Có những nỗi sợ mà khi lớn lên, khi người ta trở nên hiểu biết người ta ko còn sợ nữa – những nỗi sợ thủa ta còn nhỏ – mà người ta gọi là nỗi sợ của trẻ con…
Ngày còn bé, ai cũng có khi sợ một cái gì đó. Bạn bè còi, có người sợ rắn rết, có đứa sợ ông kẹ (dù ông kẹ của xóm còi thật ra chỉ đáng sợ vào những lúc say rượu mà thôi ^^), có đứa lại sợ bóng tối, sợ những lúc phải đi tè một mình khi trời tối … Ngày xưa, hình như ai cũng sợ nhiều, nhưng rồi lớn lên, tự dưng một ngày ta nhận ra là ta ko còn sợ tất cả điều đó nữa!
Nhưng còi ngày xưa đã ko sợ ông kẹ, bởi vì còi biết ông kẹ là chú hàng xóm cũng rất dễ thương, chú ấy chỉ hay uống rượu, và loạng choạng đi dọa con nít, nên còi chỉ tránh chú ấy những lúc chú ấy say thui! Nhưng đến h vẫn ghét những người say!
Nỗi sợ trẻ con của còi là những lúc ngủ mơ, thấy những điều đáng sợ, giật mình dậy trong đêm và ko thấy ba mẹ nữa (ai bảo ba mẹ cho còi ngủ riêng sớm kia chứ! ) rồi ko ngủ lại được nữa, cứ chìm vào những suy nghĩ linh tinh, vẩn vơ … từ ngày nhỏ đã biết nghĩ nhiều, rồi cứ thế sợ những khi trời tối, phải ở một mình, ko có bạn chơi cùng và nghĩ.
Nỗi sợ trẻ con là những hôm phải đi học về ngang qua cánh đồng mùa đông. Mùa đông trời mau tối, bạn bè thì ở gần, ko ai đi về xa như còi, đạp xe về, băng qua đồng rồi tới nghĩa trang … cảm giác ớn lạnh bây giờ ko còn nữa, bởi vì đường đèn bây giờ sáng trưng chứ ko tối mù như ngày xưa.
Nỗi sợ trẻ con là lúc đã xuống ĐN, và đèn cầu thang bị hư, nhìn lên nhìn xuống thấy đen ngòm, sợ ko dám xuống cầu thang, sợ cái hẻm tối trong góc cầu thang, sợ khi chạy ù lên tầng và cảm giác ai đó theo sau lưng, chỉ 1 xíu thôi thì sẽ chụp được mình, và lôi tuột đi …
Nỗi sợ trẻ con là những lúc ba bắt đi một mình, ngày đầu tiên đi học ba bắt đi một mình, ko có ai để mà dựa dẫm, ko có ai hỏi giúp, ko có ai bảo cho biết phải làm gì … Cứ thế, tính mạnh dạn chẳng sợ cái gì cũng từ đó mà ra, bởi vì nếu ko mạnh bạo bước tới hỏi, sẽ cứ thế đứng một mình trong sân trường khi ai ai cũng đã vào lớp hết rồi! Lên lớp 6, một mình tự đạp xe đi đăng kí học anh văn, một mình tìm lớp, một mình chọn trung tâm, một mình lang thang khắp ĐN để biết đường … cứ thế rồi người ta lớn lên, người ta cũng “ko thèm sợ” đi một mình nữa!
Nhưng nỗi sợ thời thơ bé hình như vẫn theo mãi, chứ ko phải mất hẳn như cái đuôi con nòng nọc sẽ biến mất khi nó lớn lên. Tới tận bây giờ, vẫn sợ phải đi ăn một mình, buổi trưa ko có bạn đi cùng có thể sẽ nhịn ăn cơm, những khi đói bụng mà ko rủ được ai đi ăn cùng thì phải ráng mà nhịn, nhiều khi đánh bạo đi một mình rồi cảm thấy ai ai cũng đang nhìn mình, và họ cười mình bởi vì mình đang đi một mình, cô đơn như một con ngốc ko có bạn …
Vẫn nhớ ngày bé, sợ nhất và buồn nhất là những lúc đau, mà lại phải đi khám một mình. Ba me bận, bệnh viện gần nhà nên phải đi một mình. Bệnh viện thì rộng, cứ thế mò mẫm đi khám, rồi lết về tới nhà … cái cảm giác tủi thân khi vừa khám xong, làm tiểu phẫu xong thì phải tự đi lấy thuốc, tự làm thủ tục nhập viện cứ đeo bám. Vậy nên rất hiếm khi còi đau, và cũng rất hiếm khi đau mà ra viện liền, cứ thế hẹn lần hẹn lữa tới lúc ko chịu dc nữa thì thôi! Có khi bệnh cũng ko chịu nổi, tự nó đành phải khỏi!
