Mình vẫn nghĩ mình là một cô gái khá cứng rắn. Những ngày còn bé, mình ghét người ăn xin, vì mình cho rằng đã là đi ăn xin, tức là lười lao động, ko chịu cố gắng, mình ko thấy thương cảm cho những mảnh đời đó, dù là họ có lí do gì.
Lớn lên, khi bạn bè đồng trang lứa than thở cho kiếp đàn bà, những mối tình phụ bạc, những người chồng ko đủ tâm lí và ko đủ cảm thông, san sẻ, mình cũng ko thấy cảm thương được. Vì mình cho rằng mỗi người đàn bà, khi lựa chọn cho mình một người chồng thì phải chấp nhận hai mặt của tính cách con người, đừng than thở gì hết, vì khi sướng thì ai sướng cho mà khổ thì than? Nếu chấp nhận lấy một người chồng tham vọng, hết sức hết mình cho sự nghiệp, thì phải chấp nhận người đàn ông ấy sẽ có lúc bê trễ việc nhà, sẽ quý việc hơn quý vợ quý con, sẽ không có mặt mấy ở nhà, nhưng bù lại sẽ ko phải lo lắng kinh tế, ko phải tính làm sao để mua nhà, làm sao để có vài mảnh đất giắt lưng, vì người đàn ông kia đã tính cả rồi. Thay vì than thở cho những điều người đàn ông của mình ko thể cho mình được, thì hãy nhìn vào nửa cốc nước đầy mà tranh thủ những phút bình yên, đầu óc ko phải lo đến cơm áo gạo tiền, sắp xếp cuộc đời mình với những thú vui đầy ắp, để đẹp, để sang trọng, để vui vẻ với cuộc đời mình hơn. Hoặc nếu chấp nhận lấy một anh chồng coi trọng cuộc sống gia đình hơn thảy mọi thứ, thì phải chấp nhận người đàn ông ấy sẽ ko bao giờ đánh đổi những phút bên vợ con để lao đầu vào công việc, sẽ luôn coi vợ là ưu tiên số một và chấp nhận lùi vài bước trong sự nghiệp. Nhưng đổi lại sẽ là phải bươn chải, phải lo lắng cơm áo gạo tiền, phải tính toán chi li và ko có ai để san sẻ nỗi lo ấy. Nếu chấp nhận lấy một anh công tử nhà giàu, thì phải chấp nhận anh ta có rất nhiều khi ỉ lại bố mẹ. Nếu chấp nhận lấy một anh chàng đẹp trai hát hay phong lưu nhiều em gái theo đuổi, thì phải chấp nhận anh ta có thể ong bướm ngay cả khi đã cột chặt bằng một cuộc hôn nhân.
Thật ra mình nghĩ cuộc đời con người, ko thể trọn vẹn được. Mọi lựa chọn đều là tương đối, ko bao giờ có một lựa chọn nào mà tốt cả đôi đường. Tuy nhiên, có những lựa chọn phù hợp với người này hơn người kia. Và chúng ta đều có cơ hội ngang nhau để có thể chọn cho mình những phương án phù hợp với mình. Có người khôn ngoan, hoặc may mắn lựa cho mình được những phương án phù hợp, và sống vui vẻ hạnh phúc hơn người khác. Nhưng có những người an phận thủ thường cho rằng cuộc đời chẳng mấy lựa chọn mà phí công, cứ để cơ hội trôi qua mà ko hề biết rằng mình đã tự bỏ đi chính hạnh phúc của mình. Để rồi một khi nhìn lại và than thở “tại sao cuộc đời bất công”, “tại sao cuộc đời ko cho mình cơ hội”, “tại sao mình ko may mắn” …
Nói như vậy, ko có nghĩa rằng mình lúc nào cũng tranh đấu, lúc nào cũng phải nhất nhất giành giựt mọi thứ về phần mình. Phải biết khi nào nên dừng lại. Phải biết cái gì mình xứng đáng được nhận và cái gì ko phải là của mình. Mình quan niệm trong đời nếu cứ cố vươn tới những thứ ko thuộc về mình thì sớm hay muộn cũng sẽ phải trả giá đắt, giống như đi vay nặng lãi vậy!
Thế nên, an phận thủ thường bao nhiêu là đủ? Tham vọng bao nhiêu là đủ? Cố gắng đến mức nào là đủ? Chẳng có câu trả lời hoàn hảo cho mọi người, chỉ mỗi chúng ta biết cho chính mình thôi!
Bình an, đơn giản là có thể hài lòng với những gì mình có, tự thưởng cho mình một cốc trà nóng vào sớm chủ nhật, bình an nhìn những thành quả đã hùng hục làm hôm qua, và biết rằng ngày mai ta sẽ lại tiếp tục chiến đấu. Nhưng ko sao, cứ hôm nay ta bình an đã, mai rồi sẽ cố gắng mà!
