Blog Y!360

Phù, hôm nay làm dc nhiều việc ghê!

[vẫn đang nghe cầu vồng khuyết *-*]
Những ngày này đôi lúc thấy cuộc sống của mình vô vị, vô vị bởi vì quanh quẩn xó nhà, học hành, đọc sách chán lại chơi game, rồi nghe hoài bài nhạc cũ rích, và rồi lại quanh quẩn …

Nhưng cũng những ngày này mình lại thấy cuộc sống của mình bình yên …
Bình yên vì mỗi ngày trôi qua mình vẫn thức dậy, có cái gì đó để làm, có mẹ nấu cho ăn, được thoải mái ngủ tiếp nếu mình thik …
Bình yên mỗi đêm online chat chit, đủ bạn bè, em út, họ hàng, đôi khi chọc phá, đôi khi tâm sự … phải chăng nếu ta đừng cầu toàn quá thì cũng thấy cuộc sống của mình đáng sống, khi bên ta có bạn bè … ko giúp gì nhiều, chỉ im lặng và nghe mà thôi!
Bình yên khi học hành, khi đọc dc điều hay, khi làm được điều gì đó cho mình và cho người khác, dù ko to tát, tự dưng thấy vui!
Mình hay tự lẩm nhẩm lại câu nói bên blog của T rằng “hãy luôn nhớ rằng nhiều người đang ao ước có một cuộc sống như của mi thôi đó!”
Dạo 1 vòng quanh Y360, thấy họ cũng trăn trở, nhưng biết làm sao dc, đâu phải điều gì trăn trở cũng có thể thay đổi được đâu! Cứ quay về làm công việc của mình hơn là ngồi đó mà than vãn nhỉ?
Mấy đứa bạn về … cảm giác sắp được gặp lại lớp cũ, cái cảm giác này sao mà lạ, và vui, và thấy hạnh phúc, và nhớ lớp mình! Dù sao đi nữa, những kỉ niệm đẹp, và buồn, và vui với D1 vẫn là điều gì đó ko thể thay đổi trong mình [đang nghe we will get there và khóc]. Mong chờ!
Tự nhiên, playlist của mình thường được add vào và del đi mỗi khi mình bật lên! Và hôm nay bất chợt nhận ra đó toàn là những bài có thể làm mình khóc! Có thể khóc vì vui, cũng có thể khóc vì tiếc, có khi khóc bởi nhớ … Phải chăng … ???
I will be stronger! I must be stronger!

Blog Y!360

Đã khuya rồi còn ngồi đếm sao …

Bạn bảo còi đừng nghe, để rồi lại vẩn vơ, đã hay nghĩ còn cứ muốn quay đi quay lại …

Còi biết chứ!

Còi vẫn nghĩ cầu vồng thì ko bao giờ khuyết! Mà còi cũng ko thấy cầu vồng đẹp. Chỉ thường reo lên khi thấy cầu vồng theo phản xạ tự nhiên!
Còi vẫn nghĩ chả có gì đẹp khi nó chỉ là hình ảnh phản chiếu của những giọt nước dưới mặt đất.
Giống như còi nhìn thấy trăng cũng ko thấy đẹp, bởi trăng vốn chỉ là một hành tình ko phát ra ánh sáng, nó chỉ hấp thụ ánh sáng của mặt trời, chỉ có vẻ hiền dịu như thế thôi, chứ chả làm dc gì có ích cả!
Còi thik mặt trời, lúc nào cũng xấu xí, ko ai dám nhìn, nhưng nó có ích!

Còi chỉ muốn nghe thử để biết mình có thể chịu đựng dc bao nhiêu!?
Cứ thế, muốn trêu chính mình!

Ko có thời gian để nghĩ vẩn vơ. Biết bao việc phải làm!

Tự nhiên thấm thía câu nói nghe dc ở đâu đó, cách tốt nhất để tránh rắc rối là đâm thẳng vào nó!
….
Dont ask me why!

