Blogging, Tinyvirgo's dairy

Được làm những gì mình thích là quá đủ rồi, tôi không phải là người tham vọng. – Khôi
Vào một buổi sáng đầy nắng, từ xa đã thấy dáng người nhỏ bé với mái tóc xõa dài quen thuộc của Mai Khôi. Kiểu tóc ấy, cách trang điểm ấy và cả những chiếc váy dài đều đúng chất “Mai Khôi”. Chị là một trong những ca sĩ ít thay đổi hình ảnh và dòng nhạc nhất. Nhiều người cho rằng Mai Khôi sống dễ dãi, nhưng với định hướng âm nhạc mà chị đang theo đuổi thì quả là không dễ dãi chút nào…

– Gần một năm qua không thấy chị xuất hiện trên sân khấu, còn album mới sau nhiều tuyên bố vẫn chưa thấy ra mắt. Chẳng lẽ chị đã hết lửa với âm nhạc hay đang ngầm thực hiện một kế hoạch mới nào đó?

– Đúng là từ sau tết tới giờ tôi chưa có dịp xuất hiện nhiều. Phần vì bận rộn với công ty quảng cáo của mình, phần vì chuyến lưu diễn Mỹ kéo dài hơi lâu. Album “Made in Mai Khôi” chậm trễ cũng do tôi khó tính, cứ thấy không hài lòng nên sửa tới sửa lui, thay đổi bài hát mãi. Album dự kiến phát hành cuối năm, còn lửa âm nhạc lúc nào cũng tràn đầy, nhưng phải tùy thời điểm thích hợp mà bùng cháy (cười).

– Vậy thì trong thời gian tới, chị sẽ…

– Chắc là sẽ chăm chỉ… lên sóng truyền hình hơn. Tôi đang ấp ủ một kế hoạch liveshow đặc biệt cho mình ngay sau album “Made in Mai Khôi” được phát hành. Đó sẽ là liveshow đầu tiên của một nữ nhạc sĩ hát nhạc của mình xuyên suốt liveshow và là hình ảnh mà tôi muốn hướng tới.

– Với việc hát và sáng tác, có phải chị đang muốn xây dựng hình ảnh giải trí đa năng như một số điển hình thành công hiện nay?

– Nếu gọi là giải trí đa năng thì tôi còn thiếu nhiều thứ lắm, chẳng hạn vũ đạo. Trong âm nhạc, tôi thích làm theo cảm hứng hơn là tự ép mình vào nền công nghiệp biểu diễn hiện nay. Ngay từ nhỏ, tôi đã thấy mình có khả năng sáng tác hơn, thích nhạc cụ và hoàn toàn không biết rằng mình có thể hát hay. Đến khi vô tình đoạt một giải Tiếng hát học đường ở Cam Ranh (Khánh Hòa) thì tôi mới bắt đầu thích ca hát. Được làm những gì mình thích là quá đủ rồi, tôi không phải là người tham vọng.

– Đã chọn con đường nghệ thuật, chẳng lẽ chị không tham vọng?

– Người có tham vọng sẽ làm bất cứ việc gì để đạt được mục đích, còn tôi chỉ sống theo cảm tính. Tất nhiên ai cũng muốn trở thành ngôi sao, nhưng bây giờ để bật lên như Mỹ Tâm thời xưa quả thực khó lắm. Trong nghệ thuật không thể nói trước được điều gì, đôi khi có tài thôi vẫn chưa đủ, mà còn phải cần đên sự may mắn nữa. Những ngày đầu vào Sài Gòn, tôi đã may mắn gặp được nhạc sĩ Quốc Bảo rồi. Mỗi nghệ sĩ đều có một “ngôi sao chiếu mệnh” của riêng mình. Ngôi sao của tôi chỉ tỏa sáng tới mức đó thì tôi đành chấp nhận thôi!

Ảnh: Tạp chí Người mẫu

– Mới 25 tuổi, điều gì đã khiến chị mang nặng tư tưởng sống chậm như vậy?

