Gom nhặt của đời

Các bạn đã kinh nghiệm du lịch nhiều hẳn nhiên biết rất rõ luật “đi nhẹ” (travel light). Người càng nhẹ thì đi càng xa, chàng khỏe. Nếu bạn du lịch với 5 vali đồ đạc 30 ký một vali thì hỏng. Kẹt cứng trong khách sạn, và đi xe hay đi máy bay cũng rất mệt, nhất là qua các cửa an ninh phi trường và các cửa khẩu. Nếu chỉ có một balô trên vai với các vật dụng cần thiết tối thiểu, thì tha hồ đi mọi chỗ bất kỳ lúc nào. Sướng ơi là sướng!

Du hành qua cuộc đời cũng vậy. Càng mang nhẹ trên người, ta càng du hành nhanh và xa, trèo đèo vượt suối, thám hiểm được mọi hang hốc dễ dàng. Thông thường thì ở đời, càng lớn tuổi ta càng khó đi. Nếu là sinh viên mới ra trường khố rách áo ôm, có công việc gọi bất kỳ đâu đó, từ Cà Mâu đến ải Nam Quan, hay cả đến nước ngoài, thì trong vòng 24 tiếng là có thể khăn gói quả mướp lên đường. Nhưng người đã có gia đình, một căn nhà, một vợ và 3 đứa con chẳng hạn, thì công việc gọi cũng phải suy tính lại xem có thể di chuyển được không, bán nhà được không, con cái bỏ học chuyển trường tiện không, đồ đạc đưa đi được không… Cả một lô câu hỏi, nếu thấy không tiện thì không đi, tìm công việc khác ngay tại địa phương vậy.

Sở dĩ người lớn tuổi di chuyển khó khăn vì càng sống lâu ta càng “thu góp” (collect) nhiều. Con người là một con vật thu góp—thu góp kiến thức, bằng cấp, tiếng tăm, danh vọng, tài sản… Càng sống lâu càng thu góp nhiều, càng nặng nề, càng khó di chuyển.

Về phương diện tâm linh cũng thế, càng sống lâu ta càng đụng chạm nhiều người, càng làm mất lòng nhiều người, càng bị nhiều người xúc phạm, càng có nhiều điều để ghét, nhiều người để cay cú, nhiều thứ để hận… Con nít 3 tuổi thì chưa có ai làm gì để hận đời, 30 tuổi thì cả có hàng trăm người mạo phạm ta đủ điều trong 30 năm, đến 60 thì con số đó đã lên đến hàng nghìn.

Cho nên nếu ta không thông minh đủ đề vất bỏ rác rến trên người, đến 30 ta đã oằn oại dưới vài trăm ký‎ rác trên mình, lết không nổi. Đến 60 chỉ còn nằm dưới rác mà thoi thóp thở. Sống sao được!

Cho nên buông xả là nguyên lý sống thông thái.

1. Lỗi lầm người khác: Đây có thể là rác loại căn bản nhất. Bạn đã thực sự buông xả lỗi lầm cho bao nhiêu người? Người ta xúc phạm ta, ta không xúc phạm lại, không đạp cho vài đạp, đó là nhịn, nhưng không là buông xả, nếu trong bụng ta vẫn hận thù người đó, đôi khi kéo dài cả đời. Buông xả thực sự là nghĩ đến người đó cũng như nghĩ đến hàng trăm người khác ta biết mà không thù oán bực bội. Đó mới là buông xả. Nếu không buông xả, thì dù ta có nhịn, cái bực bội vẫn nằm đó với sức nặng nguyên thủy. 20kg thì vẫn là 20kg, mang theo mỗi ngày, cả đời. Chịu gì nổi!

2. Lỗi lầm của chính mình: Đây mới là cái khó buông xả. Nhiều người chúng ta tha thứ cho người khác thì được, nhưng đến tội của mình thì không bỏ qua được, cứ mang nó kè kè, cho nên lúc nào cũng thấy mình tồi, mình tội lỗi, mình không có năng lực… và mình mất tự tin và tự trọng. Đây mới là chết người. Một lỗi của người khác nặng 5kg, mình mà có cũng lầm lỗi đó, nhiều khi nặng tới 20kg trên vai mình, chỉ vì mình xử với mình quá nặng. Mình cũng chỉ là một người như triệu người khác. Nếu mình có thể buông xả cho người khác được thì cũng có thể buông xả cho người này được.

