Blogging

Một khoảng khắc bất chợt đến khi bạn đã đi tới tận cùng của thời gian.Khi giữa tất cả sợ hãi và mất trí,bạn dừng lại sau những gì mình đã làm, và đâu đó một giọng nói từ trong tim hét lên: Đủ rồi!

Đủ đấu tranh và nước mắt hoặc sự vật lộn để tiếp tục sống.Giống như đứa trẻ im lặng dần sau một cơn giận vô cớ,những thổn thức trong bạn bắt đầu lắng dần xuống,bạn nấc lên một đôi lần,nhắm mắt ngăn dòng nước mắt và qua màn mi ướt đẫm, bạn bắt đầu nhìn thế giới qua một đôi mắt khác.

Đó là lúc bạn thức tỉnh.

Bạn nhận ra rằng đã đến lúc thôi không hy vọng và chờ đợi cái gì đó thay đổi hoặc ao ước hạnh phúc,sự an toàn,yên ổn đến thật nhanh từ phía bên kia chân trời.Bạn nhận ra rằng trong thế giới thực không phải lúc nào cũng có những kết thúc có hậu,rằng không phải cứ sống đi rồi hạnh phúc sẽ đến với mình như trong truyện cổ tích. Và bạn sẽ tìm thấy một cảm giác bình yên được sinh ra từ sự chấp nhận đó!

Bạn thức tỉnh trước một hiện thức rằng mình không hoàn hảo, rằng không phaỉ ai cũng sẽ yêu và đánh giá cao, hoặc chấp nhận bạn là ai hay là cái gì,và điều đó cũng chẳng sao cả.Họ có quan điểm và ý kiến của riêng họ.Bạn hiểu sự quan trọng của việc yêu và đấu tranh cho mình,và bạn sẽ tìm thấy một cảm giác tự tin mới sẽ được sinh ra từ sự đề cao bản thân đó.

Bạn ngừng kêu ca và đỗ lỗi cho người khác vì những việc họ đã gây ra cho bạn,và bạn hiểu rằng thứ duy nhất có thể thực sự trong mong là thứ không mong đợi.Bạn hiểu rằng con người không phải lúc nào cũng nói những gì họ nghĩ hoặc nghĩ những gì họ nói, rằng không phải mọi người lúc nào cũng ở bên cạnh bạn,rằng không phải thế giới này chỉ có mỗi mình bạn. Rồi bạn học cách đứng lên trên đôi chân của mình, tự chăm sóc bản thân.

Và rồi bạn hiểu tình yêu là gì,sự khác biệt giữa tình yêu đôi lứa và tình yêu gia đình,yêu như thế nào,cho bao nhiều trong tình yêu,khi nào thì thôi không cho nửa,và khi nào thì ra đi.Bạn học cách để không đặt nhu cầu và cảm xúc của mình lên các mối quan hệ.

Bạn hiểu rằng mình không thể đẹp hơn,thông minh hơn hoặc quan trọng hơn vì một người đàn bà trong vòng tay.

Bạn hiểu tình yêu cũng như con người sẽ lớn lên,sẽ thay đổi,và mình không có quyền đòi hỏi tình yêu theo ý muốn chỉ để bản thân hạnh phúc.Bạn nhận ra rằng một mình không có nghĩa là cô đơn.Bạn nhìn vào gương và chấp nhận sự thật rằng mình chẳng bao giờ bằng năm hoặc hoàn hảo là bằng mười cái ảo ảnh lý tưởng trong đầu của mình,và bạn thôi không cố gắng cạnh tranh và khổ sở để so bì nó nửa.

Bạn cũng thôi không làm việc hay học tập cực nhọc đến mức gạt cảm xúc của mình sang một bên, quên hết mọi thứ và bỏ qua cả nhu cầu của mình.Bạn hiểu rằng cảm giác của sự xứng đáng thật sự không đến nỗi nào.Ước muốn có và yêu cầu được có thứ mình muốn là quyền của bạn và đôi khi cũng cần phải đòi hỏi.

Cuối cùng, với sự can đảm từ trái tim và với nhiệt huyết sẳn có,bạn đứng lên,hít thật sâu và bắt đầu vẽ ra cuộc sống mà ở đó bạn muốn sống tốt nhất có thể.

copy từ: http://www.facebook.com/note.php?note_id=63064629998&ref=nf

tận cùng của đau khổ là sự mạnh mẽ — mình đã từng trải qua!
tận cùng của thất vọng là niềm tin ko còn nữa – cũng đã từng trải qua!
tận cùng của tình yêu là cho đi ko bao giờ đòi lại — …

Blogging

Về cơ bản thì mình hơi bị giật mình khi nghe đoạn đối thoại giữa Susan và hướng đạo sinh! Thật ra phải hỏi lại mình, có thật là mình muốn sống hạnh phúc ko? Nếu có, tại sao lại luôn muốn rước những rắc rối (nguyên văn là drama thì hay hơn) vào mình chi cho khổ! Uh, đúng là muốn sống hạnh phúc, trước hết người ta phải muốn nó thật sự kia! Giống như ai đó từng nói, nếu bạn muốn nguyên rủa ai đó, thì trước hết phải muốn nguyền rủa thật sự kia – những chuyện ở thế giới phù thủy, ko phải là ko đúng với thế giới – ko – phù – thủy này đâu!