– Tôi không sống chậm. Tôi nhận thức rõ vị trí của mình để không quá mơ mộng, để tỉnh táo đi tiếp chặng đường phía trước. Dòng nhạc của tôi cũng khá kén người nghe nên không thể đòi hỏi gì hơn ở khán giả. Sở trường của tôi là sáng tác thì chỉ nên tập trung vào mảng đó, không thể cố gượng mình để nhảy nhót hoặc nhí nhảnh hát nhạc teen được. Hơn nữa, khán giả cũng đã quen thuộc với hình ảnh Mai Khôi – một người đàn bà hát với mái tóc luôn xõa dài và cây đàn guitar trên tay. Tôi không muốn thay đổi hình ảnh đó.

– Vậy quan hệ giữa chị và Quốc Bảo thế nào?

– Thật may là giữa chúng tôi chẳng có tình yêu, vì thế hai anh em vẫn có nhau đến tận bây giờ. Tôi không phải là mẫu phụ nữ mà anh Bảo thích. Anh ấy từng nói đùa rằng tôi thông minh, và chỉ thế thôi!

– Giới showbiz nói rằng chị kiêu lắm. Có nhiều lời mời đóng phim nhưng chị kiên quyết từ chối?

– Đúng vậy, tôi có niềm kiêu hãnh của riêng mình. Người ta có thể đánh giá, bình phẩm về những scandal xung quanh tôi thế nào cũng được, nhưng đối với những sản phẩm nghệ thuật thì tôi muốn thật nghiêm túc. Tôi không nhận lời đóng phim vì biết mình không có khả năng. Tôi đã từng xem phim của một số ca sĩ hiện nay đóng và thấy buồn cười quá vì các vai diễn gượng gạo, thậm chí vô duyên. Tôi không muốn mình nằm trong số đó.

– Chị có thừa nhận cuộc sống của mình… lạ lùng?

– Đó chỉ là một cách sống hơi lạ so với nhiều người. Tôi may mắn có những người bạn thân luôn ủng hộ và ở bên cạnh, vì thế rất vững lòng trước dư luận. Họ là những người bạn già tốt bụng của tôi, là nhà văn, họa sĩ… Chúng tôi thường hay tụ tập đàn hát cùng nhau. Nhờ có họ mà tôi thấy vui mỗi ngày, chia sẻ đam mê sáng tạo, phát triển thêm về tư duy cũng như kinh nghiệm sống.

Ảnh: Tạp chí Người mẫu

– Hình như chị chỉ thích quan hệ với những người đàn ông lớn tuổi?

– Người ta thường nói thiếu gì thì ráng bù đắp cái đó. Tôi còn trẻ, tuổi thanh xuân tràn đầy nên dễ bị chinh phục bởi sự già dặn, từng trải của đàn ông lớn tuổi. Tôi thấy đàn ông lớn tuổi có cái hay riêng chứ. Họ biết mình cần gì và qua họ mình cũng học hỏi được rất nhiều điều trong cuộc sống. Biết đâu sau này khi đã già rồi thì tôi lại thích chuyện trò với những thanh niên trẻ thì sao?

– Dường như chẳng cuộc tình nào của chị được lâu dài cả, tại sao vậy?

– Khi yêu ai chẳng muốn nghĩ đến chuyện lâu dài. Nhưng tình yêu là chuyện của trái tim, của cảm xúc, làm sao dám khẳng định tôi chỉ yêu người nào đó suốt cả cuộc đời? Tôi không tin vào hôn nhân cũng là vì vậy. Cứ yêu theo bản năng, không bị ràng buộc bởi bất cứ điều gì, vì khi cảm xúc đã hết thì những tờ hôn thú cũng trở nên vô nghĩa. Tình yêu hiện tại của tôi cũng đã được hơn hai năm rồi, đâu thể nói là không lâu dài.

– Yêu thế nhưng nghe nói chị chưa chịu kết hôn với người ấy, nghe đâu là một nhà sưu tập tranh?

– Mạng hai người khác nhau lắm nên chúng tôi chưa dám nghĩ đến chuyện kết hôn. Mà tôi nghĩ việc này cũng không cần thiết lắm, chỉ cần cả hai cùng hiểu “Vẫn mong lần này tình yêu sẽ muôn đời” (một câu trong ca khúc Bài hát cho anh do Mai Khôi sáng tác) là đủ.

– Chị tự biết mình có điểm nào thu hút nhất?