Blog Y!360

Hehe, bữa ni mới nhận ra là mình hình như đang cưa sừng làm nghé! Sao mà toàn chơi với em út, nên toàn cm của e út ko hà!
Vậy cũng okie vì dc cái trẻ lâu, lúc nào cười cũng tít mắt như con nít, khỏi sợ nếp nhăn, khỏi phải che miệng cười hí hí ko thoải mái!
Không bít có phải tại hôm nay trời mưa, phòng mình tự dưng mát mẻ, nên tâm trạng vui vẻ lên nhìu hay ko! Nhưng mà dù sao thì cũng vui …
Đời có bao lâu mà bùn hoài!

Chúc mọi người tuần mới vui vẻ!
Chúc mình tuần ni finish hết công việc! (chưa đi làm mà thấy còi oách chưa – công việc – haha)

Tự hứa với bản thân: tuần sau thi toeic! Pà con cô bác có kinh nghiệm thì share cho còi với nà, đừng để đi thi về khóc bù lu bu loa thì mới bảo sao ko nói nà!

Câu nói của ngày: còn sống là còn cơ hội! (ăn cắp bản quyền nên cấm phổ biến linh tinh)

Blog Y!360

Em mỉm cười, một nụ cười nhẹ bẫng đủ để không ai nhận ra dấu vết của nó, nhưng anh thấy, và anh hiểu ý nghĩa của nụ cười ấy.

Bao nhiêu lâu rồi nhỉ, hai tháng, à không, chính xác là 1 tháng và 14 ngày. Nhanh em nhỉ, dường như thời gian cho một tình yêu là quá lâu và cho một lời chia tay thật nhanh . Nhanh choáng váng đến nỗi một buổi nhìn sang bên cạnh, nhìn vào mắt em, anh hiểu, mình đã ko còn là của nhau.

Ai đó từng nói, tình yêu chỉ cần một lý do là yêu. Nhưng chia tay thì bao nhiều lý do cho đủ.


Ngày mình yêu nhau cũng thế. Anh luôn lúng túng mỗi khi em hỏi: “Vì sao anh lại yêu em ?”.

Lúng túng thật sự. Không phải vì không yêu, mà vì anh không biết yêu em vì cái gì, chỉ đơn giản là từ buổi chiều hôm đầu tiên gặp nhau, anh biết mình phải yêu em. Như định mệnh vậy. Nó rơi xuống đột ngột đến nỗi anh không nhận ra.

Em mang đến một cái gì đó rất khác với anh trước đây. Trước đây của anh chỉ là cái vòng lẩn quẩn học, rồi chán thì đi cà phê với lũ bạn, lâu lâu anh em tụ họp lại lai rai. Hết! Nhiều khi anh thấy chán nản, muốn làm một cái gì đó khác bình thường. Nhưng làm gì bây giờ?
Từ lúc có em, anh suy nghĩ nhiều hơn, làm sao để em vui, làm sao để em yêu anh nhiều hơn nữa và làm gì cho cả tình yêu của cả hai đứa.
Em hài hước, về khoản này là giống anh nhất. Còn lại, em khác anh hoàn toàn. Thật thế!

Em trẻ con làm anh nhiều khi phát bực, em nhạy cảm nên toàn lo vẩn vơ. Em yếu đuối như một cô bé con vậy. Bên em, anh muốn mình thật mạnh mẽ, thật nhiều tình yêu thương để khoả lấp đi những lo lắng, những nghi ngại trong em. Nhưng… bao nhiêu cho đủ ?

Nhớ có lần em muốn mình phải làm cái gì đó thật lãng mạn. Thế là hai đứa gửi xe, đi dạo bộ. Đang đi, bỗng em reo lên:

“Tối nay có trăng kìa anh!”

