Gởi lại cho người

Những ngày “có thể” là năm cuối PhD, đây “có thể” là những ngày hạnh phúc nhất của cuộc đời PhD của mình! Tạm viết vài dòng, tránh để sau này khi cảnh chán ghét muốn bỏ cuộc diễn ra lại viết những dòng tiêu cực. =))
PhD – ngồi nói chuyện với các bạn được các bạn gọi là slave (nô lệ) của sup (thầy hướng dẫn). Nói sướng, hay khổ thì cũng khó nhận xét. Cái gì chả có hai mặt của nó. PhD cũng chỉ là một công việc, một chặng đường đời như bao chặng đường khác. Chỉ khác là nó tổng hợp tất cả các chuyện từ đi học, tới làm, tới học việc. Các mối quan hệ cũng vì vậy là combi của quan hệ thầy trò, chủ tớ, và đồng nghiệp. Nó phức tạp, nhiều thứ để làm, nhiều cái dễ sụp đổ. Nhưng nói cho đúng, mình nghĩ là mình vẫn may mắn!
Trong đời, may mắn lớn nhất là gặp được đúng người vào đúng thời điểm. Cuộc đời mình đã luôn gặp được nhiều người tốt vào những thời điểm đúng đắn. Đương nhiên, gặp được người tốt, làm với người giỏi, cũng là một áp lực. Mình chưa bao giờ nhận ra rằng đó đã là một may mắn, cảm thấy áp lực thì nhiều hơn. Nhưng khi bước ra ngoài, gặp bạn bè đồng trang lứa, có thể tự tin nói chuyện và tham gia được các câu chuyện cùng thầy, cùng cả nhóm, và giải thích rành rọt những gì các bạn hỏi, một chút “hào nhoáng” đó đủ để mình vui vài ngày, đủ để có động lực cho ít nhất vài tuần làm việc. Nhoáng một cái, vài tuần đã trở thành vài tháng, vài năm …
PhD với mình là những ngày phải cày cuốc, viết paper trong nước mắt, những cuộc họp đầy ấm ức, những dòng review không công bằng, những việc đã nỗ lực không được công nhận, và những ngày ko làm được gì chán nản. Có rất nhiều lúc, mình nghĩ mình đã bỏ cuộc, đã chấp nhận mình sinh ra ko phải để làm một cái gì đó hơn là phd, đã nghĩ rằng nghiên cứu là cái quái gì mà phải cố công nhọc sức cho nó, đã quên vì sao mình bắt đầu. Mình ngạc nhiên bởi chính mình khi trưa nay, khi cô bạn cùng trường hè tỏ ra rụt rè tâm sự cảm giác buồn khi ko thể theo được bài giảng hồi sáng, trong khi mình thì ra khỏi lớp vẫn còn hào hứng vì đề tài quá hay và cô giáo – cũng chỉ hơn mình vài tuổi lại quá giỏi, mình bảo “phd chẳng phải là tài năng gì hơn người, chăm chỉ gì hơn người, chỉ là ko bao giờ bỏ cuộc thôi!” Nói xong, tự mình cười, tự nhận ra mình đã giống thầy một nửa mất rồi!
Cũng ko biết từ bao giờ, mình khó tính và cú vọ giống hệt thầy. Lần gần đây nhất khi cậu phd mới vào mang poster sang hỏi (chắc là chỉ xã giao), mình đã chỉ 1001 điểm cần phải sửa, cậu postdoc ngồi bên nheo mắt hỏi “mày có chắc là mắt cú vọ ko lây hay ko?”. Dần dần, mình đã thấy những gì thầy làm là hợp lí, đồng ý với cách giải quyết đó nghĩa là quan điểm đã gần giống nhau. Đôi lúc, cảm thấy hơi sợ mình một tí!
Cuộc đời phd là những chuỗi ngày bất ổn, không biết mai sẽ ra sao, mải mê đuổi theo những tháng ngày bất ổn, ko biết khi nào thầy sẽ cho ra, ra rồi sẽ làm gì, làm gì rồi làm gì tiếp? Mình thường nghĩ người làm nghiên cứu là người rất kiên trì và rất ham học hỏi. Nhìn các thầy lớn tuổi, vẫn cặm cụi ghi chép mỗi khi hội thảo hay dự một buổi tutorial, mình thấy có phần cảm phục. Đôi khi, ngồi nghe những chặng đường nghiên cứu 10 năm, 20 năm một vấn đề. Để một ngày có chỗ đứng trong một đề tài nào đó, nắm được khi nói tới chuyện xyz là biết có vấn đề gì ko cần suy nghĩ nhiều, thật là một chặng đường gian nan và cần lắm cố gắng ko ngừng nghỉ. Và ở sau họ, là người thân bị “bỏ rơi” khi những deadline về, chỉ đôi khi cũng kéo được vợ/chồng đi vài chỗ nghỉ dưỡng miễn phí là có chút điểm sáng!
Có phải rồi những khó khăn cũng qua? Để lại cho mình những tháng ngày như mình mong muốn, một vài tháng ngày phd tươi đẹp với những chuyến đi miễn phí, ngồi nhà hàng ăn 3-course dinner, đi chơi có tour guide, đi spa thoải mái và tranh thủ du lịch luxury. Có phải là cuối cùng những cố gắng đã trả cho mình sự tin tưởng của thầy? Có phải là sự tin tưởng ấy đã giúp thầy lần đầu tiên thật sự đầu tư cho mình và ko hề tiếc khoản đầu tư ấy? Có phải là những ngày cày cuốc đã trả cho mình sự an nhàn mà mọi người thường nhắc đến khi mình bắt đầu? Để nếu ai đó hỏi rằng có nên làm phd hay ko, mình có thể đưa ra một lời khuyên ko phiến diện rằng “nếu thật sự đam mê nghiên cứu, muốn góp một phần để kiến tạo tương lai, thì nên bắt đầu, và đừng từ bỏ”.
A&S, Blogging, Tinyvirgo's dairy