– Có lẽ là sự duyên dáng. Tôi tự thấy mình không xinh, lại thấp bé quá nên nói về nhan sắc thì chẳng bằng ai. Mặt khác, tôi hiểu được tâm lý đàn ông và khi đã yêu ai thì luôn yêu hết mình.

– Có bao giờ chị thấy mất tự tin không?

– Tôi hay giận mình vì thói mít ướt. Bản thân thì mạnh mẽ lắm, nhưng cứ hay khóc vặt vì những chuyện không đâu, nhiều khi không thể kiềm chế được. Tôi thích cuộc sống bình lặng, không bon chen quá, đôi khi cũng sợ làm người khác chán (cười).

Gom nhặt của đời

9/6 là ngày tốt. Tôi có tới bốn người bạn làm đám cưới cùng một ngày. Trong đó có hai đứa cưới nhau. Ngồi giữa đám cưới ở Sài Gòn nhắn tin chúc mừng đám cưới ở Nha Trang, lâu lắm mới được ngồi lại với những người bạn cũ. Vui gì đâu!
Chợt nhìn thấy cô dâu chú rể ghé tai nói nhỏ với nhau rồi cười khúc khích. Tôi mỉm cười nghĩ thầm: “Chắc tụi nó…trúng số”
Tự nhiên nhớ hôm đầu tiên gặp cô bạn “La Dolce Vita” – Giáng Uyên. Uyên cứ lắc đầu nói sao chị lấy chồng sớm vậy. Vừa ra trường đã lấy chồng. Lấy chồng mới hơn một năm đã sinh con. Uyên nói: “Uổng quá!” Vì nhìn tôi cũng không giống kiểu phụ nữ đảm đang chỉ chăm chút cho cái hạnh phúc bình dị là “đi chợ nấu cơm rước con đợi chồng” chi cho lắm.
“Chị có tiếc không?”
Tôi cười. Hồi mới cưới gặp đứa bạn cũ, nó cũng hỏi y hệt như vậy.
“Mày tiếc không?”
Tôi nói: “Tiếc chứ sao không!” Tôi tiếc thời lông bông với bạn bè chứ. Cũng giống như lên cấp 2 tôi tiếc cây bàng ở sân trường cấp 1. Lên cấp ba tôi tiếc cô giáo chủ nhiệm cấp 2. Lên đại học thì tôi tiếc cái không khí trong lành ở Nha Trang quá chừng… Sao lại không tiếc cho được, bởi khi xưa tôi cũng hạnh phúc vậy.
Tiếc chứ sao không. Tôi cũng thích “thảnh thơi thơ túi rượu bầu” lắm. Tôi say mê cái cảm giác “buổi sáng cô đơn thức dậy giữa một thành phố lạ” lắm. Tôi muốn tự mình làm ra tiền rồi tự mình tiêu lắm.
Nhưng tôi …trúng số độc đắc. Chẳng lẽ không đi lãnh. Nếu bạn trúng số, bạn có đi lãnh không, kể cả khi bạn giàu như Bill Gate?
Nói bạn đừng cười, những lúc đi dự đám cưới tôi có một ý nghĩ khá…thô thiển, rằng hạnh phúc cũng giống như…tiền vậy.
Có người lập gia đình vì thấy hạnh phúc Trời cho nên không dám bỏ. Có người vì mong có hạnh phúc nên mới kết hôn. Có người đến với hôn nhân như đi lãnh tiền trúng số. Có người lại đến với hôn nhân như lên ngân hàng nhận tiền được vay.
Tâm lý người trong cuộc có khác nhau nhưng đều là “tiền” cả nên bên ngoài nhìn vào ban đầu rất khó phân biệt. Bằng cách này hay cách khác, nếu sinh lời thì trúng số hay vay cũng như nhau. Ngược lại, nếu không sinh lời thì trước sau gì tiền cũng …hết. Nếu hết thì người trúng số trở về tay không, còn người đi vay tuyên bố…phá sản. Chỉ lúc đó mới thấy khác nhau mà thôi.
Vì vậy, dù trúng số hay vay, thì quan trọng vẫn là cách tiêu xài.
Tôi tin là mình trúng số, nhưng tính tôi không giỏi kinh doanh và cũng hay lo xa. Nên tôi học mấy người làm ăn lớn, đem tiền trúng số gửi ngân hàng để …phòng thân, còn tiền chi dùng hàng ngày thì tôi lại…đi vay. Trả lãi mỗi ngày.
Không tin bạn hỏi hai …ngân hàng đang nằm ngủ bên cạnh tôi mỗi đêm xem.
Hạnh phúc mỗi ngày của tôi bây giờ đều đến từ hai người đó!;-)

