Tại sao mình phải quan tâm? Tại sao mình phải cố gắng cố gắng nữa?

Tại sao ko?

Mình chỉ sống theo cách mà mọi người vẫn sống thôi mà …

Blogging

FB feed của mình hôm nay có câu này:
“Home is where you are free to do what you want.”
Hôm qua mở lại Hoàng hậu Ki coi, vì tình cờ xem thấy 1 câu này:
“Nếu quốc gia hưng thịnh, ai cũng có thể trở thành một con người bình thường để sống một cuộc sống bình an.”
Đọc báo thấy có câu này:
“You are not a tree, if you don’t like where you are, move!”
 
Mình đã từng nghĩ khi đến điểm này trong cuộc đời mình sẽ viết thế này “Mình ko cần phải hỏi mình đã làm gì cho tổ quốc, tổ quốc nên tự hỏi đất nước đã làm gì để mình phải ra đi?”
Nhưng rồi có lúc mình đã nghĩ thế này “When you have a chance to live at the place where your heart doesn’t belong to, it’s a tragedy, not a fortune.”
Có lúc mình nghĩ  “When you have a chance to live at the place where your heart doesn’t belong to, remember that long-distance relationship works a lot of time, but changing a mindset is nearly impossible!”
Nhưng đến giờ mình vẫn chẳng muốn viết gì. Những cố gắng đã trả lại cho mình một cuộc sống ít lo âu hơn và secured hơn. Mình cũng thôi chẳng quan tâm những vấn đề ở quê nhà, cảm thấy nó cứ xa lạ thế nào … Có chăng là đôi lúc nghĩ về nó và nghĩ rằng “thật may mình ko phải đối diện với điều đó”. Mình có ích kỷ quá chăng? Nhưng tại sao mình lại ko dc ích kỷ? Chẳng phải biết lo cho bản thân một cuộc sống tốt lại là sai?
Quê nhà, là một cái gì đó mình vẫn muốn trở về khi nhớ bữa cơm của mẹ, nhớ món trứng vịt lộn rất ngon, và thèm một cảm giác gia đình. Nhưng ở đó, tuyệt nhiên ko có điều gì quá níu kéo mình, những kí ức tuổi thơ kèm theo những kỉ niệm chẳng mấy dễ chịu, những thiếu thốn, những bất an, và những điều bất công khó chịu mà mình ko thể và ko bao giờ có chấp nhận. Mình thà làm một hạt cát ở đây, còn hơn quay về. Có lẽ mình đã thay đổi quá nhiều quá rồi!
Tự hỏi cái gì đã khiến mình thay đổi đến vậy? Và tự trả lời: con tôm muốn lớn lên còn phải tự vứt bỏ đi cái vỏ của nó kia mà …
Blogging

Sáng nay, khi mệt mỏi ngồi trên bus và tàu đến trường, mình bất chợt tự hỏi câu này “what’s wrong with me?”.

Mình ko biết. Những việc mình đã làm, cố gắng, mình đã thành công. Tại sao vẫn cảm thấy mình quá bé nhỏ, vô dụng, ko thể làm gì trong đời?

Ở một thời điểm nào đó trong cuộc đời, mình luôn nghĩ cứ cố gắng, cố gắng nữa đi, thành công rồi sẽ đến. Khi mình 11 tuổi, thất bại đầu đời khi thi vào Nguyễn Khuyến giúp mình nhận ra, nếu ko cố gắng, cuộc đời mình sẽ là một chuỗi ngày bỏ đi. Mình hoàn toàn ko biết rằng việc thi rớt nó lại quan trọng như vậy. Ko ai bảo mình, ko ai nói cho mình biết nếu thi rớt sẽ thế nào. Cho tới khi mình thật sự rớt, thiếu nửa điểm vào hệ công lập, ba mẹ ko muốn mình vào hệ bán công – cho dù đó là hệ bán công của trường chuyên duy nhất trong thành phố. Mình lờ mờ hiểu ra, cuộc đời này – ko có tiền, và ko đứng nhất, mày chả là gì cả!

