A&S, Blogging

Điều em thích nhất …

Một người nói với em: “Mi có thể tặng ta bất cứ thứ gì mi thích, vì ta đã có thứ ta thích nhất rồi – anh iu ta về rồi!”.
Vậy tình yêu của em đang ở bên em, sao em lại ko biết trân trọng những tháng ngày vui vẻ bên nhau – khi mà chính em cũng biết rằng nó thật ngắn ngủi, em sẽ xa anh, rất dài, rất lâu, và anh thậm chí cũng ko chắc rằng anh sẽ ở bên em trong vài năm tới!

Em biết mình thất vọng vì anh, thất vọng vì tình yêu thật sự ko như em tưởng tượng. Mà thứ em tưởng tượng có khi là thứ ko hề có thật, em biết, nhưng vẫn hy vọng rồi thất vọng!

Tình yêu hoàn toàn ko phải là một lâu đài chỉ có hạnh phúc, em có khóc vì anh, khóc vì yêu anh và khóc vì muốn ghét anh nữa, cũng có thể khóc vì ko thể hết yêu anh!

Anh cũng ko phải là một người hoàn hảo, ko biết nắm lấy tay em khi em vùng ra muốn chạy, ko biết nói những lời khiến em nguôi giận dỗi, ko biết chiều em khi em või vĩnh, lại càng ko biết khi nào em thật sự nói có, khi nào thì chỉ giả vờ bảo ko mà thôi!

Anh chắc chắn là ko hề làm em yên tâm khi nghĩ tới tương lai. Anh ko hứa, ko trả lời em bằng sự chắc chắn rằng anh sẽ là một người chồng tốt, rằng anh sẽ ko giả lơ quên sửa đèn sửa quạt, anh sẽ giúp em việc nhà, anh sẽ quan tâm chia sẻ nuôi dạy con cái cùng em, anh sẽ ko bồ bịch trai gái, sẽ ko rượu chè thâu đêm suốt sáng, sẽ ko khiến em phải khóc một mình, lại càng ko đảm bảo là sẽ bênh vực em khi khúc mắc với mẹ chồng hay giúp e rửa chén mỗi khi nhà có giỗ…

Anh cũng ko hề thể hiện rằng em là tất cả, rằng anh rất sợ phải mất em, phải xa em, hay nói cho em biết rằng chỉ cần có em, mọi thứ khác anh có thể ko cần nữa!

Anh cũng ko nói cho em biết rằng trái tim anh cũng đau, rằng anh xót ruột mỗi khi thấy em ốm yếu, sứt tay sứt chân hay đau ở đâu … Anh chỉ cười và chọc em hoặc ngó lơ khi em ngã, để em bất chợt cảm thấy mình ko phải là 1 cặp đôi gắn liền với nhau, mà đơn giản chỉ là những cá thể bên nhau nhiều hơn một chút mà thôi!

Nhưng …

Em chợt nhận ra là cuộc sống quá ngắn ngủi và quý giá để mà bắt bẻ nhau, và thời gian ta ở bên nhau thật sự ko nhiều để mà hờn dỗi …

Em cũng chợt nhận ra là dù anh có cầu toàn và bắt em phải thay đổi, phải tốt lên, thì em cũng sẽ vẫn nghe theo ko có điều kiện gì cả – hoặc là em ngốc, hoặc em thật sự như người ta nói “bị tình yêu làm mù mắt” thì ít nhất vẫn hạnh phúc vì đã yêu một người!

Em cũng chợt nghĩ rằng dù anh thật sự rất rất tệ, thì điều đó cũng ko ảnh hưởng tới việc em yêu anh, và càng nghĩ về điều đó chỉ càng khiến em buồn hơn mà thôi.

Em cũng chợt nghĩ rằng trái tim con gái đỏng đảnh của em thật sự rất rất khó chiều, và chính em đôi khi ko biết nên làm sao nữa!

Em chợt nhận ra rằng có rất nhiều điều quan trọng với em, những tiêu chuẩn, những lo lắng, sự đảm bảo và nhiều thứ khác nữa, nhưng có 1 điều thật sự rất quan trọng – là anh!

Em cũng nhận ra rằng em có thể thích những sự chiều chuộng, có thể cần những lời hứa, có thể mong những lời nói ngọt ngào nhưng em chỉ yêu mình anh!

Em cũng biết rằng sự xuýt xoa đôi khi cũng cần thiết, sự an ủi hay thấu hiểu cũng rất quan trọng, nhưng cs đâu chỉ có mình anh bên em, và nếu phải chọn thì cái cần thiết hay quan trọng cũng có thể bỏ qua một bên được!

Có thể … nỗi buồn trong lòng sẽ nặng nề nếu mình cứ giữ, nhưng điều đó ko giải quyết dc j cả, nên chăng cứ vui, cứ đi, cứ đến những nơi ta cần phải đến, làm những việc ta cần phải làm, ko đòi hỏi, ko nên trông đợi và ko nên ảo tưởng …

Sáng mai khi ngủ dậy, em sẽ chọn một niềm vui, để tất cả đều nhẹ nhõm …

Bởi cho dù thế nào, thì em vẫn yêu anh!!!

Như Nghiễm Hà An

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.