Bất giác anh nhìn lên, ừ nhỉ, có trăng, sáng thật. Rồi nhìn sang em, vẫn còn vui sướng vì cái sự phát hiện ra trăng của mình, như thể trên đời này chỉ mình em thấy trăng thôi. Em là thế, ngộ nghĩnh, có thể vui vì một điều gì đó rất bình thường. Nhiều khi đến kỳ lạ. Cứ thế em cuốn anh theo, một cách tự nhiên, anh nhận ra rằng mình càng yêu em hơn. Nhưng ngu ngốc thay, anh không nhận ra rằng em cũng thế.

Rồi cái ôm đầu tiên. Em nói em rất thích được ôm từ phía sau, vì nó làm em cảm thấy ấm áp và được che chở thật an toàn. Khi anh ôm em, em giật mình. Và rồi em ngoan ngoãn, bình yên trong vòng tay anh. Khi ấy anh cảm thấy mình thật hạnh phúc. Và khi ấy anh mới biết yêu và được yêu thật kỳ diệu…

Em luôn hỏi:

“Vì sao anh luôn ấm mà em lại lạnh thế?”

Có lẽ vì mình yêu nhau khi mùa đông. Tay em lúc nào cũng lạnh. Anh đều phải ấp trong tay mình nó mới ấm lại được. Mỗi lần như thế em thích lắm. Em luôn nũng nịu than lạnh để được ấp trong tay anh. Tình yêu thật ấm áp!

Em không biết uống cà phê, thế là mỗi lần mình đi uống nước, anh lại tập cho em uống. Anh đút từng muỗng, em nhăn mặt như con nít uống thuốc vậy, nhìn rất đáng yêu. Anh không biết rằng em chịu tập uống nó vì anh, vì anh rất thích uống cà phê, vì em muốn được cùng anh thưởng thức vị nồng và ấm sực của nó khi mùa đông về. Cho đến lúc này anh vẫn không nhận ra là em cũng rất yêu anh.

Anh không nhận ra…

Nên anh đã để em ra đi…



Hôm ấy, em bảo anh không đánh mất em, anh chỉ để em ra đi thôi.
Đêm đó, anh đã suy nghĩ. Và lần đầu tiên anh nhận ra rằng em yêu anh, yêu rất nhiều. Anh đã tự mắng mình như một thằng ngốc!
Vì anh đã không tin tưởng vào tình yêu của em. Anh bắt em phải chờ đợi để xác định lại tình cảm của mình. Nhưng đã yêu thì xác định gì nữa.

Em mệt mỏi!

Cũng đúng thôi, vì anh không có lòng tin vào tình yêu này, anh đã trở nên yếu đuối từ lúc nào cũng không rõ nữa…

Ngày mình chia tay
Trời vẫn còn đông…
Đông cho trời và đông cho lòng người…

Tình cờ thay, hôm nay, anh lại gặp em ở một quán cà phê mới mở. Anh mới nhớ ra rằng ngày trước em có sở thích khám phá những quán nước mới và thích đi một mình. Anh không hiểu vì một mình thì buồn lắm, em chỉ cười vì chính em cũng không hiểu được cái sở thích kỳ quặc ấy của mình.

Em vẫn thế, vẫn mái tóc đen dài để tự nhiên, vẫn cái áo cổ lọ màu cam chói chang mà em bảo mùa đông u ám nên phải mặc những màu tươi như thế, nhưng anh hiểu còn một lý do nữa là vì em sợ nỗi buồn, sợ sự cô độc…

Nhưng hôm nay, cô nhóc vẫn mảnh khảnh, bên chiếc bàn nhỏ bé, trên mặt vẫn còn vương vài giọt mưa. Bất giác anh muốn đến lau cho em, nhưng sựng lại, ừ nhỉ, đâu có được, mình đã để em đi rồi mà. Em đã không là của mình nữa rồi.