Đông Vy

Gom nhặt của đời

Nếu em đã hỏi thì quan điểm của tôi là: hoàn toàn có thể. Tại sao người ta có thể yêu cùng lúc mười hai đứa con (thậm chí vừa con nuôi lẫn con ruột), yêu cùng lúc năm ông anh bà chị mà lại không thể ỵêu hai người đàn ông hay đàn bà cùng lúc?

Việc khuyến cáo “chỉ nên yêu một người” cũng giống như khuyến cáo “đang lái xe đừng nhìn cô gái đẹp bên kia đường” vậy. Nó góp phần giảm rủi ro và ngăn cản tai nạn giao thông. Nhưng nếu em có đủ khả năng để vừa nhìn, vừa lái xe, tôn trọng luật giao thông và không gây tai nạn cho người khác thì…

Tuy nhiên, cái thực tế mà em nhìn thấy: một người đàn ông quan hệ cùng lúc nhiều người phụ nữ, những ông chồng không chung thủy, những cô gái phân vân giữa hai chàng trai… không đơn giản là những ví dụ của…yêu hơn một người cùng lúc. Nó có thể là sự đam mê thể xác, toan tính bạc tiền, trò chơi chinh phục…

Thôi được, tôi đồng ý là chúng ta chỉ nói đến tình yêu thuần túy, vô vị lợi, hoàn toàn thuộc về cảm xúc. Có thể yêu hai người cùng lúc bằng tình yêu thực sự không?

Nếu em đã hỏi thì quan điểm của tôi vẫn là: hoàn toàn có thể.

Tình yêu là điều rất khó lý giải. Người ta thường nói, tình yêu không có biên giới. Điều đó đúng với tuổi tác, giai cấp, màu da, chủng tộc…thậm chí đúng với cả …giới tính và đương nhiên, số lượng. Chuyện yêu cùng lúc hai ba bốn năm hay sáu người gì đó là chuyện hoàn toàn mang tính cá nhân. Không phải mối tình nào cũng kết thúc với lòng thù hận, bởi thế, không ít người phải đối phó với tình trạng hình ảnh người yêu cũ chưa chịu vẫy tay chào mà hình ảnh người yêu mới đã ào ào xông tới. Em hoàn toàn có thể giữ lấy hai hình ảnh đó trong tim mình, người yêu của em cũng vậy. Dù sao trái tim cũng là thứ khó kiểm soát và chẳng ai biết được ta giấu gì trong tim ta.

Nhưng, trong khi yêu bao nhiêu người cùng lúc luôn là bí mật của riêng trái tim em, thì việc tồn tại trong mối quan hệ yêu đương với hơn một người cùng lúc lại không còn là vấn đề riêng nữa.

Mọi con người đều có quyền tự do chọn lựa và chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình. Điều tối quan trọng trong mọi mối quan hệ, giữa người với người, đó là sự tôn trọng. Chúng ta phải tôn trọng quyền được biết và quyền được lựa chọn của đối phương. Nếu em không thể (hay không muốn) chọn lựa thì em vẫn phải trả cho những đối tượng kia quyền chọn lựa của họ. Thực tình, không mấy người kết án trái tim đâu, người ta chỉ kết án những toan tính ích kỷ của cái đầu. Người ta dễ thông cảm với một trái tim đa đoan, nhưng hiếm khi tha thứ cho sự lừa dối. Bởi tình yêu thường không liên quan gì đến đạo đức, nhưng cách ứng xử với con người thì có.