Hôm nay lại cảm giác đó … tự dưng muốn bật khóc, tự dưng chán ko muốn làm gì … bởi còi tưởng lớn lên nỗi sợ và cảm giác đó sẽ biến mất hay còi đã hy vọng thật nhiều như vậy, nhưng rồi lớn lên vẫn ko thay đổi được gì, vẫn nỗi sợ trẻ con ấy, vẫn sự tủi thân ấy, vẫn là một mình, vẫn chợt thấy mình đứng sững mà ko biết làm gì, ko biết phải đi đâu!
Hoặc là còi vẫn còn trẻ con, hoặc là nỗi sợ ấy h đã lớn thành một nỗi sợ khác, ko còn là nỗi sợ con nít nữa … nhưng dù sao đi nữa, thì cũng thật đáng sợ!
Đôi khi còi ko biết, mục tiêu để mình đi tới, cứ cố gắng và cố gắng là để làm gì, khi mà chính nỗi sợ của mình cũng ko giải quyết được!?
Khi mình hiểu biết, mình biết nguyên nhân của những nỗi sợ hãi, mà vẫn ko thể làm gì khác được, đó chính là sự thất bại lớn nhất?
Bất chợt còi nhớ ai đó nói rằng: “Bất kể là chuyện gì khó cũng có thể làm được, bất kể là bài toán thế nào rồi người ta cũng giải ra, có 1 điều mà bản thân ko thể tự làm được, đó là tự làm cho bàn tay mình ấm lên … “
Đôi khi, nhìn quanh, và người ta chỉ cần 1 cái ôm thật chặt là đủ!
Month: August 2008
có nên tin vào luật pháp???
Thật ra lâu nay ai cũng biết, chuyện mất cắp vặt là chuyện thường tình ở đây, ngay nơi mình sống, nơi mình học tập và làm việc! Vậy có ai đặt câu hỏi, sinh ra cái gọi là công an nhân dân thì để làm gì ko?
Tự nhiên mấy hôm nay nhà có việc, nên mới phải cậy nhờ “mấy chú công an”, nhưng rồi có việc mới biết, hóa ra cái lực lượng mà mình đi làm, đóng thuế để trả lương cho họ, hóa ra ko phải để bảo vệ mình! Cũng bất công y như cái gọi là lực lượng an ninh của tổ, của khối phố vậy! Hàng tháng, mình phải đóng tiền, ko đóng thì bảo cắt gia đình văn hóa, nhưng đóng thì nói thật, đồng tiền làm ra khó khăn lắm, tiêu tiền cũng chật vật, giá thì cái gì cũng cao, chứ đóng tiền thì nạn trộm cắp có giảm ko? Mình sống có an ninh hơn ko?
Chuyện nhà còi bị ăn cắp, thật ra cũng chẳng phải chuyện to tát gì. Ở gần nhà có một thằng vô lại, lợi dụng tối nhà đang sửa ko có ai, nó cạy cửa vô nhà ăn trộm hết cả vật liệu, cửa nẻo, tới dụng cụ nề của thợ xây … Sáng ra phát hiện được, kêu công an, (những tưởng công an sẽ tới vù vù như trong phim cảnh sát hình sự ấy!), nhưng mà cuối cùng sau năm lần bảy lượt viết hết đơn này tới tờ trình khác thi cũng cử dc 1 ông công an xuống. Tới nơi thì mình đã đi làm xong cái nhiệm vụ điều tra rồi (ôi thì của mình mình xót, chứ của mấy ổng ấy đâu!), phát hiện ra ai ăn cắp, mình cũng phải tự đi tìm lại đồ đạc đã mất, cũng mất kha khá tiền đi dò hỏi, rồi thì thuê xe chở về … đủ thứ rườm rà rắc rối! Nhưng cuối cùng đồ đạc thu được lại ko được mang về, mà phải mang lên công an giữ! Khổ thay, nhà thì đang làm, thợ thì ko thể chờ được, đành đút tiền xin đồ về, nhưng họ cũng chỉ cho xin 1 ít thôi, còn lại họ giữ! Tính ra cũng được gần 1 tuần rồi, nhưng họ vẫn ko cho mang về! Ấy là đồ đạc, còn thằng ăn cắp thì họ lại thả ra, ko quản thúc, cũng ko có lệnh truy tố hay gì cả (dù tổng cộng số của cải bị mất lên tới gần 10 triệu – ai am hiểu luật pháp thì biết phải làm thế nào chứ ạ!?), thả nó ra, nó về còn qua nhà đòi gây!!!??? Thiệt tình, hết biết, báo công an, công an ko trả lời! Ối, hóa ra đã bị hại, lại còn bị công an hại nữa mới ghê!
