Blog Y!360

Cuối tháng 7 …
Tối đi học về, định leo lên YM để status bored, hay boring, hay gì gì đó đại loại thế! Nhưng vừa leo lên, pà con đã khủng bố, nào là buồn đến sầu, rồi thì chán như con gián, … thôi, mình ko muốn ai bận lòng! Mà ai bận lòng kia chứ, bởi ai cũng buồn, như mình bây giờ, ko thèm trả lời dù là ai nhảy vào buzz biết cũng thế thôi!

Tự nhiên mấy hôm nay toàn chuyện gì đâu, lỡ miệng nói linh tinh, làm khổ người khác, … buồn!
Tự nhiên bị gắt gỏng, và h thì im lặng, cứ thế mình như câm, tay thì type còn lại ko mở miệng ra nói tiếng nào, có khi cả ngày đều vậy!
Hình như mình càng ngày càng bị một căn bệnh là khó diễn đạt bằng lời, chỉ có thể sử dụng icon… căn bệnh đáng sợ mà nguời ta hay nói đó!

Mình lớn rồi, mình ko còn bé nữa, mình ko cư xử như con nít nữa, phải ý thức là mình nói ra sẽ ảnh hưởng tới nhiều nguời, tự dưng muốn quay lại năm ngoái, ko muốn lớn lên …

Có lần có người bảo vào blog của mình chán, vì toàn kể lể. Uh, biết là thế, nhưng ko kể lể thì làm gì, blog là nơi để xả sì trét mà, đâu cần câu page view, cũng lại ko cần những lời quan tâm kiểu “póc tem”, mình chỉ cần ai đó đi qua, và đọc, và biết là mình đang thở đều, ở đây, thế là đủ rồi!

Kế hoạch vẫn chưa đâu vào đâu, biết bao khó khăn, đụng cái gì cũng khó, cố rồi nản lòng, và rồi vứt đấy, rồi lại quay lại, lại cố và rồi lại nản lòng … vòng vòng gần hết t7 mà chưa làm dc gì nên hồn! Đôi lúc cảm thấy mệt mỏi, cần một bờ vai san sẻ, cần một ai đó ở bên chỉ để động viên … nhưng ko có ai!!!

Mình tự hiểu, ko nên nhìn vào nụ cười trên bức ảnh mà nghĩ rằng người ta đang vui …

Mình ko buồn đâu, cũng ko chán nản, cũng ko khổ sở vì bất kì điều gì, và sẽ ko bỏ cuộc, vì mình sẽ cố gắng, cố gắng và cố gắng lần nữa … hôm nay, chứ ko phải ngày mai …

Mình hạnh phúc vì có một mái nhà, để như lúc này, mệt mỏi, có thể trốn ở đây, tại căn phòng nóng nực của mình, vẫn có quạt thổi phù phù, và có net để lên mạng viết blog!

Mình cũng hạnh phúc vì hàng ngày được đi học, được hưởng cái thú download ko mất tiền!

Mình cũng hạnh phúc vì vừa gãy móng tay út và đau, nhưng vẫn đủ khả năng chịu đựng để nãy h vẫn bấm shift cho mỗi từ viết hoa đầu dòng.

Mình cũng hạnh phúc vì dù người ta có ko yêu mình, thì mình vẫn có thể tự yêu bản thân!

Mình hạnh phúc vì dù thế nào, khó khăn hay nghèo túng, mình cũng ko vì bất kì điều gì mà ko phải là HA, vẫn luôn là mình, tự tin cười như thế ta đây hạnh phúc nhất thế gian bước ra khỏi nhà …

Câu hỏi của ngày:
Có nên dùng cách “hành hạ” người yêu để chứng tỏ tình yêu hay ko?