Mình cũng thấy mình hơi giống Susan, băn khoăn lựa chọn, băn khoăn chờ đợi, băn khoăn quyết định, và vụng về! Nói như Susan là một thoughtful person, cái đó là giống nhất, nhưng nói cho đúng, là người hay nghĩ quẩn! 🙂

Nhưng mình thấy mình cũng hơi giống Lynnett, mạnh mẽ, quả quyết làm và chịu đựng, nhưng bất chợt thấy mình ngồi trong buồng tắm và khóc một mình … nhận ra hy sinh ko phải lúc nào cũng là hạnh phúc, hy sinh đôi khi chỉ mang lại bình yên mà thôi!

Mình cũng giống  Bree, luôn nghĩ tìm cách mend những j mình có, chứ ko buy a new one, và thích sự hoàn hảo, chỉ có điều, mình ko phải người đa tài như Bree mà thôi!

Mình cũng hơi giống Gaby, khi khùng lên cũng ngốc nghếch và làm những điều chả đâu và đâu, đôi lúc sống khá vô tư và vô tâm, cũng có đôi lúc điệu đà và mê shopping, đôi lúc rất rất ngốc và sống theo bản năng, cảm xúc nhiều hơn là nghĩ …

Nhưng cuối cùng, thì ai cũng vậy, có 1 phần tốt và 1 phần xấu, nhưng ai cũng xứng đáng  (deserve) được hạnh phúc! Điều mình nhận ra là, trong cuộc đời, nhiều người  (đa phần) đều ko giỏi giang ở tất cả mọi điều, nhiều người (hầu hết) đều có những lỗi lầm ko thể tha thứ, nhiều người (tất cả) đều có lúc ko kiềm chế được bản thân và hành động ngu xuẩn, nhưng bất kì ai (ko trừ một ai) đều xứng đáng được hạnh phúc – từ kẻ tù tội giết người tưởng ko thể khoan dung vẫn được ân xá, từ người phạm sai lầm thiệt hại cả núi tiền cũng được tạo cơ hội lần 2, từ kẻ nghiện ngập cũng được xã hội đón nhận … dù thật ra quay về là rất khó khăn, người vượt qua được ko phải là nhiều, và không phải ai cũng trở về là một người được mọi người mỉm cười khi gặp mặt, nhưng … tất cả đều xứng đáng được hạnh phúc, cơ hội chia đều cho tất cả mọi người, có điều, bản thân ta có đủ dũng cảm, đủ sức mạnh, đủ kiên trì để đón nhận nó hay ko mà thôi!

Giang tay, đón hạnh phúc về với mình nào, vì … mình thật sự muốn nó!!!!

Tinyvirgo's dairy

có 1 điều mình phải chấp nhận: mọi người lúc nào cũng coi mình là HA – con ba Bình, ko bao giờ khác được! và mình chấp nhận!

có 1 điều mình phải thừa nhận: trong con mắt của ba cũng như mọi người, thì mình cũng nào cũng là đứa ko hoàn hảo, ko có tài j nổi bật, và cũng ko có khả năng j ghê gớm, mình rất bình thường, và cần phải cố gắng nhiều!

nhưng có 1 điều mình biết: cho dù mình là ai, thì ba mẹ cũng vẫn lo cho mình, vẫn có ai đó luôn yêu thương mình, và mình vẫn có 1 nơi để về, trốn, và nghỉ ngơi lấy sức chiến đấu tiếp.

có 1 điều mình luôn hiểu: mọi việc kết thúc rồi sẽ ổn, đừng quá lo lắng, đừng quá băn khoăn, đừng suy nghĩ và đừng buồn vì nó, nếu có vấn đề thì chắc chắn có cách giải quyết!

có 1 điều mình sợ: đến một lúc nào đó, mình sẽ nhìn lại và thấy cuộc sống của mình tràn ngập những điều hối tiếc, những điều ko hoàn hảo và mình chưa từng vui!

nhưng có 1 điều mình chắc chắn: mình sẽ luôn ổn! cho dù trời có sụp hay tới ngày tận thế, thì mình cũng có cách làm cho trái tim và linh hồn mình bình yên!