Có những lúc em chán anh…
Chán cái kiểu em luôn có thể dành thời gian để nói chuyện với anh, đi chơi cùng anh, ưu tiên mọi việc để bên anh còn anh thì bận hết việc này đến việc khác, và chỉ khi rảnh mới có thể dành thời gian cho em …
Có những lúc em chán anh…
Chán cái công việc lúc nào cũng bù đầu bù óc của anh, chán cái điện thoại của anh mà không lần nào đi chơi với em anh không kè kè ôm lấy nó.
Có những lúc em chán anh…
Chán cái môn thể thao anh thích, chán cầu lông vì nó mà anh có thể quên luôn việc em đang buồn hay mệt mỏi. Em chán các giải bóng đá, vì nó mà anh có thể để đồng hồ và thức thâu đêm, nhưng nếu em bảo online nói chuyện đến 1h sáng chẳng hạn thì chắc chắn là việc đó ko đủ quan trọng để anh thức đêm rồi.
Có những lúc em chán anh…
Chán những buổi tối khi mình nói chuyện mà chẳng đâu tới đâu, rồi anh cũng bỏ đi ngủ ngon vì anh rất mệt, bỏ em lại khóc một mình. Chán những khi giận dỗi rõ ràng mà anh cứ giả lơ như ko biết, vờ như mọi chuyện vẫn ổn khi em ko ổn chút nào.
Có những lúc em chán anh…
Chán mỗi khi anh cười nói vui vẻ và bảo em phải sửa cái này cái kia, mà anh ko bao giờ chịu nghĩ lại là anh đã yêu em trọn vẹn những điều xấu xí của em chưa? Và anh sao ko sửa những điều khiến em khó chịu đi?
Có những lúc em chán anh và chán cả em, chán rất nhiều thứ xung quanh mình, chán những cuộc tranh luận, anh giả vờ lơ khi thấy em mệt mỏi, chán những lúc em khóc một mình ko có bờ vai anh an ủi, chán những khi ngồi sau lưng anh mà lòng vẩn vơ anh cũng chẳng quan tâm, chán mỗi khi e bảo thôi là anh thôi ngay, em bảo về là anh về ngay …
Nhưng em sẽ rất buồn nếu như không có anh nữa, em yêu anh từ mỗi tin nhắn đều đặn đã trở thành thói quen khó bỏ, em yêu anh từ ánh mắt đến nụ cười, từ những câu chuyện hài hước anh kể để em vui sau những giờ làm việc mệt mỏi, căng thẳng và áp lực. Em yêu anh bởi những lời đề nghị, những bất ngờ nho nhỏ anh dành cho em. Em yêu anh bởi bờ vai vững chắc, bởi cách suy nghĩ chín chắn và thấu tình. Em yêu anh bởi trách nhiệm trong con người anh. Em yêu anh từ những điều nhỏ bé lắm, và em cũng chẳng biết sao em lại yêu anh…
Sao em chán anh thế mà em vẫn thấy nhớ anh thật nhiều mỗi lần vắng anh, yêu anh chẳng hiểu vì sao, chẳng có lý do gì để yêu cả, yêu anh nên em yêu cả những điều mà em đã chán ở anh. Vì em biết anh luôn cố gắng cho tương lai hai đứa, vì em còn biết là anh quan trọng nhất đối với em. Vì thế, em sẽ rất đau khổ nếu phải xa anh, và điều cuối cùng là vì em biết: Anh cũng rất yêu em!
Như Nghiễm Hà An