Blog Y!360

… = cảm xúc

Năm tư đại học là một năm học có quá nhiều cảm xúc, quá nhiều kế hoạch và nhiều thay đổi …

Nhưng … tất cả cho mình cảm giác hạnh phúc kì lạ, hạnh phúc đến muốn bật khóc trong vòng tay bạn bè … Không giống như cảm giác chia xa tiếc nuối còn nhiều điều chưa làm của những năm tháng cấp 3, cũng ko giống cảm giác hớn hở bước vào một thế giới mới lạ như hồi ấy, chỉ là cảm giác hạnh phúc đủ đầy, và mong ước cho tất cả những điều tốt đẹp nhất!


tất cả = bạn bè 04DT1

Bước vào đầu năm học với cảm giác muốn làm điều gì khác biệt, lần đầu tiên còi chiêm nghiệm ra rằng, cuộc sống này, điều đáng quý ko phải là luôn làm được điều mình muốn như còi đã luôn nghĩ… Bởi vì điều mình muốn đôi khi chính mình cũng ko biết đích xác đó là cái gì … thật đấy!

Còi đã luôn muốn mình là người giỏi nhất, thông minh nhất, hạnh phúc nhất … Nhưng thực tế, thật phũ phàng là … mình ko hề thông minh, lại càng ko giỏi giang như bao người khác, và đôi lúc hạnh phúc là một khái niệm gì đấy rất xa xôi!

Còi đã là lớp trưởng 2 năm, 2 năm còi đã rất rất hài lòng. Không phải vì còi đã là một lớp trưởng tốt, mà còi đã là một lớp trưởng – hết – khả – năng của mình! Còi đã làm một việc ko phải vì chính bản thân mình, mà vì tình cảm thật lòng với lớp 04DT1. Chưa bao giờ nghĩ rằng lớp trưởng là một điều gì quý giá, nhưng thực ra đó là một món quà lớn cho còi. Làm lớp trưởng, được ở bên rất nhiều bạn bè, được quen rất nhiều bạn trong lớp, tiếp xúc với rất nhiều vấn đề, được nghe các bạn nói, được chung tay chia sẻ một điều gì đó trong những rắc rối của bạn … thật lạ là mình cảm thấy vui … cảm thấy vui khi mình làm được điều gì đó cho chính những người bạn của mình! Lần đầu tiên mình ko còn ích kỉ nghĩ cho bản thân, ko còn chỉ lo cho vấn đề của mình, và lần đầu tiên hiểu được “hạnh phúc là cho đi”! Còi muốn cảm ơn mọi nguời đã cho mình cơ hội đó!

Nhưng bước vào năm học cuối cùng với lớp, và chưa bao giờ rõ ràng như thế rằng chỉ 1 năm nữa thôi, chúng ta sẽ chia tay!

Còi ko phải là người luôn hài lòng với những gì mình có, cũng ko phải là người chỉ biết thở than, còi luôn là người tìm cho mình một đáp án, một cách gì đó để ko cảm thấy bất ổn! Và vì thế còi đã cố quên rằng …chỉ còn 1 năm nữa thôi! Nhưng sự thật là thời khắc đó đang đến, ngay bây giờ!

Lần đầu tiên còi biết rằng, trong bộ sưu tập cảm xúc của mình chỉ còn thiếu một cảm xúc lớn, cảm xúc được là một thành viên 04DT1 thực sự, k phải vị trí lớp trưởng, ko phải một người luôn – phải – biết mọi thông tin, luôn – phải – lo mọi thứ sắp đến và đã qua … chỉ là một thành viên bình thường … Và bất kì điều gì chưa có cũng quý giá, quý giá thật sự!

Một quyết định ko hẳn dễ dàng với một đứa đầy mong muốn, luôn làm mọi thứ để đạt được đủ thứ nhất (mà ko đạt được) … nhưng đó là quyết định sáng suốt nhất của còi trong đời mình! bởi còi đã được trải nghiệm những điều đơn giản nhưng cực kì quý giá

Được gọi ai đó là sếp!

Được chờ đợi điểm số từ lớp trưởng!