3. Kỷ niệm đớn đau: Những kỷ niệm quá đớn đau, không bỏ qua được. Ví dụ: Nhiều người đã từng phải đi cải tạo thời 1975, bị đối xử quá tàn tệ và đau đớn cho chính họ và gia đình họ, nên đến ngày nay không bỏ qua được. Chính họ xác nhận một cách khách quan và thành thật như thế. Họ cũng biết như thế là không nên, và trái với lời Chúa Phật, nhưng họ không đủ sức mạnh để vượt qua các cảm xúc quá mạnh bên trong.

4. Kỷ niệm đẹp: Đây là một trong những điều khó buông xả nhất, và chẳng ai nghĩ là nên buông xả. Kỷ niệm đẹp thì mắc mớ gì mà buông xả? Thưa, vì cái đẹp khi trước thường là cái đau bây giờ. Ngày xưa nơi đây là một vùng quê hẻo lánh nên thơ, ngày nay xe cộ inh ỏi, cướp bóc tràn lan, những ai đã gây ra điều này? Ngày xưa mới quen, em hiền như ma sơ, bây giờ ma sơ đâu? Ngày xưa bạn bè trung học dễ thương, bây giờ nhiều đứa là ma đầu tham nhũng, cuộc đời thật tồi tệ!

Cuộc đời vô thường, mọi thứ điều thay đổi, đó là qui luật. Sao lại cứ ôm khư khư vào quá khứ?

4. Kiến thức: Kiến thức là cái thường làm cho ta mù nhất. Ví dụ: Kiến thức về Thiên chúa giáo có khả năng cao sẽ làm bạn mù về Hồi giáo và Phật giáo, nếu bạn không biết buông xả kiến thức đó, it ra là một lúc nào đó, để mà học thêm cái mới. Kiến thức cao về luận l‎ý học có thể làm bạn rất yếu trong lãnh vực am hiểu cảm xúc và trực giác. Bằng cấp cao có thể làm bạn quên cách thông cảm với người nghèo khổ.

5. Danh lợi: Bao nhiêu người làm quan kiểu gọi dạ bảo vâng, bưng mắt bưng tai, không cần biết sự thật, không muốn nghe sự thật, không muốn nói sự thật, chỉ vì muốn giữ tí lợi danh đang có?

6. Cái tôi: Cái làm chúa tất cả mọi thứ kể trên là “cái tôi.” Cái tôi dễ hiểu nhất là sự tự cao, nhưng đó là mức thấp, dễ thấy. Tại mức thâm sâu, cái tôi là “chấp vào tôi” – ngã chấp – bám vào “tôi” như một hiện hữu vĩnh viễn cho đời sống này. Không buông xả “cái tôi” thì buông xả mọi cái khác cũng chỉ là hời hợt bên ngoài. Công phu tu tập thực sự là buông xả cái tôi. Nếu buông xả tất cả thứ khác mà còn cái tôi, thì chỉ cái tôi thôi đủ là bao gạo 100 kg mang trên lưng rồi.

Dù là tôi quan trọng thế nào trong cuộc đời này, so với toàn cảnh, toàn vũ trụ của ta, tôi chỉ là một cái chớp mắt trong cõi vô cùng, chẳng nghĩ lý gì hơn vậy cả. Cho nên dù ta có đóng một vai quan trọng trong gia đình hay trong tổ quốc ta, thì đó cũng chỉ là sự quan trọng của cái chớp mắt trong cõi vô cùng. Không nên quên sự thật này.

Nếu ta có thể buông xả hết các điều này. Tức là, nếu cần thì dùng, nhưng đừng bám vào chúng, và khi nào xả được thì xả ngay, thì ta sẽ rất nhẹ nhàng để đi qua cuộc đời một cách thoải mái, khỏe khoắn, và đầy hiệu năng. Bằng không thì ta sẽ chỉ có thể bò lết ì ạch dưới gánh nặng từng giây đồng hồ.

Nếu bạn hay căng thẳng, buồn giận, bực bội… thử xét lại xem bạn đang mang bao nhiều quả tạ đủ loại trên mình.

Trần Đình Hoành

Gom nhặt của đời

Khi gả về nhà anh, chị mười sáu, anh lên năm tuổi.