Mình tưởng là mình đã già, khi những ước mơ thời bé, những tham vọng tuổi trẻ lần lượt bỏ mình ra đi. Và mình mơ ước một ngôi nhà nhỏ, một tấm chăn ấm, tiếng bi bô của con trẻ và muốn mỗi ngày đều là chủ nhật.

Mình tưởng là mình đã già, khi bắt đầu biết chán những gì đã từng là đam mê, nhìn thấy những điều ko thể làm được và thôi dằn vặt bản thân, và đôi khi, nhìn thấy quá nhiều những chuyện đau lòng để thôi mong muốn thay đổi thế giới …

Mình tưởng là vậy. Nhưng hôm nay, khi mình vừa trải qua hơn 2 tuần làm một điều mà mình tâm đắc, làm việc hiệu quả ko nghĩ vẩn vơ, ko chán thường, và lòng đầy rộng mở với những ý tưởng, những cuộc nói chuyện – vẫn dễ dàng kết bạn, vẫn là một cô bé dễ hòa đồng, tự nhiên, ko ủ dột, ko ngu dốt và vẫn trẻ con …

Mình chợt nhận ra, thật ra thì mình vẫn đang đi trên con đường mình đã lựa chọn, vẫn rất yêu và rất thích những gì mình đang làm, vẫn còn đó những đam mê và vẫn muốn thay đổi thế giới – dù cách làm có thể khác đi, ước muốn hiện tại có thể thực dụng hơn, và mình đã biết thế giới chẳng cần mình – hay bất cứ ai cứu vãn hay thay đổi nó.

Mình chợt nhận ra, mình vẫn là mình đâu đó, giữa những toan tính và lo lắng rất tủn mủn đời thường, mình thoát ra, và đắm chìm vào không gian này, giữa những con người cùng đam mê, cùng tầm nhìn, và cùng mục đích muốn đóng góp một chút gì đó.

Mình chợt nhận ra, mình vẫn vậy như khi mình nói “ra đi là để trở về”, nhưng mình đã ở một vị trí khác, một tâm thế khác, một suy nghĩ rất khác.

Rất lâu rồi mình mới nói câu này: cảm ơn cuộc đời vì đã đưa mình đến đây, cảm ơn mình vì đã ko bỏ cuộc, và cảm ơn người vì đã ko bỏ mình ra đi …