Được vô tư đi chơi, ko cần lo lắng tới kế hoạch hay có ai tham dự hay ko.

Được là một thành viên ngồi ở dưới mỗi khi họp lớp

Được ngồi yên khi thầy cô gọi lớp trưởng lên bảng

Được an tâm rằng mình có thể phát biểu bất kì điều linh tinh nào đó vì mình ko phải là phát ngôn viên của thầy cô!

Được rất nhiều thứ khác nữa …

Một năm học mà với còi, tình bạn trở nên quý giá hơn bao giờ hết! Khi mình được chia sẻ cùng từng phút giây với bạn bè. Chưa bao giờ lớp mình trân trọng từng phút giây bên nhau đến thế, chưa bao giờ lớp mình chia sẻ với nhau nhiều như thế, cũng chưa bao giờ những lời thân thiết được nói nhiều đến thế! Phải chăng tới tận bây giờ, tất cả chúng ta mới nhận ra tình cảm chân thành của nhau?

Một năm học mà mình đã dũng cảm từ bỏ ko buồn bã, nuối tiếc hay giận hờn những nguời bạn không hề yêu quý con nguời mình, dù họ vốn đã luôn thân thiết, và đón nhận những người bạn mới, chân thành và yêu quý mình như mình vốn có!

Một năm học đầy hạnh phúc và thời gian cho người yêu dấu! Phải chăng anh cũng là một lí do, là một phần trong những niềm vui khiến e thêm gắn bó và yêu thương thật nhiều với tập thể lớp này?

Một năm học mà còi chỉ học và học, và đã học được rất nhiều, không chỉ là kiến thức, mà còn có thời gian nhận ra điều mình muốn hướng tới là gì? Chẳng phải ai đó đã nói Điều quan trọng nhất trong cuộc sống là bạn phải có một đích sống là gì?

Một năm học đầy yêu thương, đầy hạnh phúc với bạn bè, với những tâm sự được nói ra, với những khoảng cách được xích lại, một mối thân tình ko dễ gì dứt ra …

Nếu chia tay cấp 3 với những tiếc nuối vì đã ko làm nhiều điều, thì chia tay 04DT1 với thật nhiều niềm vui vì đã làm được quá nhiều! Và quá nhIều … không phải khi nào cũng ko tốt!

Nhưng chúng ta sẽ đi xa, đi xa ngôi trường này, lớp mình, bạn bè của còi rồi sẽ có thể hàng năm hàng năm ko gặp nhau … có thể chúng ta sẽ đi xa cách nhau hàng vạn cây số, sẽ cách nhau nửa vòng trái đất, hay một vòng trái đất để bên nhau mà ko nhận ra nhau …

Nhưng tại sao mình phải lo lắng cho những điều sẽ xảy đến? Bởi vì tình bạn vô t
ư chân thành mà mình trao cho bây giờ mới thật sự là điều quý giá, phải không?

1 tiếng đồng hồ trước, đọc những lời tâm sự của một bạn trong lớp trên 4rum, tự dưng cảm giác buồn vô hạn … cho dù tất cả chúng ta đã chuẩn bị cho lúc này … Bất chợt mong muốn nhỏ bé là được thấy chữ 04DT1 trên thời khóa biểu trở nên quá khó khăn!!! Mắt tự nhiên nhòe đi … ta hiểu rằng có những điều sẽ đến dù ta có muốn hay ko, muốn hay ko, muốn hay ko cũng ko thể ngăn nó ko đến …

Dù vẫn biết ko gì có thể níu giữ, ko gì có thể thay đổi những điều sẽ đến, nhưng ta yên tâm rằng có những điều sẽ ko thay đổi, quá khứ là không thể thay đổi, tình bạn là không thể thay đổi, hạnh phúc bây giờ rồi sẽ trở thành quá khứ, và quá khứ ấy thật đỗi yên bình khiến ta như có thêm thật nhiều sức mạnh cho những điều khó khăn mà ta sẽ gặp, hoặc quá khứ ấy sẽ là hành trang quan trọng nhất cho những phút giây nhìn lại, và mỉm cười … như bây giờ còi đang mỉm cười khi bắt gặp một dòng bb&g9 của bạn …