Tôi biết một người đàn ông có đến bốn bà vợ sống rất vui vẻ với nhau. Bí quyết của ông là trước khi đến với ai, ông đều thành thật kể với họ, rồi kể với các bà vợ mình. Nếu tất cả đồng ý thì ông tới luôn. Nếu một trong các bà từ chối thì ông không theo đuổi nữa. Đa số mọi người nể trọng ông thay vì phê phán. Tôi chắc cả thế giới này đều có lúc mong được như ông (joke). Tuy nhiên, ít ai đủ bản lĩnh, đủ thành thật như ông. Vấn đề duy nhất là trong nhà ngoài ngõ từ vợ cho đến người xa lạ ai gặp ông cũng hỏi: “Trong bốn  bà, ông yêu bà nào nhất?” Đó là việc duy nhất khiến ông phải đau đầu đối phó và là bí mật duy nhất mà ông quyết không trả lời nhằm giữ hoà khí giữa bốn bà, bởi như một câu danh ngôn mà tôi quên mất tên tác giả: “Một người được yêu chỉ thật sự hạnh phúc khi biết mình đã được yêu hơn ai.” Những bi kịch trong cung cấm thời xưa thường bắt đầu khi ông vua trả lời câu hỏi đó, dù bằng lời hay bằng hành động.

Vì tình yêu không giống nhau ở mỗi người, tôi không thể mang cảm giác khi yêu của tôi gán ghép cho người khác. Tôi không dám khẳng định rằng vì tôi chỉ yêu có một người trong một thời điểm nghĩa là cả thế giới cũng (phải hay nên) như vậy. Tôi chỉ muốn chia sẻ với em, từ góc độ cá nhân, tôi tin rằng, khi ta yêu một người nào đó, ta đã trao hết cả trái tim, tâm trí, thời gian và chẳng còn gì để dành cho một người khác nữa. Khi ta yêu một người nào đó, ta thậm chí quên hết cả thế gian…

Một anh bạn của tôi thú nhận rằng lý do để anh phải chọn chỉ một người rất đơn giản: Anh không đủ tiền, thời gian và sức lực để ngồi chịu trận trong rạp xem bộ phim Sex and the City hai lần, đi hội chợ triển lãm nữ trang và áo cưới hai lần trong một tuần…Phải mua hai món quà trong ngày Valentine và băn khoăn không biết nên ăn tối với ai trong ngày sinh nhật của chính mình…Và dù sao thì anh cũng chỉ dẫn được một cô về ra mắt mẹ để xin cưới.

Tôi cũng gặp vài người ưa thích quá trình sàng lọc, nhưng số đó ít thôi, còn đa số những người khác cả đàn ông lần phụ nữ mỗi lần yêu đều hy vọng tìm được đúng người để đi đến hôn nhân. Cho dù em nghĩ về hôn nhân một cách lạc quan hay bi quan, thì khi thực sự yêu ai đó em cũng mong muốn gắn kết với người ấy đến cuối cuộc đời.

Tình yêu không phải là điều chỉ đơn giản xảy ra rồi tồn tại như thế mãi. Nó bắt đầu bằng một chồi non – một rung động khi nhìn thấy người ấy. Nhưng nếu em chỉ rung động mà không nhìn thẳng vào mắt người ấy lần nào thì tình yêu như cánh chim không có chỗ đậu. Nếu em chỉ nhìn mà không nói thì tình yêu sẽ chết non. Nếu em chỉ tỏ tình rồi để đó đi làm việc khác mà không dành thời gian trò chuyện, hẹn hò, cà phê, xem phim cuối tuần, dự sinh nhật, tâm sự, chia sẻ, động viên, cãi nhau, khóc lóc, giận dữ rồi làm hoà thì tình yêu sẽ bị suy dinh dưỡng.

Yêu thì không khó, nhưng sống cùng tình yêu thì không dễ.

Tôi còn nhớ tấm thiệp mà tôi mua cho kỷ niệm năm năm ngày cưới của mình. Một cánh chim tung gió trên trời. Một con cá kiếm dưới biển. Cả hai lao vào nhau, gặp nhau ở ngay mặt nước và cùng biến đổi, kết hợp thành một…con thuyền. Chim trời hoá thành cánh buồm. Cá nước hoá thành thân thuyền. Trước mặt là biển rộng. Đó là một hình ảnh ví von hoàn hảo. Tình yêu chính là quá trình biến hoá đó. Nó thực sự là như vậy. Nó đôi khi, không hề dễ dàng mà đầy những trải nghiệm đau đớn. Tình yêu, không chỉ là gặp gỡ và đồng hành. Tình yêu cũng không phải là sự tận hiến từ một phía mà là kết hợp trong một quá trình hoá thân cùng nhau. Ta vẫn kết nối với môi trường nuôi sống ta, nhưng cũng không còn hoàn toàn là ta nữa. Để sống cùng với tình yêu thực sự thì phải chấp nhận điều đó.