Blogging, Tinyvirgo's dairy

FB tràn ngập những câu chuyện đủ thể loại về buồn vui ngày họp phụ huynh năm nay. Tự nhiên làm mình nhớ những ngày này của nhiều năm về trước. Mình lúc nào cũng sợ chết khiếp ngày họp phụ huynh, dù mình chưa bao giờ là học sinh cá biệt, cũng chưa bao giờ làm điều gì sai quá sai …
Mình nhớ những ngày trước khi họp phụ huynh bao giờ cô cũng sẽ kêu vài đứa học khá hay cán sự lớp đi viết điểm vào sổ liên lạc giùm. Mình cũng thường nằm trong số đó. Và lúc nào mình cũng sợ sệt khi cô bảo “viết hết các điểm có trong sổ điểm vào sổ liên lạc”. Đó là lúc con 6 môn văn ko giấu được với ba mẹ nữa, là lúc con 9 môn toán sẽ bị ba bảo “ko bao giờ được 10, lúc nào cũng phải sai một cái gì đó”… Nỗi khiếp đảm ấy khiến mình lúc nào cũng ủ dột trước mỗi mùa hè. Đến nỗi mình nhớ cậu bạn học chỉ được loại khá ngồi gần mình đã phải hỏi “mi được loại giỏi thì mắc chi phải lo, ta ko được giỏi mới sợ nè”. Chính mình cũng đã chẳng hiểu tại sao!
Nhiều năm sau, khi mình ở HL và biết đến khái niệm “6 điểm là đậu, nghĩa là đủ”, mình mới bắt đầu thôi ghét những con 6 trong bảng điểm. Mặc dù những tháng năm học thạc sĩ, khi nhận được con 6 là mình ko vui, và kiên quyết sẽ retake để được điểm cao hơn. Đôi lần, khi bắt đầu làm trợ giảng, sinh viên tới để kì kèo lên 1-2 điểm/20 hoặc thậm chí /70 điểm để lên được 0.06/10, để được đậu, mình bảo (với giọng rất kẻ cả): sao mày ko retake để được điểm cao hơn, chứ 6 chỉ là đậu thôi mà! Cậu sinh viên nhìn mình ngạc nhiên, giống như mình chính là sinh vật lạ trên hành tinh này!
Ngẫm lại, hình như mình ko phải là sinh vật lạ, mình là một sinh vật lỗi của hành tinh này. Một sinh vật được đào tạo để vâng lời, ko ý kiến ý cò, với những nỗi sợ có phần nhiều vô lí mà ko bao giờ “được phép” tự hỏi tại sao mình lại sợ vô lí như vậy. Mình dành suốt mấy năm học tiến sĩ để rèn luyện một thói quen luôn tự hỏi việc mình làm đúng hay sai, ai đó đưa ra một câu hỏi thì câu hỏi đó đúng hay sai trước khi gân cổ lên cãi, và đến tận giờ nếu hỏi thầy điểm yếu nhất của mình là gì, thầy vẫn bảo là “not critical enough”. Mình vẫn lâu lâu sợ những con điểm xấu, không thoải mãi khi đứng ở vị trí thứ hai, thường chạy theo những thành tích mà quên đi “mình đã học được gì, đã tiến bộ thế nào, đã thật sự làm chủ được kiến thức và những công cụ mình đã được học hay chưa”. Mình nhớ những tháng năm học thạc sĩ, khi cậu bạn người Hà Lan băn khoăn nên bỏ 1 môn để tập trung cho môn còn lại của kì đó, mình đã chẳng hiểu nổi tại sao nó học có 2 môn mà còn đòi bỏ 1 môn. Trong khi mình lúc đó ôm một lúc 5 môn mà vẫn có ý định sẽ ôm thêm một môn nữa. Và mình mãi mãi cũng chỉ là một cô kĩ sư biết mỗi thứ một tí mà chả giỏi cái gì nên hồn, mãi mãi ko thể hài lòng với bản thân, mãi mãi ko thể tự tin trả lời một câu hỏi giữa khán phòng đông đúc cho dù câu trả lời của mình chắc chắn 100% là câu trả lời đúng.
Nhìn quanh những gia đình có con nhỏ thời nay, có lẽ bố mẹ đã được trải qua một nền giáo dục lỗi hệt như mình, nên hầu hết đều có quan điểm tránh cho con được từng nào hay từng đó. Ai cũng cố gắng để con có một tuổi thơ hồn nhiên, vui vẻ, thỏa sức sáng tạo và tìm kiếm niềm vui trong chính đam mê của mình. Mình thấy đó là một điểm sáng. Nhưng mình lại luôn tự hỏi, suốt bao nhiêu năm ấy, khi những người bạn nhỏ năm xưa giờ đã là những thầy cô, những người có quyền lực thay đổi hiện tại, vì sao giáo dục vẫn luôn cũ kĩ như vậy? Vì sao cuối cùng cha mẹ lại chỉ có thể tìm cách đối phó và dạy con thêm ngoài giờ học để biết những giá trị đúng sai? Liệu rồi những gì bố mẹ dạy cho con đó có đúng phương pháp hay ko, bởi vì mình tin ba mẹ mình ngày xưa bắt mình phải ko được điểm 6 cũng bởi vì tin rằng đó chính là điều tốt nhất cho mình, nhưng ko hề biết những “tác dụng phụ” của việc dạy ấy? Dạy một con người thật sự ko dễ, những người được học để dạy một con người lại càng ko thể dễ dãi với phương pháp và kiến thức mình truyền đạt. Vậy mà, đôi lúc, mình cảm thấy dường như sự nghiệp trồng người còn dễ dãi hơn cả sự nghiệp trồng cây. Vậy thì, đừng hỏi tại sao đất nước đi xuống, tại sao thế giới lại ở trong hoàn cảnh này. Chúng ta – những sinh vật lỗi của hành tinh này, đã tạo ra hoàn cảnh này!
Tin ở hoa hồng, Tinyvirgo's dairy