Đeo đẳng cái tự ti của tuổi mười mấy ấy, dù đã từng tự hào biết bao nhiêu vào cái ngày mình đạt giải nhì tiếng Anh thành phố – vẫn ngơ ngác ko hiểu điều gì đang chờ đợi mình, và buổi sáng đầu tiên khoác bộ áo dài xanh, đạp vòng vèo qua mấy ngõ nhỏ để người ta biết là mình học Lê Quý Đôn, cho tới lúc đậu á khoa sư phạm Anh, rồi thủ khoa ngành, rồi HYA … Nỗi tự tin ấy vẫn vậy. Cho đến hôm nay, khi ngồi đây và có thể nói câu “I’m gonna change everything I don’t like, try not to be one of them”, mình đã có thể ở nơi mình muốn, đã làm được điều ko nhiều người làm được, đã cố gắng và đạt được điều mình dự định. Sau bao chờ đợi, nỗ lực, tại sao mình vẫn cảm thấy mình vô dụng giữa chốn này?

Mình ko hiểu mình đã chưa cố ở đâu, còn bao nhiêu điều chưa biết, tại sao mình ko thể chú tâm vào công việc, tại sao những thứ người khác làm được, mình cố bao lần vẫn ko làm được. Simulation ko chạy, mình ngại ko muốn hỏi, kẻ khác ko quan tâm, thầy ko đánh giá cao việc mình làm. Mình muốn hét lên “chỉ cần ai đó một lần chỉ cho mình cách làm, mình sẽ học, mình sẽ cố gắng tìm tòi thêm”. Cứ cố, rồi bỏ cuộc, rồi lại bắt đầu, và cố, và bỏ cuộc. Mình ko còn đủ kiên nhẫn cho những gì mình muốn nữa rồi. Mà đôi lúc, mình vẫn tự hỏi mình muốn gì? Một gia đình, một sự nghiệp chói lọi, một buổi chiều ngồi ngắm nắng đọc sách  nhìn mấy đứa con đang nghịch nước ngoài vườn, hay một khách sạn nhỏ tự tay mình decor, một chuyến đi tự tay mình lên kế hoạch. Mình giỏi cái gì? Mình có thể làm gì? Để cảm thấy cuộc đời mình ko là bỏ đi?

Mình biết, mình chẳng thể so sánh với bất kì ai. Lưng chừng giữa cuộc đời này, sinh ra vô danh và chết đi ko ai tưởng nhớ – mình cũng ko cần. Mình chỉ muốn một cuộc đời có ý nghĩa, có thể làm cho những người xung quanh hạnh phúc, có thể an nhàn tận hưởng niềm vui mà ko phải quay quắt tính toán, để ko cáu với những người mình thương yêu, ko dằn vặt bản thân bởi những điều mình chưa và ko bao giờ làm được. Mình – là một con bé ko có tài năng gì, ko đủ kiên nhẫn để trở thành một cái gì đó, và ko có gì để giúp cho cuộc sống của người thân hết. Và mình vẫn thấy mình thất bại, yếu đuối, và vô dụng – như cái hồi 11 tuổi ngơ ngác ko biết mình sẽ về đâu, và vì sao cuộc đời mình sẽ là những tháng ngày bỏ đi …

Nhưng mình khác lúc 11 tuổi, mình đã 30, mình đã mệt rồi …

Blogging

Định post câu gì lên FB, nhưng dạo này mình lại có suy nghĩ “tại sao mình phải post lên đó?”. Đưa một thứ gì đó lên FB, nếu là vui, người ta ghen ghét. Nếu ko vui, người ta bảo mình lan truyền năng lượng xấu. Nếu là đúng, người ta bảo mình ranh. Nếu là sai, người ta bảo mình trứng khôn hơn vịt. Mà tại sao mình phải sống và quan tâm lời người ta đàm tiếu? Vậy nên, mình chẳng post gì, chẳng share gì, chẳng ảnh hưởng tới ai. Mặc dù nhu cầu thì vẫn phải viết, vẫn phải giải tỏa…

