Blog Y!360

“Ngày 29-11-1987, 1 chiếc máy bay của hãng hàng không Korean Airline bị nổ tung khiến 115 hành khách thiệt mạng. 1 trong 2 thủ phạm chính của vụ đánh bomb chiếc máy bay đó, là Kim Hyun Hee – Một điệp viên Bắc Hàn ( CHDCND Triều Tiên).

Người phụ nữ trẻ trung (25 tuổi) và xinh đẹp đó được nhận nhiệm vụ phải “dạy cho Hán Thành một bài học”: mục đích chính của vụ khủng bố là hạ uy tín Nam Hàn, khiến nước này “mất mặt” và chứng tỏ cho thế giới thấy rằng Hán Thành không đủ sức để giữ gìn an ninh cho Thế vận hội 1988, sẽ được tổ chức sau đó ít tháng.

Tuy nhiên, ý định đó của nhà độc tài Kim Nhật Thành đã hoàn toàn phá sản. Thế vận hội Hán Thành 1988 thành công mỹ mãn, trở thành một biểu tượng của hòa bình và hữu nghị, khi các vận động viên “tư bản” và “xã hội chủ nghĩa” lại bắt tay nhau trên tinh thần bằng hữu và thể thao sau hai kỳ Olympic không trọn vẹn (1980: Moscow, và 1984: Los Angeles). Sau vụ đặt bom, nhóm khủng bố bị phát hiện: Kim Soung Ir uống độc dược tự tử, còn Kim Hyun Hee định tẩu thoát nhưng bị bắt giam. Sau một thời gian dằn vặt nội tâm và đấu tranh với chính mình, cô gái trẻ tuổi đã cung khai mọi sự trước nhà chức trách Nam Hàn. Về sau, họ Kim đã thuật lại chi tiết những hoạt động gián điệp và khủng bố của mình trong cuốn hồi ký “Giọt lệ trong hồn” (The Tears Of My Soul, 1993), khiến thế giới phải kinh hoàng trước sự tàn ác của các nhà lãnh đạo Bắc Hàn.

Cho dù, vì những lý do dễ hiểu, cuốn hồi ký chưa thể nói lên hết được những gì tại hậu trường các sự kiện của 20 năm trước, nhưng đây là một nguồn tư liệu có độ xác tín tương đối cao về một xã hội, một thể chế khép kín mà thế giới có rất ít thông tin. Cuốn “Giọt lệ trong hồn”, bản dịch tiếng Hung (”Kémek iskolája: Egy terroristanő vallomásai”, fordította: Gálvölgyi Judit, JGX Kiadó, Budapest 1994), được dịch sang tiếng Việt bởi Trần Lê vào đầu tháng 1 năm 2008 và đăng trên Nhịp Cầu Thế Giới. Tôi tổng hợp các bản dịch của anh và post ở đây.

Cần phải nói thêm, Triều Tiên hiện tại là một quốc gia có thể chế chính trị kiểu “Gia Đình Trị”.Sau khi Kim Nhật Thành mất năm 1994, con trai của ông ta, Kim Chính Nhật lên nắm quyền cho tới giờ. Trong phạm vi entry này, tôi không dám bàn đến các vấn đề chính trị.Duy chỉ có một điều muốn nói, rằng:

Kỷ niệm và kiến thức, nề nếp của chúng ta được tích lũy từ khi ta còn trẻ con đến giờ có một sức mạnh kinh khủng, phải mất rất nhiều thời gian, rất nhiều công sức tìm tòi, đọc, hỏi, và phải có một thứ kỷ luật, một thái độ khách quan cứng lạnh ghê người mới có thể phân biệt được và quay trở lại con đường sáng. Nói mãi nói hoài theo kiểu áp đặt không giải quyết được vấn đề gì. Sẽ mất rất nhiều thời gian để undo lại mọi thứ và để tìm được một danh tính mới. Sẽ có rất nhiều người không thể tìm ra và chấp nhận thực tế đấy của cuộc sống – không biết thì có tội gì đâu.

Sự kiện Hsa-Tsa và một loạt các tranh luận của bạn bè, người thân tôi xung quanh các vấn đề hành động của Đảng và nhà nước ta, là một dẫn chứng minh bạch nhất cho điều muốn nói ở trên!”
(Trích blog bạn tuan-dinhs click here)

Đọc những dòng trên, chợt hiểu ra … Có những điều ăn sâu vào tiềm thức của mình, cho tới khi mình phát hiện ra nó thế này hay thế kia, mình thất vọng! Giống như khi bé luôn nghĩ những điều ba mẹ nói là đúng, tới lúc lớn lên hiểu ra có khi, ba mẹ cũng là người trần mắt thịt, có những điều ba mẹ ko biết, có những điều ba mẹ sai … Nhưng mình hiểu ra ko có nghĩa là mình giỏi giang hơn! KHông biết thì có tội gì đâu!
Mình nghĩ rằng, đừng đi quá nhanh, đừng quá chạy theo những điều mình thấy trước mắt, có khi mọi sự ko như ta nghĩ, có khi ta ko nhìn thấy được điều bên trong vấn đề. Sống chậm lại, và từ từ suy nghĩ mọi thứ … từ từ … Dừng lại bên đường nếu mệt mỏi, còn hơn là tiếp tục đi những bước khập khiễng đau đớn phải ko nào?!