1. Cảnh nghèo.
Anh là con độc đinh, cha mẹ quý hơn vàng, chỉ tiếc anh quá nhiều bệnh tật. Ông nội ở ngoài buôn bán nhỏ, gom được tí tiền. Bà nội tin Phật, một lòng thành kính, một lần bà nội xin được một quẻ xăm giữa miếu ngụt khói hương, nói phải cưới một cô vợ hơn tuổi cho thằng cháu đích tôn thì nó mới qua được vận hạn. Bà nội đương nhiên tin vào lời Phật dạy chúng sinh nơi khói hương vòng quanh chuông chùa ngân nga, bởi thế ông bà nội bàn tính, đưa lễ hậu, kháo tin quanh vùng tìm mối nhân duyên cho anh.

Nhà chị năm miệng ăn, trông vào mấy sào ruộng bạc màu, chỉ đủ miếng cháo, mùa đông, cha chị vì muốn kiếm thêm ít đồng ra đồng vào, theo người ta lên núi đập đá, tiền chưa kiếm được, nhưng bị đá vỡ dập lưng, tiêu hết cả gia sản, bán sạch cả lương thực, bệnh không khỏi. Hằng ngày cha chị chỉ có thể nằm trên giường, muốn chết mà chẳng chết cho. Hai đứa em trai còn chưa đủ tuổi lớn. Nỗi khổ sở của gia đình, nỗi ai oán của mẹ, làm những năm thời con gái của chị mang một gánh nặng tâm tư.
Vì thế bà mối đến, réo rắt: “Gả cô nhà đi, tiền thì để dưỡng bệnh cho cha, còn đỡ đần được tiền tiêu trong nhà”.
Mẹ chị lắc đầu, nào có ai muốn đẩy đứa con gái thơ dại của mình vào lò lửa? Nhưng chị xin: “Mẹ, cho con đi nhé, chỗ tiền ấy có lẽ chữa khỏi cho cha!”
Tiếng kèn đón dâu thổi váng đầu ngõ trước ngôi nhà nhỏ của chị. Bố chị nằm trên giường tự đấm ngực mình; Con gái phải đem đổi tuổi thanh xuân, chấp nhận lấy một người chả xứng với mình chỉ vì cứu tôi và cứu gia đình này thôi ư! Mẹ chị chảy nước mắt, tự tay mình cài lên tóc con gái cây trâm gài. Chị mặc áo đỏ đi giày thêu cúi lạy cha mẹ, tự buông tấm khăn đỏ che đầu mình, nước mắt lúc đó mới chảy ra, trộn phấn má hồng.
Từ đó, số phận cuộc đời chị và hôn nhân giao cả về tay một đứa con nít vô tri.

2. Cười xót xa.
Bà mẹ chồng trẻ tuổi không phải là người khắt khe khó tính, bố chồng ở xa cũng chẳng cần chị tam khấu cửu bái, lạy chào dạ vâng. Anh vâng lời mẹ gọi chị là Chị gái. Hằng ngày, chị ngoài việc giúp mẹ chồng chăm ruộng rau và làm xong việc nhà, thì cắt thuốc cho chồng, sắc thuốc, may áo cho chồng, giặt giũ, cho chồng chơi, cho chồng ngủ, có lúc, anh ho suốt đêm, sốt cao, chị thức cả đêm chườm khăn hạ sốt, cho anh uống nước, uống thuốc.

Trong tim chị, chị coi anh như một đứa em trai.
Hàng xóm láng giềng gặp chị, chị thường cúi đầu lặng lẽ, không nói, vội vã đi qua. Không biết là ứng với quẻ xăm của Phật, hay nhờ chính sức mình mà anh vượt qua được bệnh tật, dưới sự chăm chút của chị, anh lần lượt chiến thắng mọi cơn bệnh tật lớn nhỏ: Ho gà, viêm màng não, lở loét v.v…
Dần dà, những tình cảm anh dành cho chị vượt quá tình cảm dành cho mẹ mình. Giữa những kẽ hở lúc bận rộn, hoặc khi anh đã ngủ say, chị thường khóc nước mắt nóng rồi thờ thẫn tự hỏi mình: “Đây là hôn nhân của mình ư, đây là chồng của mình ư?”

Đến tuổi đi học, chị may cho anh một chiếc túi xách, dắt tay anh đến lớp. Những đứa trẻ trong và ngoài thôn thường vây lấy chị hát to: “Cô con dâu, cô con dâu, làm cái gì? Tắt đèn, thổi nến, lên giường…”
Chị không biết trong lòng mình là nỗi đau hay nỗi buồn, cúi gằm xuống, mặt đỏ lên rồi trắng bệch, trắng rồi đỏ. Một buổi tối, anh nằm trong chăn nói:
“Chị ơi, em yêu chị!”
Chị lại là vợ. Vợ lại là chị. Chị nhìn gương mặt ngây thơ non nớt của anh, im lặng. Lần đầu tiên chị cười đau khổ.