4 năm học với lớp mình toàn là con trai, 2 năm làm lớp trưởng, 1 năm đầy thương yêu và những chuyện vui buồn, còi sẽ đủ cứng rắn, còi biết mình sẽ ko khóc lần nào nữa trước mặt các bạn của mình, nhưng như thế ko có nghĩa rằng còi ko buồn! Nhưng … nỗi buồn phải biến thành điều gì đó thật có ích chứ nhỉ? Giống như khẩu hiệu của lớp mình … keep fighting! luôn luôn chiến đấu, không bao giờ chấp nhận thất bại hay khó khăn, chỉ tiến lên và tiến lên mà thôi!

Dù có phải chia tay h hay năm sau … còi vẫn sẽ iu lớp mình nhất! Cảm ơn lớp mình vì đã cho còi học trong một lớp thật vui, thật nhí nhố, thật trẻ con, thật “vớ vẩn”, thật xì pam đầy trên YM, thật lộn xộn mỗi lần cãi nhau (à quên tranh luận), thật cao su mỗi khi đi chơi, thật nghèo mỗi khi đi nhậu, nhưng cũng thật hết mình khi bên nhau và cùng 100%!!!


Còi iu lớp mình nhất quả đất!!!

PS: Bức ảnh của lớp mình bất chợt nhỏ bé, đó là bức ảnh trên 4rum lớp, bức ảnh chụp chung lần đi chơi ST đầy kỉ niệm của tụi mình. Bức ảnh ấy trên blog của còi bất chợt nhỏ bé kì lạ, bởi còi ko có ảnh gốc, còi đã phải dùng printscreen để lấy nó! Nhưng còi có thể nhìn ra từng khuôn mặt, có thể biết ai ở vị trí nào trong bức ảnh ấy, bởi vì … còi đã ngắm nó hàng nghìn lần từ khi nó xuất hiện trên 4rum!

Blog Y!360

Mấy hôm rồi ko viết entry mới, thật ra là nhiều cảm xúc, nhưng mà tự dưng ngồi trước mt thì cảm xúc đi đâu mất tiêu, chỉ thấy việc là việc, rồi thì muốn nghỉ ngơi, muốn giúp mẹ, muốn … nên vẫn chưa làm dc chi nhiều, vẫn chưa thế viết entry và nhiều thứ khác …

Nhưng hôm nay đọc bài này bên blog chị V, tự dưng ko thể ko copy sang đây!

Nếu ai đọc blast mà vẫn chưa hiểu vì sao, … thì đọc ở đây nhé!

Chúc mọi người một cuối tuần vui vẻ! Và hãy trân trọng hiện tại, trân trọng điều mình đang có nhé!

Em đã tìm ra lí do cho riêng mình!


Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.

Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà.

Phật dừng lại, hỏi nhện: “Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?”

Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: “Thế gian cái gì quý giá nhất?”

Nhện suy ngẫm, rồi đáp: “Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!”. Phật gật đầu, đi khỏi.

Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn.

Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: “Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?”

Nhện nói: “Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là “không có được” và “đã mất đi” ạ!”

Phật bảo: “Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi.”

Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.

Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: “Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?”

Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: “Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi.”

Phật nói: “Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!”

Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.

Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.

Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.

Châu Nhi nói với Cam Lộc: “Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?”

Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: “Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?”. Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.

Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.

Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.

Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: “Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi.” Nói đoạn rút gươm tự sát.

Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: “Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồ
i gió
lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi.

Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?”

Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: “Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!”

Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm…

Câu chuyện đến đây là hết, bạn có hiểu câu cuối cùng mà nàng Châu Nhi nói không?

“Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!”

Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người.

Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có “duyên” là đủ.

Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.

Tình yêu như sợi dây, hai người cùng kéo hai đầu, chỉ cần một người kéo căng hoặc bỏ lơi, tình yêu ấy sẽ căng thẳng hoặc chùng xuống.

Vậy khi bạn đi kiếm người ở đầu kia dây, hãy cân nhắc. Hoặc bạn có quá nhiều sợi dây tình cảm, hoặc bạn cứ liên tục tìm cái mới, hoặc khi dây đã đứt, bạn không còn can đảm hay lòng tin, tình yêu để đi tìm một tình yêu mới nữa.

Bất kể thế nào, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất đi một người không yêu bạn, nhưng người đó đã mất đi một người yêu họ.

Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu?

Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá.

Có muốn nghe tôi kể câu chuyện ấy lần nữa không, ngày xưa, trước miếu Quan Âm…

Blog Y!360

Trong cuộc sống, nếu lỡ ai đó làm gì khiến bạn buồn lòng, bạn đừng chờ mong là người ta sẽ làm bạn vui trở lại! Điều bạn cần làm là luôn tự khiến mình trở nên vui vẻ, luôn tìm cách giải quyết nỗi buồn trong bạn, tự bạn phải làm điều đó, chứ ko ai khác, đừng chờ đợi dù người đó có quan trọng hay ko quan trọng với bạn!

Cũng có đôi khi còi gặp một vài người ko biết suy nghĩ kiểu gì, nhưng hay đổ dầu vào lửa! Quan điểm của còi là, nếu họ muốn lửa to, ta cho lửa to ngay, ta đâu có ngán! Nhưng nếu họ muốn góp ý để giữ gìn hòa khí, ta đây sẵn sàng dẹp bỏ cái tôi mà bắt tay, coi họ là bạn tốt!

Nói như vậy rồi ngẫm lại chuyện hôm nay! Thật ra là mình đã ko có ý định thêm một chút lửa nào rồi đó! Nhưng cái cách con người ta cư xử, thật là bất lịch sự! Đi coi thi 3 ngày, cái mình học được là, bất kể điều gì mình có thể nhịn tốt, thì nên nhịn! Như thế thì mọi người, nhất là người lớn mới cảm thấy ko xúc phạm! Giả như là mình thì mình cũng mong có sự tôn trọng từ những người nhỏ hơn chứ! Vậy nên, đã là ko phải chuyện của mình, thì đừng có xía mũi chỉ bảo người khác phải làm thế này, phải làm thế khác! Đã là một con người khôn ngoan, chớ có ngu ngu mà so sánh! Mình ghét nó mang cái mà mình yêu quý, bỏ biết bao thời gian tâm huyết đi so sánh với những cái khác! Mình ko cần biết ở đâu thì tốt hơn, mình cũng ko cần biết ở đâu họ làm khác, mình chỉ biết với mình, đó là nơi tốt nhất! Và mình chỉ cần thế thôi!

Một gạch đầu dòng cho đốm lửa thứ 2, giống như kẻ chen ngang, muốn phách lối tỏ vẻ ta đây khác người! Dù thế nào, mình đã đánh giá đúng! Thậm chí nghĩ đúng và cảm nhận đúng! Điều đó cho mình biết, mình luôn có trực quan tốt về cảm giác của người khác về mình! May mà mình đã biết và xì top tình bạn trước!

Điều tai họa là điều người khác ko nói ra! Mình nhớ vụ trả thù của cậu bé phục vụ. Cậu ta nhổ nước miếng vào nồi súp, vì kẻ ăn nồi súp đó là người cậu ta ghét! Thế đó, điều đáng sợ nhất là điều ta ko biết! HAHA!

Mình sẽ ko hiếu thắng 1 lần nữa! Điều mình làm đã đạt được mục đích, làm người khác bực mình! Đó là cái mà mình cần, chỉ vậy thôi! Còn mình, đọc xong, để đó, vui mừng vì những kẻ sập bẫy!