Blog Y!360

Tôi học được rằng …
… nếu mẹ nói tôi đi cùng mẹ shopping hôm nay, hoặc ba nhờ tôi làm một việc gì đó cho ba hôm nay, dù tôi có bận đến bao nhiêu đi chăng nữa, tôi sẽ bỏ qua tất cả mà làm điều đó … bởi tôi sẽ chẳng bao giờ hết bận, chẳng bao giờ đủ thời gian để làm điều gì đó cho gia đình mình, cho những người mà tôi thật sự yêu quý, nếu ko là vào chính lúc đó thì sẽ ko bao giờ tôi có cơ hội hết, hãy tận dụng mọi cơ hội để bày tỏ lòng yêu thương, ngay từ hôm nay, đừng hẹn nữa!!!
…. nếu tôi có một điều gì đó muốn làm vô cùng, thì tôi sẽ làm ngay hôm nay, sẽ bắt đầu ngay hôm nay, dù tôi có bận tới mức nào đi chăng nữa, bởi nếu ko phải hôm nay thì rồi sẽ ko bao giờ tôi có thời gian để làm nó cả, tôi thì lúc nào mà chẳng bận!
… nếu có một người bạn cần tôi tâm sự hôm nay, tôi sẽ dành thời gian tâm sự với bạn, vì tôi biết rằng, dù bận tới đâu thì ko việc gì quan trọng bằng việc bạn mình đang buồn, và cần ai đó để chia sẻ!
… nếu tôi có hẹn với một ai đó, và đã nhiều lần lỗi hẹn, chỉ vì quá bận rộn với đủ thứ bà rằn quanh tôi, thì ngày mai, nhất định tôi sẽ dành thời gian để thực hiện lời hứa của mình, ko nên trễ hẹn nữa! (ai đó tự hiểu nhé!)

Nhất định mỗi ngày tôi sẽ rất bận, và tôi hình như ko bao giờ đủ rảnh để làm một điều gì đó, tổng lại một năm, những điều được cũng nhiều, nhưng nhiều hơn cả là những mong muốn nhỏ nhỏ chưa hề làm được! Có thể tôi rất thành công trong việc học tập, nhưng nhìn lại, tôi tự hỏi vì sao nhiều lúc mình lại có thể thờ ơ với những thay đổi nhỏ trong gia đình mình đến thế? Tự hỏi vì sao bạn thân của mình lại trở nên quá xa lạ với mình đến thế? Tự hỏi vì sao mình lại có nhiều sách chưa đọc đến thế? Tự hỏi vì sao mình lại có nhiều dự định đang nằm im đến thế? … Tôi biết, mình có quá nhiều việc để làm, và quá ít thời gian để thực hiện những tham vọng khổng lồ (với riêng tôi và có thể ko khổng lồ với người khác!), vì thế, ko ai trách được … khi mà mẹ phải lo hết tất cả việc nhà, mẹ đã ko trách. Khi tôi ko thể giúp ba, ba cũng đã ko la mắng hay ép buộc. Khi tôi ko thể hẹn hò đúng nghĩa với người bạn trai mình iu quý, anh ấy cũng đã ko vì thế mà hết yêu thương tôi. Khi tôi lỗi hẹn với bạn, bạn cũng đã ko vì thế mà ko thèm chơi với tôi nữa … Tôi hiểu mình thật may mắn!

Sách thường nói thật nhiều, rằng hình như ko ai nhận ra rằng mình đang theo đuổi điều gì, cho tới khi mình đi trật mục tiêu, và giật mình bàng hoàng vì đã quá muộn … Mục tiêu của mỗi người là gì? Là sống thật trọn vẹn, làm những điều mình muốn, thanh thản mỗi ngày mình sẽ đi qua, là chia sẻ cuộc sống và cảm nhận niềm vui từ những điều mình làm cho người khác. Không phải học thật giỏi, kiếm việc làm thật ngon, có nhìu tiền và có nhà đẹp, đó chỉ là điều kiện, chứ ko phải mục đích!

Vậy phải phân chia như thế nào cho đúng đây!? Đôi lúc cũng khó khăn lắm, nhưng rồi điều quan trọng là hãy tự hỏi mình, điều gì khiến bạn vui vẻ và hạnh phúc hơn? Chỉ như vậy chắc cũng ko khó để lựa chọn lắm đâu nhỉ …