Blogging

Lúc bông hoa nở rộ chính là lúc đáng quý nhất

Hoa kia rơi rồi sẽ xác xơ

Bỏ lỡ mất thời kì hoa đẹp nhất, biết trách ai đây

Bông hoa cũng cần có người an ủi

Đời người phải khóc bao nhiêu mới có thể cạn lệ

Bời người phải chảy bao nhiêu lệ mới thôi ko đau lòng nữa?

Chẳng ai nhìn thấu dc nét tiều tụy giấu ở đuôi mắt tội

Lời thề khi ấy thật hoàn mĩ

Giống như bầu trời đầy cánh hoa bay

Trong đêm lạnh lẽo, gió bắc thổi qua

Tìm ko thấy người an ủi

Lời thề năm ấy quá hoàn mỹ khiến cho nổi tương tư biến thành tro bụi

Lúc bông hoa nở rộ chính là lúc đáng quý nhất

Hoa kia rơi rồi sẽ xác xơ

Bỏ lỡ mất thời kì hoa đẹp nhất, biết trách ai đây

Bông hoa cũng cần có người an ủi

Nghĩ thử xem … cũng có lí đó chứ! 🙂

Gom nhặt của đời

Em nhốt nắng vào một cái chai
Để dành những ngày lòng em nổi sóng
Và trời không đủ xanh cho em khuây khỏa
Nắng giữ em rạng ngời đi giữa trời đông.

Em gói mưa trong đôi mắt hạ buồn
Ào ạt đến những khi không kịp nhớ
Ào ạt đi lúc em chưa kịp vội
Như thể nỗi buồn anh để lại trong em…

Em khóa gió trong bàn tay để ngỏ
Khỏa nhè nhẹ man mát người thương
Rồi đem cất mỗi khi hờn dỗi
Cho một người năn nỉ gió ơi em…

Em giữ chặt trái tim em giữa bồn bề tấp nập
Sao đôi lúc vẫn lao xao kỷ niệm xưa cũ?
Là trái tim không ngoan và em luôn thầm ước
Cho em …
……..trở về đúng nghĩa trái tim em…