Em đang lơ đãng nhìn đi đâu đó, không phát hiện ra anh. Phải suy nghĩ một hồi lâu, anh quyết định sẽ đến chào em, cái cảm giác là những người xa lạ làm anh thấy khó chịu. Vừa dợm bước, anh đã thấy em đứng lên, mỉm cười rất tươi, nụ cười dành cho một ai đó sắp bước vào.

Một chàng trai. Sao lại như thế?
Phải rồi, mình chia tay rồi mà!
Em tìm hiểu và yêu một người mới cũng là chuyện bình thường thôi. Bình thường thôi!

Hai người trò chuyện rất vui vẻ, người ấy đưa tay lau những giọt nước trên mặt em, em đưa đôi tay nhỏ bé chỉnh cổ áo cho người ấy, những cử chỉ trìu mến dành cho một người khác. Không phải anh!

Phải rồi. Mình chia tay nhau rồi mà!

Rồi hai người đứng dậy, hình như phải đi đâu đó. Bất giác, anh muốn chạy đến và níu tay em lại, bất giác anh thấy mình bất lực, ngu ngốc như cái thằng mà mấy tháng trước đã để em ra đi…

Và bất giác, em quay về phía anh, chính xác là nhìn vào mắt anh, em thoáng cười, nụ cười nhẹ đủ để không ai nhận ra dấu vết của nó, nhưng anh hiểu và nhận ra nụ cười đó.

Em đi rồi, ngồi một mình trong quán, lại bất giác, anh tự hỏi:

“Không biết em đã uống cà phê được chưa?”

Và bất giác anh lấy điện thoại, vào danh bạ, tìm đến tên em. Nhưng đâu mất rồi nhỉ?

Phải rồi, mình đã chia tay!

Evi!


Anh đừng nói nữa…

Em đoán ra rồi! Thôi anh đừng nói nữa
Chỉ một lời đơn giản có gì đâu
Nhạy cảm quá

Blog Y!360

Photobucket
Người yêu ơi có biết câu chuyện về một loài hoa, không sắc không hương chỉ một tấm lòng, gửi tình yêu theo gió tới thinh không…

Photobucket
Nếu không biết em kể anh nghe, chuyện tình loài hoa dại ẩn mình trong lòng đất, dai dẳng chờ mong ngày cựa mình đón nhận, một tình yêu chân thực sinh sôi.

Photobucket

Hoa bé nhỏ thôi và trái tim rất nhỏ, dễ lao đao khi được chạm vào. Một ngày kia mặt trời sáng trên cao, đem động lòng trước hồn hoa run rẩy, muốn thử sức mình đem sự sống cho hoa. Dẫu mặt trời đang ở rất xa, vẫn mang sức ấm ngàn đời xuống sâu lòng mặt đất, trái tim kiêu hãnh nghĩ trong lòng rất thật, với loài hoa kia một tuần đã đủ yêu.

Dù hoa không đẹp và cũng chẳng khó chiều, hoa bé nhỏ cũng vẫn là hoa dại. Loài hoa ít được nâng niu nhưng giàu tự ái, mê mải tự do trên những cánh đồng xanh. Hoa thử đo tình yêu bằng độ dài ánh sáng, bướng bỉnh nên không chịu nhú mình, chờ ngày đến mặt trời với tình yêu chân thật.

Mặt trời vốn là chúa tể của mọi loài, đâu có chịu thua một bông hoa hoang hoải. Đem theo mình cả một khối tình có thể làm tan chảy trái tim băng giá nhất, đến với hoa trong một phút giây thật, anh cũng tự nhủ mình có lẽ đã bắt đầu yêu.

Hoa ngẩn ngơ đón nhận diệu kỳ, trái tim ngây thơ run lên vì hạnh phúc, có lẽ nào giấc mơ này có thực, hoa đã yêu và cũng đã được yêu. E ấp hoa xòe cánh mỏng yêu kiều, màu rực rỡ như màu tình yêu ấy, trái tim hoa tan chảy thành bụi vàng lộng lẫy, dát sáng ngời trên gương mặt người yêu thương…

***

Photobucket

Giá như chuyện tình mình được như truyện cổ tích ngày xưa, (anh nhỉ?) chấm dứt khi cô bé lọ lem cưới được chàng hoàng tử, rồi nghĩ họ sẽ sống bên nhau hạnh phúc cho tới cuối đời. Hoa như em trong hạnh phúc chơi vơi, đâu biết được trong mật ngọt kia tình yêu còn vị mặn.

