Month: May 2017
Mình tưởng mình đã già
Mình tưởng là mình đã già, khi những ước mơ thời bé, những tham vọng tuổi trẻ lần lượt bỏ mình ra đi. Và mình mơ ước một ngôi nhà nhỏ, một tấm chăn ấm, tiếng bi bô của con trẻ và muốn mỗi ngày đều là chủ nhật.
Mình tưởng là mình đã già, khi bắt đầu biết chán những gì đã từng là đam mê, nhìn thấy những điều ko thể làm được và thôi dằn vặt bản thân, và đôi khi, nhìn thấy quá nhiều những chuyện đau lòng để thôi mong muốn thay đổi thế giới …
Mình tưởng là vậy. Nhưng hôm nay, khi mình vừa trải qua hơn 2 tuần làm một điều mà mình tâm đắc, làm việc hiệu quả ko nghĩ vẩn vơ, ko chán thường, và lòng đầy rộng mở với những ý tưởng, những cuộc nói chuyện – vẫn dễ dàng kết bạn, vẫn là một cô bé dễ hòa đồng, tự nhiên, ko ủ dột, ko ngu dốt và vẫn trẻ con …
Mình chợt nhận ra, thật ra thì mình vẫn đang đi trên con đường mình đã lựa chọn, vẫn rất yêu và rất thích những gì mình đang làm, vẫn còn đó những đam mê và vẫn muốn thay đổi thế giới – dù cách làm có thể khác đi, ước muốn hiện tại có thể thực dụng hơn, và mình đã biết thế giới chẳng cần mình – hay bất cứ ai cứu vãn hay thay đổi nó.
Mình chợt nhận ra, mình vẫn là mình đâu đó, giữa những toan tính và lo lắng rất tủn mủn đời thường, mình thoát ra, và đắm chìm vào không gian này, giữa những con người cùng đam mê, cùng tầm nhìn, và cùng mục đích muốn đóng góp một chút gì đó.
Mình chợt nhận ra, mình vẫn vậy như khi mình nói “ra đi là để trở về”, nhưng mình đã ở một vị trí khác, một tâm thế khác, một suy nghĩ rất khác.
Rất lâu rồi mình mới nói câu này: cảm ơn cuộc đời vì đã đưa mình đến đây, cảm ơn mình vì đã ko bỏ cuộc, và cảm ơn người vì đã ko bỏ mình ra đi …
Viết cho những ngày họp phụ huynh …
Tin ở những điều kì diệu
Đọc một bài báo xuất hiện kha khá lâu, hôm nay mới rảnh rỗi để tìm hiểu. Đúng, sai, thật, hư, người trong, người ngoài cuộc … Ai cũng cần chứng tỏ là mình biết.
Dòng tin tức hôm nay nói về vụ khủng bố ở Manchester. Người ta nghi ngờ đứng sau người đàn ông ấy là những tên khủng bố dã man. Uh, đã từ lâu rồi mình ko còn gọi họ là khủng bố nữa.
Ko phải mình trơ với thương cảm, những con người vô tội kia cớ sao phải chết tức tưởi như vậy. Mình ko có câu trả lời. Nhưng đằng sau sự độc ác của phù thủy, chính là sự ngược đãi của người đời. Đằng sau lòng tham, chính là sự thiếu thốn. Đằng sau của ác tâm, chính là ức chế. Không phải ai cũng là Đức Phật. Không phải ai cũng sinh ra là đã có bản lĩnh của kẻ có thể vượt qua cám dỗ, vượt qua tham sân si, vượt qua chính những điểm yếu của bản thân mình.
Những ngày này, mình luôn tự hỏi, vậy ông trời cho người khác nhiều thứ như vậy, thì đã cho mình thứ gì? Tiền bạc, tài năng, sắc đẹp? Nhưng mình ko dám so đo. Và ko dám đòi hỏi. Mình tự cho mình tin vào những điều kì diệu, tin vào những gì mà tạo hóa, ông trời, chúa đã vẽ ra cho mình. Mình chỉ biết và có thể cố gắng hết sức. Đôi lúc, mình mệt mỏi và mình cho phép bản thân bỏ cuộc. Ngủ một giấc, dậy và lại tiếp tục đi, chẳng cần chiến đấu, tranh giành bất kì điều gì. Chỉ cần sống, làm những gì lúc này có thể làm được, nghĩ xem còn có thể làm tốt hơn nữa ko. Bớt đi cái tính hở ra là muốn phải có ngay, làm ngay. Bớt đi trách móc người khác. Bớt đi đòi hỏi quyền lợi của mình. Xét cho cùng, cả cuộc đời mình đến nay mơ ước được sống ở nước ngoài, được đi du học. Mình đã hoàn thành nó. Việc tiếp theo là sống cuộc đời mà mình có thôi.
Thôi thì, con người ta phải biết lấy bình an làm trọng. Đôi lúc những gì mình có chính là những gì mình xứng đáng được nhận, ko hơn, ko kém. Bớt đi so đo, bớt đi ganh ghét, bớt đi chọc khoáy kẻ khác.
Mình ko hiểu tại sao người ta phải gây phiền hà cho người khác. Như khi bạn bảo mình “mi nhanh làm một đứa cho bằng bạn bằng bè”, hay cứ khăng khăng cho rằng mình ko bằng lòng với thực tại là một biểu hiện của lòng tham. Hoặc khi đồng nghiệp cứ hở ra là phải hỏi lương mày bao nhiêu, khi nào đẻ con, thế mày có muốn tiếp tục làm phd hay ko? Mình giận. Và mình viết ra đây ko phải để tha thứ. Nhưng nếu những điều kì diệu xảy đến với mình, mình biết là mình cũng ko quan tâm mấy tới cuộc sống của người khác. Đơn giản vì mình sẽ bận rộn với những dự định, những điều mình muốn làm hơn kia. Và khi đã viết được ra như thế này, mình cũng biết mình chẳng còn phải khiến bản thân phải sôi máu vì sự tầm thường của người khác nữa. Họ tầm thường, và sống với sự tầm thường của họ. Rất nhiều con người chẳng xứng đáng có những gì họ có. Nhưng mình là ai mà phán xét. Chỉ là nói lên ý kiến của mình vậy thôi. Mình bình an, và yên ổn với những suy nghĩ của mình. Thôi thì như vậy cũng là giúp cho cuộc đời này rất nhiều rồi! Ít ra, mình ko trút giận lên người khác giống như khủng bố vụ Manchester.
Nếu mình tin ở những điều kì diệu, liệu mình có thể trở thành thiên thần hay ko?