3. An ủi nhỏ nhoi.
Cha anh ở ngoài buôn bán nhiễm phải thói cờ bạc, chỉ vài ngày mà thua sạch bách bao gia sản tích cóp khổ sở lâu nay. Sau khi bố mẹ chồng chửi bới cãi vã ầm trời, bố chồng chị dứt áo bỏ nhà ra đi, từ đó không ai gặp lại ông nữa, nghe người ta nói khi đó ông bị lính bắt đi làm phu. Lúc đó trên người mẹ chồng chị còn vài thứ trang sức, cầm đi đổi lấy vài đồng tiền.

Mẹ chồng và chị bàn nhau mua lấy ba mẫu đất. Không thể mượn người làm nữa rồi, mẹ chồng con dâu xoay ra xắn ống quần lên lội ruộng, ngày còn ở nhà chị từ nhỏ đã giúp cha mẹ làm ruộng, khổ sở gì chị cũng đã nếm trải qua. Chỉ khổ cho bà mẹ chồng chị xưa nay chưa từng phải trồng lúa bao giờ.

Một nhà vốn giàu có bỗng chốc hoá bần cùng, đàn ông bỏ đi không tăm tích, bà mẹ chồng vừa đau vừa hận, lại thêm việc làm ruộng nặng nhọc, làm bà kiệt quệ, ốm rồi không dậy nổi. Trước lúc lâm chung, bà kéo tay chị, gần như van vỉ nói:
“Nó hãy còn nhỏ dại, xin cô chăm sóc nó, nếu cô muốn ra đi, xin hãy đợi lúc nó trưởng thành”.
Chị nắm chặt tay anh. Từ đó, số mệnh của anh lại bị chị dắt đi.
Chị là người phụ nữ trọng tình nghĩa, chưa từng hứa gì, nhưng chị vẫn cùng anh như cũ. Từ đó về sau, ngay cả chính chị cũng không nhận ra mình rốt cuộc là vợ, là chị hay là mẹ của anh? Chị quần quật không ngày không đêm, làm việc để anh tiếp tục đi học. Cuộc sống của họ trôi qua khổ nhọc nhưng bình lặng giữa tình chị em sâu nặng, tình yêu bao la như tình mẫu tử bền chặt.

Khi anh tốt nghiệp trung học thi đỗ vào một trường Đại học sư phạm, chị thay anh thu xếp hành lý, lại một lần nữa đưa anh tới trường. Chị nhìn cậu con trai trẻ măng vừa qua tuổi dậy thì, do chính tay mình nuôi lớn từ nhỏ đến giờ, chị chỉ dặn anh hãy cố mà học hành, ngoài ra chị không nói thêm điều gì nữa.
Nhưng anh vẫn nói: “Chị, chờ tôi quay về nhé!”

Tim chị đập nhẹ một nhịp, nhưng mặt vẫn bình thường, có điều khoé miệng ẩn một nụ cười hân hoan rất nhẹ mà người khác khó nhìn thấy. Khoé cười ấy không phải vì câu nói của anh, mà vì những gì chị bỏ ra, đã được đáp đền lần đầu.

4. Kiếp này.
Chị vẫn làm ruộng như trước, nhịn ăn nhịn mặc dành tiền gửi đi.
Hai năm đầu, nghỉ hè và nghỉ Tết anh đều về quê giúp chị làm việc. Nhưng năm thứ ba đại học, anh viết thư về nói: Chị đừng gửi tiền nữa. Và kỳ nghỉ tôi cũng không về nữa đâu. Tôi muốn ra ngoài kiếm việc làm thêm, đỡ gánh nặng cho chị.
Lúc đó chị đã 29 tuổi.
Ở quê, người như chị đã là mẹ của mấy đứa con. Người trong làng đều bảo, chị nuôi anh lớn khôn, lại còn cho anh thoát li đi học, thế coi như là đã quá tốt với anh rồi, chị già hơn anh mười một tuổi, thôi đừng chờ chồng nữa. Bây giờ anh đã đi xa, ở ngoài thế giới bao nhiêu xanh đỏ tím vàng, biết chồng mình có về nữa hay là không về nữa!