Em có khả năng hiến mình trong bao nhiêu quá trình hoá thân như thế – cùng một lúc – nếu em nói những mối tình hiện tại của em đều là yêu thực sự?

Phạm Lữ Ân

Gom nhặt của đời

Nhìn chung, có một sự khác nhau rõ rệt giữa hai khái niệm cần và muốn. Tôi muốn có một chiếc Dylan, thật sự muốn như thế, nhưng tôi chỉ cần một chiếc Super Dream đàng hoàng để làm phương tiện đi lại, phục vụ công việc mà thôi. Đó, muốn được hiểu là những khao khát để phục vụ cho niềm vui, cái tôi muốn thể hiện, khao khát được chứng tỏ. Muốn dựa vào cảm tính của con người, và con người chúng ta muốn là vô hạn. Còn cần khác muốn thế nào? Cần là khi điều đó thực sự cần thiết cho chúng ta trong cuộc sống. Cần đảm bảo các yêu cầu: chỉ cần có được, tiết kiệm được, tính hữu dụng cao, đảm bảo trong một quá trình. Cần không mang tính thời trang mà mang tính chiến lược, phụ thuộc nhiều vào lý trí của con người.

Và tôi chỉ cần như thế…

WANTS (cái mình muốn) NEEDS (cái mình cần)


Gia đình:

Ai cũng muốn cho mình có được một gia đình hạnh phúc, với ba mẹ, anh chị em, ông bà… Với những bữa cơm đầm ấm, đầy tiếng cười. Tối cuối tuần có thể cùng nhau ăn nhà hàng. Một gia đình với những mối bất hòa luôn được giải quyết triệt để và hài hòa.

Thực sự chỉ cần một gia đình bình yên. Không có tiếng cãi nhau, không có tiếng hét thất thanh giữa đêm tối tĩnh mịch. Không có tiếng khóc của chị gái, trái tim run lên khi nghe mùi rượu của anh trai. Chỉ cần được sống cùng thằng em trai chung một mái nhà, đưa đón nó mỗi ngày đi học. Được có hơi người trong những đêm lạnh, có người trò chuyện…

Công việc:

Muốn làm sếp của 1000 người, muốn làm ăn giỏi như Bill Gates. Muốn mỗi cái gật đầu kiếm ra hàng trăm tỉ đôla, hay cái nhíu mày cũng làm đối tác khóc thét lên. Hay xuống xuống một chút thì muốn được làm trong một công ty đa quốc gia, bay đi Mỹ, Canada training mỗi tháng. Lương thì kiếm vào ngàn đôla một tháng, công việc nhàn nhã, thích nghĩ ngơi thì cứ việc.

Cần một công việc ổn định, một công ty không tệ với một vị trí không tệ. Đi làm giờ hành chính để có thời gian lo cho người khác nữa. Cần có một người sếp giỏi, đáng tin cậy, chỉ bảo cho mình nhiều điều. Cần được làm việc trong một môi trường tốt, các anh chị em trong công ty giúp đỡ lẫn nhau cùng nhau tiến bộ. Được làm việc trong công ty nước ngoài càng sướng, cơ hội luyện English. Cần lương bổng đủ trang trải chi phí sống, phụ giúp bố mẹ một ít, cho thằng cháu một ít, đi học Anh Văn thêm, còn lại tiết kiệm.

Tiền bạc:

Muốn giàu có nứt đố đổ vách. Muốn mua gì thì mua, sắm gì thì sắm. Tiền bạc gửi ngộp ngân hàng Thụy Sĩ. Muốn khi muốn làm gì thì làm, kể cả việc mua màu hồng vĩnh viễn không ai được xài, …

Cần có một nguồn tài chính ổn định. Khi cần mua cái áo mới, cái quần mới, ăn một món ăn ngon mà không phải tính toán, đắn đo suy nghĩ. Hay khi mua cho người yêu một món quà cũng theo sở thích của người ta mà không tính nhẫm lại trong ví còn bao nhiêu tiền. Cần một khoản thích lũy nho nhỏ, khi ốm đau thì tự có thể xoay xở và chăm sóc mình, hay đề phòng khi có biến cố.