Hôm nay, bực bội vì cậu làm cùng thường tổ chức hội thảo đã nhận lời là tháng sau cậu ta làm (2 tháng vừa rồi mình đã làm ko nói năng), giờ cậu ta lại bảo là cậu ta đi vắng, và có ý định là ko tổ chức tháng đó. Mình chẳng phải ý kiến gì. Thật ra vốn mình cũng ko có ý định tham gia vì đã thống nhất với nhau là cậu ta làm. Quan điểm của mình là nếu mình ko làm, cho gì thì ăn nấy, bảo gì làm nấy, ko ý kiến, ko phán xét, ko đánh giá. Nhưng bà thư kí đã hăng hái đi đặt pizza theo đúng yêu cầu của mình mấy đợt trước và chạy quay báo tin như trẻ được quà. Mình mới đứng ra giúp một tay. Đúng là làm ơn mắc oán, vừa đứng ra đã gặp bực mình. Cậu ta định ko tổ chức, sát ngày (còn 2 tuần) vẫn ko thèm nói một câu. Giờ lại bảo đi sát ngày mới về, chắc ý cũng ko muốn làm. Vậy sao từ đầu còn nhận lời. Khi mình bảo tháng 7 mình ko có mặt ở trường, cậu ta cũng vui vẻ bảo “vậy thì tốt quá vì tháng 6 cậu ta ko ở trường, tháng 6 mình làm đi, còn tháng 7 cậu ta làm”. Chuyện nhỏ như vậy, có cần thiết phải trick nhau ko? Mình cũng chẳng đánh giá quyền lợi gì mà phải trick nhau những chuyện vặt vãnh thế này. Nhưng mà mình gặp hoài. Cứ gặp nhau tổ chức, nếu là mình thì sẽ cc những gì cậu ta liên quan, ít ra là để thông báo. Nhưng cậu ta thì làm mọi thứ như thể mình ko tồn tại trên đời. Lab giao 2 đứa làm là có lí do, ko phải là để đứa này làm tháng này thì đứa kia làm tháng kia. Mà đôi lúc cần 1 người take care ông giáo, 1 người thông báo. Nhưng cậu ta trốn dc là trốn, mình toàn làm một mình. Mấy lần cậu ta làm, mình xuất hiện và bảo give a hand, hoặc chủ động liên hệ bảo nếu cần làm gì mày cứ bảo. Chứ nếu mình làm, cậu ta thậm chí chỉ tới ăn chả nói năng gì!

Mình nghiệm ra, trong cái cuộc đời này, mình đã gặp nhiều những con người lúc nào cũng tỏ ra mình đúng, nhưng cứ vô lí rành rành ra. Cuộc đời vốn dĩ đâu có khó khăn gì. Có dự định thì nói. Có kế hoạch thì bảo để người ta biết. Có tin vui thì mừng cho người ta (mình ko dc thì người khác dc là chuyện bình thường dễ hiểu mà, thậm chí người ta ko dc chắc gì mình đã dc mà phân bì). Có tin buồn thì thật lòng mà chia sẻ với người ta, giúp dc cái gì thì giúp. Công việc chung, làm được cái gì thì làm, mỗi người ai cũng góp một tay thì cuộc sống mới nở hoa dc, phải nghĩ nếu mình làm dc mà ko làm, thì người khác sẽ phải làm gấp đôi. Có lẽ, mình đã quá khó tính rồi!

Có lẽ, với mình, mọi thứ đều dễ dàng, làm được, nên cố gắng một chút cũng ko sao. Còn với mọi người, chuyện đơn giản như tính trước ngày đó tôi bận và email một cái báo việc đó cũng khó khăn. Mình có calendar, mỗi ngày làm gì, deadline thế nào, kế hoạch dài hạn, ngắn hạn, rõ như lòng bàn tay. Hễ mà vài hôm lơi ra ko biết cần làm gì, tiền trong tài khoản hụt hay thiếu thì mình cũng sẽ thấy khó chịu. Nhưng vì well-organized như vậy, mình biết nếu hôm nay lười một chút chả sao, còn những ngày cần chăm chỉ thì đã xác định trước rồi. Nhiều người, chỉ riêng cái việc sắp xếp cuộc đời mình cũng khó khăn, đã bảo tham gia, rồi lại cấn việc này, cấn việc kia, thử hỏi làm sao để công việc chung suôn sẻ được?

Thôi thì mừng cho mình, vì ít ra mình ko kém quá để mà ko handle dc cuộc sống của chính mình. Nhưng mình ko phải là chúa trời, cũng ko phải là người được cho đặc quyền đặc lợi gì để cứu vãn cái cuộc đời của bao người còn lại. Kệ đi cho lành nhé!