Blog Y!360

Cuối tháng 7 …
Tối đi học về, định leo lên YM để status bored, hay boring, hay gì gì đó đại loại thế! Nhưng vừa leo lên, pà con đã khủng bố, nào là buồn đến sầu, rồi thì chán như con gián, … thôi, mình ko muốn ai bận lòng! Mà ai bận lòng kia chứ, bởi ai cũng buồn, như mình bây giờ, ko thèm trả lời dù là ai nhảy vào buzz biết cũng thế thôi!

Tự nhiên mấy hôm nay toàn chuyện gì đâu, lỡ miệng nói linh tinh, làm khổ người khác, … buồn!
Tự nhiên bị gắt gỏng, và h thì im lặng, cứ thế mình như câm, tay thì type còn lại ko mở miệng ra nói tiếng nào, có khi cả ngày đều vậy!
Hình như mình càng ngày càng bị một căn bệnh là khó diễn đạt bằng lời, chỉ có thể sử dụng icon… căn bệnh đáng sợ mà nguời ta hay nói đó!

Mình lớn rồi, mình ko còn bé nữa, mình ko cư xử như con nít nữa, phải ý thức là mình nói ra sẽ ảnh hưởng tới nhiều nguời, tự dưng muốn quay lại năm ngoái, ko muốn lớn lên …

Có lần có người bảo vào blog của mình chán, vì toàn kể lể. Uh, biết là thế, nhưng ko kể lể thì làm gì, blog là nơi để xả sì trét mà, đâu cần câu page view, cũng lại ko cần những lời quan tâm kiểu “póc tem”, mình chỉ cần ai đó đi qua, và đọc, và biết là mình đang thở đều, ở đây, thế là đủ rồi!

Kế hoạch vẫn chưa đâu vào đâu, biết bao khó khăn, đụng cái gì cũng khó, cố rồi nản lòng, và rồi vứt đấy, rồi lại quay lại, lại cố và rồi lại nản lòng … vòng vòng gần hết t7 mà chưa làm dc gì nên hồn! Đôi lúc cảm thấy mệt mỏi, cần một bờ vai san sẻ, cần một ai đó ở bên chỉ để động viên … nhưng ko có ai!!!

Mình tự hiểu, ko nên nhìn vào nụ cười trên bức ảnh mà nghĩ rằng người ta đang vui …

Mình ko buồn đâu, cũng ko chán nản, cũng ko khổ sở vì bất kì điều gì, và sẽ ko bỏ cuộc, vì mình sẽ cố gắng, cố gắng và cố gắng lần nữa … hôm nay, chứ ko phải ngày mai …

Mình hạnh phúc vì có một mái nhà, để như lúc này, mệt mỏi, có thể trốn ở đây, tại căn phòng nóng nực của mình, vẫn có quạt thổi phù phù, và có net để lên mạng viết blog!

Mình cũng hạnh phúc vì hàng ngày được đi học, được hưởng cái thú download ko mất tiền!

Mình cũng hạnh phúc vì vừa gãy móng tay út và đau, nhưng vẫn đủ khả năng chịu đựng để nãy h vẫn bấm shift cho mỗi từ viết hoa đầu dòng.

Mình cũng hạnh phúc vì dù người ta có ko yêu mình, thì mình vẫn có thể tự yêu bản thân!

Mình hạnh phúc vì dù thế nào, khó khăn hay nghèo túng, mình cũng ko vì bất kì điều gì mà ko phải là HA, vẫn luôn là mình, tự tin cười như thế ta đây hạnh phúc nhất thế gian bước ra khỏi nhà …

Câu hỏi của ngày:
Có nên dùng cách “hành hạ” người yêu để chứng tỏ tình yêu hay ko?