Người yêu:

Muốn người yêu là hao hậu, phải là Hoa Hậu thế giới kia. Da trắng, tóc dài và có một tâm hồn lãng mạn, thích thơ ca bay bổng. Mỗi tháng, hai đứa sẽ từ Việt Nam bay qua Nhật ngắm mặt trời mọc, bay qua Ý đi dạo trên những con đường mòn vẹt vết thời gian. Hay được đi dưới những con đường đầy lá phong vàng chiều cuối thu.

Cần một người yêu mình, hiểu mình. Cho dù khoảng cách có thể cách chia hai người, nhưng tâm hồn luôn hướng về nhau. Không cần quá đẹp, nhưng phải có duyên và có khiếu trò chuyện. Biết nấu ăn, nấu mì cũng được không sao cả. Biết chia sẻ công việc của mình và luôn nhẫn nại đọc những bài thơ mình tặng. Cần một bàn tay nóng giữa đêm lạnh, hai đứa ôm nhau nghe Hà Trần hát Sắc Màu…

Bạn bè:

Muốn có những người bạn nổi tiếng, toàn là con nhà giàu, sang trọng để luôn cảm thấy xứng đáng. Muốn những người bạn luôn quan tâm mình, và khi mình cần thì giúp đỡ mình vô điều kiện…

Cần một người bạn thôi. Một người khi mình gọi điện giữa đêm khuya thì biết là vừa có chuyện. Một người bạn nhìn vào mắt mình thì hiểu mình buồn hay vui. Và khi mình buồn, chỉ cần im lặng ngồi đó bên cạnh, chỉ để cho biết có một người đang bên cạnh. Cần một người bạn không tính toán so đó, không nhìn mình bằng con mắt khinh khi khi túi mình trống rỗng. Và cần một bờ vai khi mình muốn khóc…

Tất cả những gì viết ra trên đây chưa bao giờ đủ cả. Còn có những mối quan tâm khác của một con người liên quan đến quá trình sống và làm việc. Thì cũng tương tự như thế, chúng ta sẽ phân tích ra giá trị của chữ CẦN và MUỐN… Tuy nhiên, ở mỗi con người, trong những môi trường khác nhau có cái cần và muốn đơn giản hay phức tạp khác nhau, không có cùng một mẫu số thống nhất. Cái quan trọng là khi đứng trước một món đồ hay một người nào đó, chúng ta cần biết chúng ta “muốn” họ hay chúng ta “cần” họ. Nếu trả lời “Tôi cần cô ấy (anh ấy)”, khi đó chúng ta đã thực sự yêu…

Hãy nhìn lại bảng so sánh trên, những gì chúng ta muốn thật sự khác xa với những gì chúng ta cần. Bản thân tôi, cũng đã từng ngộ nhận những thứ mình muốn là những thứ mình cần, rồi chạy theo hoài nhưng không bao giờ với tới được. Tôi hy vọng trong những điều ở trên, có những điều của chính người đọc entry này, để biết mình đang muốn hay đang cần điều gì đó… Và tôi… Thực sự chỉ cần những điều đơn giản như thế mà thôi…

Nhìn chung, trong một bộ phận giới trẻ được cung phụng quá nhiều, thì khái niệm muốn tồn tại như là điều hiển nhiên. Bản thân họ được chu cấp những gì họ muốn, và không nhận ra làm sao để có được điều ấy. Đến một lúc nào đó, cái cần thiết thoã mãn các nhu cầu tối thiểu không còn, vì đó là điều hiển nhiên. Chính lý do đó tạo ra một đại bộ phận giới trẻ đua đòi, đòi hỏi trong khi đó không tự đi tìm cái mình cần và xa hơn, tự phục vụ cho bản thân, thỏa mãn những cái mình muốn.

Cái mình muốn chưa hẳn là cái mình cần…

(st)