Chị cũng không biết trong lòng mình là đang thủ tiết, giữ đạo phu thê: Dù sao thì mười mấy năm trước chị cũng là một cô dâu gả cưới đàng hoàng về nhà anh; hay là mình đang vì câu nói trước ngày anh lên đường đi xa: “Chị, chờ tôi quay về nhé!”; hay là chị đang lo âu như người mẹ không yên tâm về đứa con nhỏ của mình đang ở xa; chị cứ chờ.

Chị cứ giữ sự yên tĩnh và ít lời như mấy chục năm nay đã từng.
Cuối cùng cũng đã đến lúc anh tốt nghiệp. Anh quay về. Anh đã là một người đàn ông trưởng thành có phong cách và khí chất, dáng dấp một người đàn ông nho nhã hiểu biết. Còn chị, dãi nắng dầm sương, gương mặt nhọc nhằn lao khổ đã sớm bay hết những nét đẹp thời trẻ, là một người đàn bà nhà quê đích thực.

Trong lòng chị chỉ còn coi anh là một đứa em trai thân yêu. Chị không dám ngờ anh đã nói với chị: “Chị, tôi đã trưởng thành, giờ chúng ta có thể thành thân!”
Chị nhìn anh, như đang nằm mơ, chị sợ mình đang nghe nhầm. Anh cũng là một người đàn ông trọng tình trọng nghĩa như chị?
Chị cười, tự đáy lòng dâng lên miệng cười rạng rỡ, cũng để rơi xuống những giọt nước mắt đẹp đẽ nhất đời người.

5. Xin lỗi.
Anh ở lại thị trấn dạy học, chị ở nhà làm ruộng. Họ có với nhau một con trai một con gái. Sau này, anh đến khu mỏ dầu dạy học, lên chức hiệu trưởng một trường Trung học nhờ vào bằng cấp và kinh nghiệm dạy học của mình. Vì hộ khẩu, con cái vẫn để ở nhà cho chị nuôi nấng. Sau khi nhập được hộ khẩu, anh về quê đưa vợ con lên trường.

Các giáo viên trong trường đến giúp hiệu trưởng dọn nhà. Có một giáo viên bộc tuệch chạy ra nói:
“Hiệu trưởng, sao anh đón mẹ và em trai lên ở mà không đón cả chị nhà và các cháu luôn?”
Một sự im lặng bao trùm, mọi người đều ngoái đầu nhìn chị. Lúc ấy, mặt chị sượng trân trân, không biết nên nói gì, chị cười méo mó, nhìn anh biết lỗi. Anh ngoái đầu nhìn chị, nói với tất cả mọi người với giọng chắc nịch:
“Chị các chú đây. Có cô ấy mới có tôi ngày hôm nay, thậm chí cả tính mạng tôi.”
Chị nghe anh nói, mắt chị dâng lên toàn là nước mắt.

6. Năm tháng như bài ca, tình yêu như ngọn lửa
Bây giờ chị đã bảy mươi hai, vì làm việc nặng nhọc quá nhiều, sức khoẻ kém, bệnh phong thấp làm chị đi tập tễnh. Anh sáu mươi mốt, đã về hưu từ lâu.

Hai năm nay họ dọn về khu nhà này ở, nếu hôm nào trời không mưa gió, hoặc ngày quá lạnh, đều có thể gặp bóng dáng họ ở khu sân chơi, bồn hoa; chị nắm gậy chống, anh đỡ một bên, đi chậm chạp từng bước một về phía trước, như đang dìu một đứa trẻ tập đi, chăm sóc như thế, ân cần như thế.

Những người biết chuyện của họ đều nhìn theo, cảm động bởi mối tình sâu nặng và bền chặt của anh và chị, mang nghĩa đủ tình đầy đi dọc một kiếp người. Anh nói:
“Cô ấy mang cho tôi sinh mệnh, cho mẹ tôi sự ấm áp, cho tôi một mái nhà, bây giờ, tôi dành nửa cuối đời tôi chăm sóc cô ấy.”
Anh dắt tay chị, như ngày đó chị dắt tay đứa bé năm tuổi, họ cùng mỉm cười, đẹp như nét mây chiều êm ái nơi chân trời mùa hạ.
“Nếu có một ngày phải rời khỏi thế gian này, tôi hy vọng chỗ tôi quay về sẽ là trong lòng em. Cho dù tôi phải uống chén nước QUÊN của sông Nại Hà để xoá đi tất cả mọi ký ức về trần gian, thì kiếp sau, tôi vẫn còn có thể mang những ký ức về đôi ta để tìm lại em”
*******************************************
_Trang hạ dịch _

Tinyvirgo's dairy

cố gắng lên, lên tới 49 kg thì sẽ có quần áo mới để diện, keke!!!