Sắp có 1 tuần nghỉ ngơi!

Blog Y!360

Virgo!!! magnify

Cung Xử Nữ(24/8 – 23/9)

Từ ngày 24/8 đến hết ngày 23/9 mặt trời đi qua chòm sao Virgo – tiếng Latin nghĩa là Xử Nữ, Trinh Nữ. Hợp với nghĩa đó, đa số người sống độc thân hoặc muộn màng chính là sinh ở cung này. Nhưng một khi đã lập gia đình, Xử Nữ làm tròn bổn phận của mình với lòng tận tuỵ hiếm có

Rất dễ nhận dạng Xử Nữ giữa mọi người khác, trước hết vì tính cách hoàn toàn không phô trương, không ồn ào, nhiều lời, họ luôn có một phong thái đặc biệt. Bạn luôn nhận thấy trên nét mặt Xử Nữ một sự đăm chiêu, suy tư. Vẻ như người đó lúc nào cũng đang suy nghĩ căng thẳng – và điều đó hoàn toàn phù hợp sự thực.

Một Xử Nữ điển hình là người có thân hình mảnh mai, cân đối (nếu, dĩ nhiên, không bị di truyền bởi bậc cha mẹ có thân hình to đậm), với đôi mắt đẹp và thông minh. Mắt của Xử Nữ thường trong sáng đến nỗi bạn có thể nhìn thấy hình ảnh mình trong đó như nhìn vào gương. Đa số họ duyên dáng và hấp dẫn, mặc dù đôi khi thoáng qua một nét phù phiếm. Họ khá quan tâm đến hình thức của mình. Nếu lẳng lặng quan sát Xử Nữ, bạn sẽ thấy họ hay soi gương, nhất là vào những lúc không có ai xung quanh. Xử Nữ rất coi trọng trang phục.

Phần lớn Xử Nữ không cao, hơi cơ bắp, sức bền thể chất tốt hơn là người khác cảm tưởng sau cái nhìn ban đầu. Họ có sức chịu đựng công việc trí óc cường độ cao hơn mọi người thuộc cung Hoàng đạo khác (tuy nhiên cũng cần đề phòng căng thẳng thần kinh).

Mặc dù phong thái của Xử Nữ thường bình lặng và thậm chí lãnh đạm, nhưng đó chỉ là vẻ ngoài, che giấu những diễn biến nội tâm mạnh mẽ. Thay vì biểu lộ những cảm xúc, họ lại dồn nén chúng vào bên trong – điều thường làm ảnh hưởng tới sức khoẻ, trước hết là tới chức năng tiêu hoá và hệ thần kinh.

Xử Nữ rất chân thành trong mọi biểu hiện của mình, họ là những người rất đáng tin cậy. Tuy nhiên trong trường hợp không muốn làm gì đó hoặc đi đâu đó, họ cũng có thể viện cớ ốm. Đó là lúc khả năng nghệ sĩ của Xử Nữ thức dậy.

Xử Nữ rất cẩn trọng và khắt khe trong ăn, mặc, công việc, tình yêu và quan hệ bạn bè. Họ đặc biệt quan tâm chăm đến sức khoẻ của mình. Trí tuệ của họ tỉnh táo đến mức họ không bao giờ có ảo tưởng, thậm chí cả khi đang yêu. Họ không nhìn đời qua cặp kính màu hồng, họ nhìn rõ cả ưu điểm lẫn nhược điểm của người mình yêu cũng như tính chất quan hệ của mình với người đó.

Đa số Xử Nữ có một trí thông minh sắc bén và thâm hậu (đặc biệt nếu bạn nhận bắt được ý giễu cợt thường có trong câu nói của họ).