Đọc một bài báo xuất hiện kha khá lâu, hôm nay mới rảnh rỗi để tìm hiểu. Đúng, sai, thật, hư, người trong, người ngoài cuộc … Ai cũng cần chứng tỏ là mình biết.

Dòng tin tức hôm nay nói về vụ khủng bố ở Manchester. Người ta nghi ngờ đứng sau người đàn ông ấy là những tên khủng bố dã man. Uh, đã từ lâu rồi mình ko còn gọi họ là khủng bố nữa.

Ko phải mình trơ với thương cảm, những con người vô tội kia cớ sao phải chết tức tưởi như vậy. Mình ko có câu trả lời. Nhưng đằng sau sự độc ác của phù thủy, chính là sự ngược đãi của người đời. Đằng sau lòng tham, chính là sự thiếu thốn. Đằng sau của ác tâm, chính là ức chế. Không phải ai cũng là Đức Phật. Không phải ai cũng sinh ra là đã có bản lĩnh của kẻ có thể vượt qua cám dỗ, vượt qua tham sân si, vượt qua chính những điểm yếu của bản thân mình.

Những ngày này, mình luôn tự hỏi, vậy ông trời cho người khác nhiều thứ như vậy, thì đã cho mình thứ gì? Tiền bạc, tài năng, sắc đẹp? Nhưng mình ko dám so đo. Và ko dám đòi hỏi. Mình tự cho mình tin vào những điều kì diệu, tin vào những gì mà tạo hóa, ông trời, chúa đã vẽ ra cho mình. Mình chỉ biết và có thể cố gắng hết sức. Đôi lúc, mình mệt mỏi và mình cho phép bản thân bỏ cuộc. Ngủ một giấc, dậy và lại tiếp tục đi, chẳng cần chiến đấu, tranh giành bất kì điều gì. Chỉ cần sống, làm những gì lúc này có thể làm được, nghĩ xem còn có thể làm tốt hơn nữa ko. Bớt đi cái tính hở ra là muốn phải có ngay, làm ngay. Bớt đi trách móc người khác. Bớt đi đòi hỏi quyền lợi của mình. Xét cho cùng, cả cuộc đời mình đến nay mơ ước được sống ở nước ngoài, được đi du học. Mình đã hoàn thành nó. Việc tiếp theo là sống cuộc đời mà mình có thôi.

Thôi thì, con người ta phải biết lấy bình an làm trọng. Đôi lúc những gì mình có chính là những gì mình xứng đáng được nhận, ko hơn, ko kém. Bớt đi so đo, bớt đi ganh ghét, bớt đi chọc khoáy kẻ khác.

Mình ko hiểu tại sao người ta phải gây phiền hà cho người khác. Như khi bạn bảo mình “mi nhanh làm một đứa cho bằng bạn bằng bè”, hay cứ khăng khăng cho rằng mình ko bằng lòng với thực tại là một biểu hiện của lòng tham. Hoặc khi đồng nghiệp cứ hở ra là phải hỏi lương mày bao nhiêu, khi nào đẻ con, thế mày có muốn tiếp tục làm phd hay ko? Mình giận. Và mình viết ra đây ko phải để tha thứ. Nhưng nếu những điều kì diệu xảy đến với mình, mình biết là mình cũng ko quan tâm mấy tới cuộc sống của người khác. Đơn giản vì mình sẽ bận rộn với những dự định, những điều mình muốn làm hơn kia. Và khi đã viết được ra như thế này, mình cũng biết mình chẳng còn phải khiến bản thân phải sôi máu vì sự tầm thường của người khác nữa. Họ tầm thường, và sống với sự tầm thường của họ. Rất nhiều con người chẳng xứng đáng có những gì họ có. Nhưng mình là ai mà phán xét. Chỉ là nói lên ý kiến của mình vậy thôi. Mình bình an, và yên ổn với những suy nghĩ của mình. Thôi thì như vậy cũng là giúp cho cuộc đời này rất nhiều rồi! Ít ra, mình ko trút giận lên người khác giống như khủng bố vụ Manchester.

Nếu mình tin ở những điều kì diệu, liệu mình có thể trở thành thiên thần hay ko?