Em nhốt nắng vào một cái chai
Để dành những ngày lòng em nổi sóng
Và trời không đủ xanh cho em khuây khỏa
Nắng giữ em rạng ngời đi giữa trời đông.
Em gói mưa trong đôi mắt hạ buồn
Ào ạt đến những khi không kịp nhớ
Ào ạt đi lúc em chưa kịp vội
Như thể nỗi buồn anh để lại trong em…
Em khóa gió trong bàn tay để ngỏ
Khỏa nhè nhẹ man mát người thương
Rồi đem cất mỗi khi hờn dỗi
Cho một người năn nỉ gió ơi em…
Em giữ chặt trái tim em giữa bồn bề tấp nập
Sao đôi lúc vẫn lao xao kỷ niệm xưa cũ?
Là trái tim không ngoan và em luôn thầm ước
Cho em …
……..trở về đúng nghĩa trái tim em…