Yêu là luôn lo lắng cho người mình yêu. Nhưng lo lắng thế nào nhỉ?
Là quan tâm, nghĩ tới người ta từng s từng phút, là tự hỏi người ta đang làm j, có khỏe ko, có chuyện j k? …
Hay là cứ để khi nào người ta có chuyện thì mới hỏi, cứ để người ta tự nói ra, nếu người ta ko nói thì biết làm thế nào dc, chỉ biết lo lắng thôi?
Yêu là luôn cố gắng làm người kia hạnh phúc?
Là làm mọi điều người kia muốn, hạnh phúc của người ta cũng là hạnh phúc của mình?
Hay là phải làm cho bản thân mình hạnh phúc trước, rồi mới có thể nghĩ cho người ta, và nếu mình chưa hạnh phúc, thì đành chịu khoan lo cho người ta thôi?
Cách 1 thì làm mình mệt mỏi, cách 2 làm người kia buồn … Hóa ra, ko phải chọn lựa để có được tình yêu, mà tình yêu, hay bất kì điều j trên đời có nghĩa là sự lựa chọn … Mỗi ngày trôi qua, ta phải chọn giữa điều xấu và cái tốt, giữa hy sinh và ích kỉ, giữa yêu thương và giận hờn …
Cuộc sống thật quá phức tạp chỉ để sống và kiếm tìm hạnh phúc!
Day: August 14, 2009
14 08 09
Một ngày mệt mỏi, một chút điều chỉnh cho cuộc sống tốt hơn, nhưng bắt đầu thì khi nào cũng khó, mệt mỏi, ko bắt kịp, và hụt hẫng với một số điều khác lạ …
Uh, thì rồi mọi thứ sẽ qua, đâu còn như ngày xưa, cái thuở mới yêu thèm và nhớ nhau mỗi giây mỗi phút …
Uh, thì rồi mình sẽ đổi thay, đâu còn là mình của hôm qua, sẵn sàng xăn tay áo giúp bạn, khờ khờ dại dại …
Uh, thì rồi mình cũng qua cái thuở quen giải quyết mọi thứ bằng nước mắt và chờ đợi một sự kì diệu thay đổi, mình xông vào, giải quyết nó bằng mọi khả năng mình có, dù thật ra, nước mắt thì dễ hơn và mình thì thấy mọi chuyện đơn giản tầm thường hơn … cứ thế rồi qua, ko run sợ, ko lo lắng, ko quay quắt, ko vội vàng … và đôi khi, ko có cảm xúc hay rụng động …
Có thể, mình đang có một cuộc sống tốt hơn! À, mà đúng là tốt hơn, chứ sao lại có thể ..
Mình có một người thật tuyệt vời để yêu, một gia đình êm đềm và vui vẻ, một công việc có tương lai, những mục tiêu để phấn đấu, có việc nhà để làm, có tiền để tiêu, có bạn bè để tâm sự … cuộc sống như vậy còn đòi hỏi j nữa, đòi nữa, người ta sẽ nghĩ mình tham lam quá độ, mà thật ra … là mình là đứa tham lam thiệt mà! :-S
Một người tuyệt vời để yêu vẫn chưa đủ, mình muốn có một gia đình nhỏ ấm áp, một người chồng ko chỉ yêu mà còn thương, ko chỉ thương mà còn biết chia sẻ, những đứa con dễ thương và ngoan ngoãn, mỗi ngày trôi qua không lo lắng nếu mai con ốm lấy tiền đâu mà trả, và cuộc sống thú vị từng ngày, mỗi ngày trôi đi thấy mình lâng lâng hạnh phúc và đón chờ ngày mai bằng vòng tay rộng mở …
Một công việc thôi chưa đủ, mình muốn là người thành công, muốn làm được những điều người khác ko làm dc, muốn vừa kiếm dc tiền, vừa có danh phận, vừa giúp dc người khác …
Bạn bè thân thiết thôi chưa đủ, mình muốn mình là người đầu tiên xuất hiện khi nó có chuyện, muốn mình là super hero, giúp dc nó mọi chuyện nó muốn, muốn chia sẻ với nó tất cả, muốn bảo vệ nó khỏi mọi điều làm nó buồn và đau khổ…
… Muốn và cần là một khái niệm đơn giản để hiểu, nhưng khó thực hiện! Người ta thường tự nhủ, có cái ta cần là đủ rồi, nhưng vẫn ấm ức, tại sao ko thể có cái ta muốn?
Những điều mình viết trong tobuylist, đều là những thứ mình muốn, nhưng mình phải có nó. Vì mình đâu phải cố gắng để có những thứ mình cần, mỗi ngày trôi qua, mình cố gắng làm bản thân perfect, tại sao ko thể có cái mình muốn chứ???
Không có bất kì điều j là hoàn hảo, anh cũng vậy mà mình cũng vậy! Đôi lúc, sự hụt hẫng là ko tránh khỏi, tại sao ko chấp nhận nó mà hà cớ phải ngồi viết một entry thật dài giống như đang suy nghĩ vẩn vơ, làm người ta mệt mỏi, mà mình cũng mệt mỏi nữa …
Dù luôn nói rằng, cho đi là ko nhận lại, tình yêu cho đi cũng ko cần nhận lại, mà làm ai hạnh phúc cũng ko cần nhận lại, chỉ bất chợt ta thấy, hình như, mình ko cảm thấy hạnh phúc – phút giây này thôi, chỉ phút giây này thôi. Giống như tỉnh dậy sau cơn mơ, bất chợt nhận ra hôm nay ko giống hôm qua, hôm qua ta đã hạnh phúc, tại sao hôm nay lại ko? – Một câu hỏi, hình như ko dành cho mình để trả lời, vì hạnh phúc, là một khái niệm rất ngẫu nhiên, ngẫu nhiên có rồi ngẫu nhiên đánh mất, là một cảm xúc rất khó đạt được, nhưng lại rất dễ mất đi …