Càng nghĩ, càng thấy mấy lần trộm nhà người khác bị bắt, họ trói gô lại đập cho nhừ tử, chỉ còn thiếu chết thôi, thế thì cũng đáng lắm! Càng nghĩ, càng muốn mình là con trai, mình đập cho thằng trộm một trận cho chết luôn, bởi vì trông đợi vào cái gọi là công bằng, cái gọi là an ninh mà nhà nước hay pháp luật mang lại thì uất ức mà chết mất! Càng nghĩ, càng thấy thật giả dối, mọi thứ đều giả dối, bởi vì sinh ra cái gọi là chính quyền, mà lại ko bảo vệ được cho dân, thử hỏi nuôi cả một bộ máy như thế làm gì? Càng nghĩ, càng thấy ko hiểu vì sao nhà nước luôn có cải tổ, luôn có luật pháp (mỗi năm họp tới mấy kì), luôn có ông này bà nọ, mà lại để dân phải uất ức tới nghẹt thở thế này? Càng nghĩ, càng tự hỏi, tại sao người ta phải cố gắng leo lên cao, để rồi làm to, rồi “ăn dày”, bởi có như thế thì quyền lợi cá nhân mới đảm bảo chứ gì?
Còi muốn viết ra, ko phải để thấy đỡ tức, mà để nếu như may mắn, ai đó có thẩm quyền mà đọc được, thì thấy tự xấu hổ với cái mà họ xây dựng nên! Nếu có 1 từ để miêu tả cái gọi là chính quyền, thì chỉ có 1 cái đúng nhất : BẤT LỰC!
Tự dưng nhớ lại đoạn ông bộ trưởng bộ pháp thuật hỏi Hermine trong Harry Potter là có muốn về làm cho sở luật pháp ko, cô ấy đã trả lời “tôi hy vọng mình làm được cái gì đó có ích hơn!”.
Thiệt tình, thối nát giống nhau! Trộm hay chính quyền, phải chăng ở cùng 1 phe!???
Entry for August 16, 2008 [weekend]
Cuối tuần rồi!
Đây là tuần cuối cùng của hè, bắt đầu từ mai, mọi người sẽ thi lại! Kì này còi may mắn nên không bị thi lại môn nào … vậy là dc nghỉ hè thêm 2 tuần nữa – để dành để thi toeic và làm nốt mấy chuyện bên diễn đàn!
Tuần vừa rồi thiệt là dài, biết bao nhiêu là chuyện … nhưng thật may là mọi thứ đã qua, êm đẹp! Cuối tuần này còi phải “tăng ca” làm việc vì tuần rồi ko làm dc chi cả (do tâm trạng chán chường mừ!)
1 tuần dài – và còi mừng vì mình thật can đảm (can đảm chứ ko phải giỏi giang) là mình đã vượt qua, vẫn đủ tỉnh táo để biết điều gì là đúng, vẫn đủ sáng suốt để ko nóng giận, vẫn đủ nhiệt tình cho tuần mới và đủ niềm tin vào tương lai! Vậy là quá đủ rồi! Đâu cần phải giỏi giang, thông minh, nhiều tiền hay thứ gì khác mới làm mình vui, mình vẫn có thể hạnh phúc với những điều mình đang có, những điều mà nhiều người mơ ước, và quan trọng là những điều đó sinh ra là thuộc về mình – hơn là mong đợi những gì viễn vông mà mình biết mình ko thể nào với tới, phải ko nào?
Tuần mới lại bắt đầu, tự hứa với bản thân sẽ làm tốt mọi việc, ko để cảm xúc chi phối nhiều như tuần rồi nữa! Dù gì thì biết bao người đã tin và giao cho mình nhiều việc còn gì, mình ko được làm bất kì ai thất vọng!
Tuần này chúc anh iu của còi thành công và nhiều may mắn trong công việc mới nè! [Dù lần này như thế nào , e vẫn sẽ tin là anh rồi sẽ thành công, chỉ là sớm hay muộn mà thôi, cố lên anh nhé!]