Anh thân yêu anh rạng rỡ như mặt trời, anh có mặt trăng anh có bầu trời anh có hoa hướng dương xinh đẹp. Anh cao sa, anh rạng ngời, anh kiêu hãnh. Anh là kẻ đi chinh phục đến ngàn đời. Một ngày kia anh phiêu bạt tới phương em, đặt dưới chân em trái tim anh kiêu bạc, anh nói lời yêu dễ dàng anh biết được, em sẽ trao lại anh trái tim bé nhỏ thơ ngây của một loài hoa.

Anh nắm giữ tim em anh nắm giữ hồn hoa, trong lòng bàn tay rồi nhưng anh chưa thấy đủ. Anh muốn em thuần phục như người ta dạy bảo loài mãnh thú, ngoan ngoãn nghe lời lòng chẳng được nghĩ suy.

Anh đâu biết dẫu em chỉ là bông hoa dại kia, thiếu thốn tình yêu và khát khao hạnh phúc, nhưng không phải vì bị vứt bỏ mà em chọn cuộc đời du mục, em vứt bỏ lồng son vì muốn tới cánh đồng xanh.

Bởi thế nên em sinh ra là bồ công anh, không phải là hướng dương hiền lành ngày dõi theo hướng mặt trời để thỏa mãn lòng kiêu hãnh, cung cúc phục tùng những ý muốn của chủ nhân.

Anh thân yêu dẫu cho anh rất giận, em không đánh đổi sự tự do của mình để làm thê thiếp của mình anh. Dẫu đời hoa bé nhỏ rất mong manh, em vẫn mong được sống trọn vẹn chỉ là người duy nhất, của người yêu em, chỉ riêng em, và cả tâm hồn em.

***

Photobucket
Không thỏa mãn vì tình hoa chân chất, không thể yêu hoa chỉ đơn giản vì hoa, mặt trời lại rong ruổi những bước xa, trên chặng đường chinh phục những tình yêu khác. Có sao đâu chàng mỉm cười rất bạc, dẫu thế nào cũng có hướng dương kia.

Chàng để lại tim hoa vết cắt chia lìa, chàng để lại hồn hoa những lặng câm run rẩy. Hoa giấu mình vào xù xì trái tim đang tan chảy, không phải vì tình yêu mà vì lệ của tình yêu. Nhưng không sao nhỉ, dẫu đời hoa có ngắn bao nhiêu, hoa sẽ vẫn dai dẳng chờ tình yêu chân thật từ đời này sang đời khác, mỗi cọng tơ trắng rủ mình bay theo nỗi buồn man mác, mang tình yêu hoa về với thinh không.

Em gượng tay vụng vuốt ánh cầu vồng, trong sắc trắng đồng hồ hoa trắng quá. Từng chiếc tơ gai tua tủa đẹp rạng ngời mà vẫn không chói lóa (@unknown), vụng về bay theo từng cơn gió ngang qua. Em chúm môi thổi đi thật xa, tình yêu em giữ xót xa và âm ỉ, cái niềm đau mà từ ngày anh ra đi vẫn chưa bao giờ ngơi nghỉ, vẫn nhói lòng em mỗi khi nghĩ về anh.

Như tình yêu hoa vàng trên cánh đồng xanh, như tình yêu vô sắc vô hình của gió, em chờ mong ngày chợt nhận ra xung quanh mình vẫn có, một tình yêu vĩnh cửu đến muôn đời.

Photobucket

Sưu tầm từ blog xikechua >>> blog here