Blogging

Hậu 8/3, FB vẫn tràn ngập những lời chúc có cánh, những món quà mà chị em hãnh diện nhận được, vài dòng status than thở hay vờ than thở, báo chí cũng vẫn còn mải mê tranh luận nên hay ko nên tôn vinh phụ nữ, những nhà hoạt động xã hội vội vàng đăng ngay quan điểm lo lắng phụ nữ vương vấn những danh hiệu “giỏi việc nước đảm việc nhà” mà ôm việc vào thân …

Những tưởng, sau ngày 8/3 là cuộc cách mạng ấy thành công tốt đẹp, và phụ nữ sẽ có một chỗ đứng, được bình đẳng, mọi vấn đề được giải quyết và chúng ta sống “happily ever after”. Nhưng chẳng cần chờ lâu, chỉ đến cuối tuần là những chủ đề về nữ giới sẽ biến mất, những người phụ nữ sẽ quay trở lại với gạo cơm mắm muối, với ông chồng bụng phệ ở dơ và lũ con rất biết lúc để làm mẹ xấu hổ! Lâu lâu, sẽ lại thấy ai đó chậc lưỡi bảo “sinh ra làm đàn bà là khổ”, rồi bao nhiêu người khác vào gật đầu đồng ý …

Nhưng hạnh phúc hay khổ đau, sung sướng hay bất hạnh, đâu có phải vì một ngày 8/3 có hoa hay ko? Và cũng ko vì bình quyền nam nữ. Ko hẳn vì chúng ta ở đâu và có những lựa chọn như thế nào!

Có những người phụ nữ chỉ ở nhà, không biết đến facebook nó mặt mũi thế nào, quanh quẩn chỉ mớ rau và bữa cơm gia đình. Niềm vui giản đơn trong những buổi sáng thảnh thơi cả nhà quây quần nói những câu chuyện chẳng đầu chẳng cuối và tiếng cười ở đâu giòn tan, đánh thức cả nhà hàng xóm đang ngủ vùi …

Có những người phụ nữ ko cho rằng chồng con là đích đến của đời mình, chọn những chuyến đi như những người bạn và trở về yên bình bên đứa con của riêng mình. Mặc cho những ánh mắt ái ngại của người đời, họ vẫn vui những niềm vui rất khác … và đâu đó trong áo váy xinh xắn và những chân trời mới mẻ, họ có một ánh mắt dõi theo ghen tị với niềm hạnh phúc của họ …

Ở đâu đó giữa hai thái cực kia, là những người phụ nữ, xinh một tí, giỏi một tí, có một ông chồng vừa ý một tí, và những đứa con dễ nuôi một tí. Họ bằng long hay ko bằng long với những gì mình có. Họ than thở một tí đôi khi, và lâu lâu lên FB để khoe rằng họ hạnh phúc đôi khi.

Đàn bà nào cũng đã từng đã con gái, một cô gái mộng mơ nhiều khao khát. Ước mơ lớn nhất có lẽ là có một chàng hoàng tử cưỡi bạch mã đến, và chúng mình sống “happily ever after”. Nhưng rồi đàn bà nào cũng rồi sẽ vỡ mộng, vì những hoàng tử chỉ đến với công chúa mà thôi! Đàn bà tỉnh giấc và thấy mình giữa bồn bề giữa chén chưa rửa, nhà chưa dọn, quần áo chưa giặt và có thể tặng thêm một đàn con lóc nhóc kêu réo mẹ bất kể đang ở trên giường hay trong toilet! Chẳng thế mà người ta bảo đàn bà khổ, chậc lưỡi cái đồng ý với nhau …

Nhưng người ta dường như quên mất rằng chúng ta yêu nhau, muốn sống cùng nhau, cột chặt đời nhau bằng một đám cưới rình rang đâu phải để đòi quyền bình đẳng! Phải chăng chúng ta lấy nhau để có một nửa hoàn hảo thêm cho chính mình, để có một cánh tay lực lưỡng bên cạnh một đôi bàn tay khéo léo, để có thêm một đôi tai, đôi mắt để ý những việc cỏn con trong cuộc sống … Vợ chồng đâu phải là kẻ thù mà phải đấu tranh giành quyền, chúng ta cùng ở một phe kia mà!

Người ta dường như quên mất rằng chúng ta đến công sở, làm việc, nỗ lực hết mình đâu phải để chứng minh rằng chúng ta bình đẳng! Chúng ta đi làm để thấy chính mình có ích cho cuộc sống này, để làm những công việc mà mình có thể làm giỏi nhất. Nếu tất cả chúng ta có thể làm những công việc khác nhau, đó là một điều may mắn cho cuộc sống này chứ ko phải là bất bình đẳng.

Người ta quên mất rằng hạnh phúc đâu phải là một đích đến, chẳng phải là một miếng bánh, người này có được thì người kia nhất định phải mất phần. Hạnh phúc phải chăng là một thái độ sống, là một cách sống mà người ta có thể lựa chọn, và nó hoàn toàn khác biệt với từng người. Hạnh phúc của chúng ta có thể hoàn toàn không giống nhau nhưng điều đó đâu có quan trọng gì!

Ai đó bảo rằng “hạnh phúc đựng trong một tà áo đẹp”. Mình lại nghĩ “hạnh phúc tựa một tà áo đẹp”. Mỗi người đều có thể lựa chọn hạnh phúc cho mình như lựa chọn một tà áo đẹp, chẳng cần phải cao sang, chẳng cần phải “như thế nào” thì mới là hạnh phúc, nó hoàn toàn là một lựa chọn cá nhân chủ quan không ai có thể phán xét!