Tuy không thể nói Xử Nữ là những người mơ mộng viển vông, vẻ ngoài của họ nom lãng mạn cứ như vừa từ trên trời rơi xuống. Khi bị khó chịu bởi sự thô tục, ngu dốt hoặc cẩu thả, Xử Nữ có thể gắt gỏng, càu nhàu. Nhưng đa phần thời gian, nhờ tính cách bình thản, thăng bằng của mình, họ là những người rất dễ mến khi tiếp xúc. Họ rất có ích cho các bệnh nhân và người cùng khổ. Những phụ nữ từ thiện nổi tiếng nhất đều sinh ở cung này. Họ bao giờ cũng đầy cảm thông và cứu giúp. Nếu bạn bị nhức đầu, Xử Nữ không chậm chễ chạy đi mua thuốc. Nếu đúng khi đó bạn đang ở nhà Xử Nữ, người đó không cần phải chạy ra hiệu thuốc, vì tủ thuốc ở nhà đã đầy đủ mọi thứ cho mọi sự cố. Hơn thế, Xử Nữ còn biết thuốc có những hợp chất nào, công dụng của nó, và liều dùng ra sao.

Mỗi khi đi xa, Xử Nữ thường chu đáo mang theo túi thuốc men, và cả loại kem tắm mà mình quen dùng, vì ở nơi kia nhỡ đâu không có loại đó. Điều này còn có nguyên nhân kinh tế của nó: Xử Nữ hiếm khi mua lẻ một bàn chải răng hay một bánh xà phòng, mà phải cả lô, hay chí ít cũng một chục – như thế rẻ hơn.

Thói quen đối với Xử Nữ – là cái gì đó rất bền vững, được thiết lập một lần cho mãi mãi. Nếu một Xử Nữ có thói quen để áo lót ở ngăn bên trái tầng giữa của tủ quần áo, thì khi đến khách sạn trong chuyến đi công tác, người đó nhất định sẽ để chúng vào đúng chỗ đó. Còn nếu chỉ có một ngăn để quần áo, điều đó sẽ gây ra một phút bối rối. Sau một lát suy nghĩ, người đó quyết định trong tình huống bế tắc như vậy tốt nhất cứ để lại áo lót trong vali.

Xử Nữ có thể triền miên góp ý, nhắc nhở bạn về những sơ xuất dù là nhỏ nhất (điều dễ làm cho bạn phát điên). Nhưng khi thấy bạn gặp khó khăn, Xử Nữ cũng không chậm chễ giúp đỡ. Nếu công việc của bạn bề bộn và nặng nhọc, đến nỗi cảm tưởng sắp gục ngã, đừng do dự nhờ cậy Xử Nữ. Và người đó sẽ xắn tay áo, lao vào công việc, quyết giúp bạn vượt qua tai hoạ. Thậm chí không cần bạn ngỏ lời xin giúp đỡ. Xử Nữ không thể chịu đựng được sự hỗn loạn, lập tức tìm cách lập lại trận tự hoàn hảo. Tính cách này có nguồn gốc từ tầng bản năng của người đó. Xử Nữ đến làm khách, thường vui vẻ giúp gia chủ dọn rửa bát đĩa sau khi thực khách đã ra về.

Xử Nữ khác hẳn mọi người ở tính không thể ngồi lâu một chỗ. Chỉ được một lúc là người đó lại đứng lên đẩy ghế, đi lại trong phòng, toàn bộ dáng vẻ cho thấy là không có thì giờ vì đang bận nhiều việc cấp bách. Lúc đó, Xử Nữ vẫn giữ nét mặt điềm tĩnh, không nao núng. Dù bạn có cố tình cũng không thể làm cho Xử Nữ bộc lộ cảm xúc thái quá.

Làm những việc hảo tâm, Xử Nữ không mấy khi nhận quà đáp lại. Nguyên do là họ không muốn bị lệ thuộc vào ai. Họ rất thích sự độc lập. Nỗi lo sợ bị lệ thuộc, nhất là ở người luống tuổi, làm cho nhiều X