Vì mục tiêu lớn (có quần áo mới), mình sẽ cố gắng chăm chỉ (ăn và ngủ) =))

Gom nhặt của đời

Hôm nay, em ngồi ăn với một đứa bạn, buôn chuyện một chút về những mối quan hệ lâu dài. Thực sự, khi đi một con đường dài, người ta ai mà không thấy mệt. Bước đầu hăng hái, bước sau cảm thấy uể oải dần. Người ta vẫn cứ nói rằng, khi lấy nhau là vì tình yêu, lúc hết yêu, thì sống bên nhau vì trách nhiệm. Bởi không phải ai cũng có đủ khéo léo và tỉnh táo, để có những kỹ năng hâm nóng tình yêu khi cần và làm cho tình yêu luôn tươi mới như thỏa ban đầu, khi 2 đứa đang kéo cưa lừa xẻ .

Vậy đấy, thời gian sẽ không chỉ làm phôi pha nhan sắc em, làm mệt mỏi tâm trí anh mà còn khiến mối quan hệ của chúng ta trở nên uể oải…

Đi một con đường dài, đôi khi anh sẽ muốn đứng lại, muốn rẽ ngang, muốn lan man ở những trạm nghỉ khác…

Sẽ phải làm thế nào đây, khi một trong hai chúng ta bỗng nhiên muốn buông tay nhau ra, không còn cái nắm chặt nồng nàn như những ngày đầu tiên vô vàn hạnh phúc….

Sẽ phải làm gì đây, nếu như một ngày, anh không muốn ở bên em nữa và em thì mệt mỏi khi phải níu kéo anh?

Em cứ nghĩ đi nghĩ lại. Suy nghĩ ấy làm mắt em rơm rớm, nó khiến em buồn không chỉ bởi vì em sợ hãi cô đơn, mà em còn sợ nhiều hơn như thế.

Nhưng anh à, em là phụ nữ mà. Phụ nữ giống như nhà của đàn ông phải không? Anh đi, rồi anh lại về nhé, em sẽ chờ.

Trên đời này chẳng bao giờ tồn tại một mối quan hệ công bằng, mà ở đó cả hai người không ai chịu thiệt. Sẽ luôn có một người phải hy sinh, để giữ cho mối quan hệ đó lâu bền.

Và anh ơi, nếu một ngày anh cưới em, suy nghĩ thật kỹ hoặc ngông cuồng cho quyết định đó. Thì em sẽ trở thành một người vợ tốt – em không biết dùng mỹ từ nào hơn, em sẽ là người hy sinh cho sự lâu bền vững chãi.

Nếu như một ngày chúng ta cưới nhau thì cho dù ở ngoài đường kia, em có là bà hoàng, về nhà em vẫn cứ sẽ ngoan, chỉ đơn giản mặc tạp dề và nấu nướng. Bởi vì ở ngoài đường, em có thể là bất cứ ai, nhưng về nhà thì em đơn giản chỉ là vợ của anh thôi mà.

Em sẽ nuôi dưỡng sự hy sinh đủ lớn, để có thể hớn hở đợi anh về cho dù anh có đi đâu lâu đến mấy.

Em sẽ buông tay anh ra, khi anh muốn đi. Sẽ nắm tay anh lại, khi anh muốn ở.

Em sẽ ghen tuông vừa đủ và cởi mở hết mình. Em không yêu cầu anh chung tình, vì đó là điều nên tự giác, nhưng em sẽ tự nguyện không làm khác, sẽ luôn tự giác một lòng một dạ với anh.

Em sẽ đề cao cái sĩ diện của anh, và nèn chặt cái tôi của em xuống!

Anh cứ đi đi và không cần phải hứa bất cứ điều gì, vì nếu em là vợ anh, trên đời này sẽ không ai có thể yêu anh nhiều hơn em.

Tình yêu của em sẽ mang anh quay trở về – trở về nhà của hai chúng ta

Bạn em hôm nay nói với em rằng, nếu mình hết lòng vì một ai đó, nhất định người ấy sẽ biết, sẽ hiểu, tuy nhiên chưa chắc sự hiểu, sự biết ấy, có thể giúp người đó làm gì lại được cho mình, bởi vì, thường thì… người ta hay ích kỷ.