Chúc cho lớp còi thi lại suôn sẻ, năm cuối rồi, còi ko có gì mong nhiều hơn là lớp mình sẽ ra trường “đúng thời hạn”!
KTrang thì lại bắt đầu 1 semester mới, chúc nó thi tốt này!
Chúc mọi người may mắn và nhiều niềm vui!
Entry for August 14, 2008
1 ngày kinh khủng, mệt mỏi và chán chường … đã trôi qua!
Cuối cùng thì mọi chuyện cũng ổn thỏa, nhờ mẹ, nhờ mọi người, có lẽ là nhờ cả sự may mắn mà cả nhà đã gom góp từ lâu tới h nữa! Cám ơn vì tất cả!
Nếu đã có lúc nào đó mình nghĩ rằng life is unfair, mình nghĩ rằng luật nhân quả hóa ra ko đúng, thì chắc là lúc đó mình đã lú lẫn mà quên mất tất cả điều đúng đắn rồi! Điều tốt sẽ tới, nếu mình thực sư biết làm những điều tốt, cho gia đình và cho mọi người xung quanh! Mình tin điều đó!
Sáng gặp một cô lớn tuổi bày cho mấy phương thuốc chữa đau khớp, rồi dạ dày, rồi chữa bệnh gan, tự dưng thấy cuộc sống cũng có nhiều người tốt từ trong tâm, cô ấy bày và nói đi nói lại “con còn trẻ, con nhớ để sau ni bày cho người khác, cứu người là quan trọng nhất!” ![]()
Mình ko thik cách khuyên của ai kia, cứ đề mọi thứ trôi qua, rồi sẽ ổn … Nói thế thì chẳng còn gì để mà cãi nữa! Quan trọng là khi có việc, mình cần ai đó ở bên, cần sự an ủi chia sẻ, giúp đỡ, lời nói đôi khi ko giải quyết dc gì, nhưng nói ra điều gì có ích vẫn hơn!
Tự dưng vì thế lại thất vọng, lại quẩn quanh câu hỏi cũ, nên >< ko nên!!??? Mình ko biết, nhưng nếu mình ko tìm ra câu trả lời thì thời gian sẽ trả lời tất cả! Điều quan trọng là mình biết, đâu mới là chỗ dựa thật sự, là bàn tay sẽ chìa ra khi mình gặp khó khăn, vậy là đủ rồi!
Nhiều việc quá, nhưng mình sẽ làm được, mình cố lên!
Entry cho họp lớp dê nhứt!
Cuối cùng thì sau 4 năm ko gặp (tệ quá!) bạn còi cũng đã gặp lại được lũ dê nhất ngày trước!
Gặp lại bạn bè, mừng muốn khóc! Ko biết có phải tại dạo này hay xúc động ko nữa!?
Rồi thì mừng bởi vì đứa nào trông cũng xinh lên, học hành giỏi giang, và trông hạnh phúc! Nhiều khi nghĩ mà mừng, cuối cùng thì những đứa ra trường cũng kiếm dc việc làm kha khá, còn những đứa chưa có việc thì cũng nằm đợi với hy vọng tràn trề, mọi thứ chỉ còn là vấn đề thời gian!
Mình mong lớp mình thật thành công, mong cho mọi người thật may mắn và hạnh phúc!
Tự dưng cảm thấy nhớ cái thời cấp 3, đủ thứ chuyện, đủ suy nghĩ, đủ thứ buồn vui … vô tư lắm điều cũng có, im lặng giận dỗi cũng có … thấy mình hồi đó trẻ con gì đâu! H gặp lại nhau, chỉ ngồi im nghe cả lũ ríu rít chuyện trò ồn ào như hồi còn đi học, ngồi trong lớp phát điếc cả tai, tự dưng cảm thấy hạnh phúc gì đâu!
Cái cuối cùng mà mình cảm thấy mình có được, đó chính là những người bạn, những người quan tâm tới mình không vì một điều gì, ko vì mình có thể làm được điều gì, ko vì mình có gì, chỉ đơn giản vì mình là bạn của tụi nó!
Ước gì trong cuộc sống, lúc nào mình cũng có thể lạc quan như bây giờ, luôn nghĩ về những điều tích cực … (ko biết đây có phải triệu chứng của người đang giàu có ko nữa, hehe)
PS: để lại cái ava hồi làm MC, vì KTrang bảo nhìn dễ thương! Hì! Mình thik nhất những lúc mình cười díp mắt!