Em không hy vọng mình cảm hóa được anh. Cũng chẳng mong anh sẽ không bao giờ ích kỷ. Nếu em được ở bên anh, thì đó là duyên số. Và bởi vì em đã cố gắng để đi đến cái đích là duyên số đó, nên em sẽ giữ nó bằng mọi giá. Ngôi nhà mà hai chúng ta xây nên, dù anh có lấy búa nện, đập và muốn phá tan nó, em vẫn sẽ giữ gìn, để điều đó mãi mãi không bao giờ xảy ra.

Bởi vì em là đàn bà, em sinh ra để làm vợ, nên em sẽ làm đàn bà cho trọn kiếp, làm vợ cho trọn tình, và yêu anh, để hy sinh mọi thứ!

Em không quan tâm tới nữ quyền khi em yêu, em không hy vọng được công bằng trong tình cảm. Em sẽ giấu riêng em những suy nghĩ lan man, sự tủi thân tủn mủn, chỉ còn dành lại riêng sự dịu dàng cho anh.

Có thể một lúc nào đó, anh sẽ chán em, sẽ hết yêu em và em sẽ chẳng thể nào hâm nóng tình yêu ấy…. Nếu một lúc nào đó anh có mọi thứ, và cảm thấy không cần em, chỉ duy nhất em dư thừa… Lúc đó, em sẽ để anh đi… nhưng em sẽ vẫn đứng đó, không phải để đợi chờ, mà chỉ vì, nếu em đã từng thuộc về anh, thì sẽ không bao giờ, em thuộc về ai nữa. Ngay cả khi anh không cần có em nữa, anh quăng em đi, anh ném em xuống, anh vứt em ra đường, em vẫn thuộc về anh… nếu như anh cưới em

Sẽ chẳng còn hờn trách khi ta bên nhau, em đã biết trước là em sẽ sống trong tận cùng mọi chuyện…
(st )

————————————————————————————-

Em sẽ ko hy vọng chồng mình là 1 người hoàn mỹ, em chỉ hy vọng mình đủ tỉnh táo để luôn nhớ điều đó!
Em sẽ ko trông đợi anh là bóng tùng để em dựa dẫm, em chỉ mong anh sẽ xuất hiện mỗi khi em yếu đuối!
Em cũng sẽ ko yêu cầu, ràng buộc hay bắt anh hứa, em sẽ chỉ luôn cầu chúc cho tình yêu của mình còn mãi nồng nàn!
Và em sẽ ko dữ dằn, đanh đá hay sắc sảo, em chỉ muốn làm một người vợ dịu dàng bên anh – mãi mãi – để trái tim anh mỗi khi bên em đều cảm thấy dễ chịu như được đắm mình trong luồng gió mát thơm mùi cỏ dại …

Em hiểu em ích kỉ, em phù phiếm và em lắm lúc ko phải là người tốt – nhưng tình yêu của em khiến em thay đổi – ít nhất là đã cho em một động lực để sống tốt hơn!

Bởi vì yêu – ko phải là đòi hỏi – yêu là cho đi và cảm thấy hạnh phúc, phải không anh?

Gom nhặt của đời

Virgo (Xử Nữ)

Người tuổi Xử Nữ có tinh thần quảng đại, bao dung, lịch sự. Bản chất của họ là trí thức, nhanh nhẹn và hoạt bát. Họ rất khéo léo trong mọi công việc, và luôn luôn tuân theo nguyên tắc và luật lệ. Họ không hài lòng khi công việc hay dự tính chưa hoàn thành theo ý muốn. Những thành quả của họ đạt được thường là do chính họ tạo ra. Họ là mẫu người thực tế, hết lòng chăm sóc gia đình và thường hay giúp đỡ mọi người. Họ cũng hay bình phẩm, xét lại, phân tích, khắc khổ, và bất mãn khi công việc không như ý. Họ thường rất có uy tín khi được giao phó một trách nhiệm hay công việc gì.

Tình yêu của người tuổi này thường hay đến trong muộn màng. Họ xem tình yêu là một sự xây dựng chứ không phải là những giây phút lãng mạn thoáng qua, do đó họ rất thực tế trong tình yêu, và khi đã nhận thức được sự khác biệt thực tiễn rồi, thì họ thường hay tự rút lui, hay đi tìm cho mình những cuộc tình khác chỉ vì cảm thấy thiếu thốn hoặc nuối tiếc những lạc thú mà họ đã đạt được.

Scorpio (Hổ Cáp)

Người tuổi này là mẫu người giàu nghị lực, thông minh, linh hoạt, nhiều sáng tạo, nhưng lại có nhiều tham vọng. Bản tính thẳng thắn, dũng cảm, cương nghị giúp họ chấp nhận mọi gian lao thử thách vượt qua mọi khó khăn. Họ có tài tổ chức một cách trật tự, và điều khiển công việc một cách cẩn thận. Người tuổi này rất trọng chữ tín. Tuy nhiên khuyết điểm của họ là dễ bị nổi giận khi bi khiêu khích , rất dễ bị xúc động và rất dễ thấy rằng mình bị xúc phạm. Họ có tính thù dai, nếu ai mà đã trót dại xúc phạm hay làm họ thiệt thòi điều gì, thì họ sẽ tìm đủ mọi cách để trả đũa lại, mà còn gấp 10 lần người kia đã làm cho họ. “Your life won’t be the same!”. Vì vậy họ thường trở nên ngoan cố, ít chịu nghe lời khuyên bảo hay cố vấn của người khác.

Tình yêu rất quan trọng đối với người tuổi này. Họ thường gây hứng khởi cho cuộc sống và hăng say tạo dựng sự nghiệp. Họ là người tình chung thuỷ, thực tế trong tình yêu, đòi hỏi thoả mãn xác thịt, ái ân nhiều hơn là những âu yếm, mơ mộng. Tình dục rất quan trọng đối với tình yêu của người tuổi này. Nếu gặp đối tượng biết đáp ứng những đòi hỏi khao khát và thoả mãn của họ, họ sẽ sẵn sàng lao đầu vào cuộc tình với tất cả đam mê. Họ quan niệm tình dục, ái ân là một điều tối quan trọng trong đời sống họ, và một gia đình ấm êm là đủ.

Tuổi hợp là Kim Ngưu, Bắc Giải, Thiên Xứng, và Xử Nữ.

Tuổi khắc là Hải Sư và Bảo Bình.

TUỔI DẦN (con Cọp)

Cọp có thể chẳng là chúa sơn lâm nhưng mấy con mèo rằn này cũng không dễ bị ăn hiếp! Tuổi Cọp sanh ra đã là lãnh đạo, quyến rũ và kiêu hãnh. Tuổi này có tướng mạo oai phong khiến người khác phải tuân phục, đúng như tuổi này muốn. Hơn thế nữa, tuổi cọp thích kiếm ăn một mình, thích chính tay rình chụp con mồi. Rất nóng nảy!

Thời gian là điều cốt yếu cho tuổi Cọp, thà tới trước ngồi đợi chớ không chịu trễ tràng. Gan dạ thì không ai sánh lại. Tuổi Cọp thường tiên phong trong chiến trận, không kể trong phòng họp hay trên giường ngủ.

Ở khu vực của phái đẹp hoặc chỗ riêng tư thì tuổi Cọp tuyệt nhiên là Vua ! Quí phái và săn đón. Tuổi Cọp khiến cho người khác phái phải mê mệt tức khắc. Thấy chuyện trái tai chướng mắt, tuổi này đổ máu cho lẽ phải tới cùng. Ðịch thủ chỉ nghe thấy tuổi này thôi, cũng đã sợ trước.

Gần tuổi Cọp cũng phải cẩn thận một tí, bởi vì Tuổi này chụp bất tử đỡ không kịp. Tuổi Cọp thường thay đổi tánh khí bất thường, lại thêm tánh căng thẳng hơn người khác nên có khi tốt, có khi xấu. Cũng vì thế nên nếu bị áp lực. Tuổi này lại đáp ứng không hữu hiệu nên dễ để lộ cảm xúc mãnh liệt cho người khác biết. Chính các tật hơi hàm hồ này làm cho bạn cũng như thù đều phải né xa ra.

Tuổi Cọp nên tập tánh “điều hoà hoá ” mọi chuyện. Nếu tuổi Cọp tập trung làm chủ chính mình và hướng năng lực dồi dào của mình vào những việc xứng đáng (thay vì phải chạy trong suốt cuộc sống) thì sẽ làm nên việc lớn.

Tam hợp

Tuổi Cọp hợp với tuổi Ngọ (con Ngựa) và tuổi Tuất (con Chó).

Tứ xung

Tuổi Cọp khắc/kỵ tuổi Tỵ (con Rắn), tuổi Thân (con Khỉ) và tuổi Hợi (con Heo).