1h sáng, ko phải ko ngủ dc, chỉ là đầu đau như búa bổ, và mai thì có một cuộc hẹn quan trọng, ko thể ko ngủ, nhưng … người ta bảo ko nên cố điều gì, điều gì cũng vậy, càng cố càng khó đạt được!
Dậy, đọc truyện của Phan Hồn Nhiên, Người mưa, ko hiểu lắm tựa đề, chỉ bất chợt như muốn khóc khi đọc tới đoạn kết “Anh biết là em ko tha lỗi. Nhưng a vẫn xin lối vì làm e thương tổn. Và anh đang bắt đầu hiểu, điều gì quan trọng nhất trong cuộc đời mình. Anh muốn nói với em rằng, anh nhớ em nhiều lắm. Giá như a là món đồ chơi hỏng, và e nhận sửa…” Một ý tưởng lạ lùng, “giá như anh là món đồ chơi hỏng, và em nhận sửa …” Đó có phải là tình yêu? Mỗi người trong chúng là một món đồ chơi hỏng, và tình yêu đem tới cho ta một người thợ tuyệt vời, để sửa chính ta! Mọi thứ, thường là thế, mọi điều, thường là thế, lúc nào cũng có lí do!
Chuyện kể về một cô bé dân kĩ thuật xấu xí, phải chăng mình đồng cảm bởi chẳng khác gì mình, con bé cũng gầy nhom và bừa bộn … Nhưng cuối cùng có một chàng hoàng tử tới, và yêu cô ấy! Vì cô ấy biết đánh đàn, dĩ nhiên là ko phải chỉ vì thế, người ta yêu nhiều hơn thế, có điều đó cũng là một lí do, những người có tài thì thường tới với nhau! Mình thì ko có tài, chẳng có gì đặc biệt, sẽ ko ai gân cổ lên cãi cả, mình biết! Đang đọc quyển Tin ở chính mình. Mình đang đọc, và biết là mình cần đọc hết đống sách ở FAHASA thì mới mong thay đổi được. Nhưng dĩ nhiên là ko bao giờ đọc hết, cũng đã định mua một tháng một quyển, nhưng rồi nhà xuất bản hàng tháng ra cả chục quyển như vậy!
2! hôm nay toàn kể chuyện tình yêu, tự nhiên test, tự nhiên ngẫm, thấy 2! hình như đang nói tới một tình yêu nào xa vời lắm, ko ở quanh quen thuộc, giật mình! Chả hiểu làm sao!
Hoàng tử thì chỉ có trong chuyện cổ tích, cũng như những chuyện tình lãng mạn thì chỉ có ở trên phim, làm gì có chuyện một đứa con trai đi đan áo, làm gì có chuyện con trai nấu ăn cho vợ ngồi chơi! Mình chỉ đọc, chỉ nhận ra một vài câu đúng đúng, nhiều lúc thấy hay hay! Giống như Minh, có khi mọi thứ đang ổn, lại muốn một điều gì bất ổn, có điều, mình là công chúa, nếu có thể là công chúa, chứ ko phải hoàng tử, và mình thì ko đủ giàu có để có những điều bất ổn mà mình muốn! Cũng chẳng đủ tài năng, hay đúng hơn là ko đủ dũng cảm để lựa chọn, yên ổn là điều tốt nhất!
Ngủ thôi, viết ra nhẹ đầu sẽ dễ ngủ hơn! Chỉ thế thôi, ai đọc tới đây thì chúc một ngày tốt lành để cảm ơn nha!
Dậy, đọc truyện của Phan Hồn Nhiên, Người mưa, ko hiểu lắm tựa đề, chỉ bất chợt như muốn khóc khi đọc tới đoạn kết “Anh biết là em ko tha lỗi. Nhưng a vẫn xin lối vì làm e thương tổn. Và anh đang bắt đầu hiểu, điều gì quan trọng nhất trong cuộc đời mình. Anh muốn nói với em rằng, anh nhớ em nhiều lắm. Giá như a là món đồ chơi hỏng, và e nhận sửa…” Một ý tưởng lạ lùng, “giá như anh là món đồ chơi hỏng, và em nhận sửa …” Đó có phải là tình yêu? Mỗi người trong chúng là một món đồ chơi hỏng, và tình yêu đem tới cho ta một người thợ tuyệt vời, để sửa chính ta! Mọi thứ, thường là thế, mọi điều, thường là thế, lúc nào cũng có lí do!
Chuyện kể về một cô bé dân kĩ thuật xấu xí, phải chăng mình đồng cảm bởi chẳng khác gì mình, con bé cũng gầy nhom và bừa bộn … Nhưng cuối cùng có một chàng hoàng tử tới, và yêu cô ấy! Vì cô ấy biết đánh đàn, dĩ nhiên là ko phải chỉ vì thế, người ta yêu nhiều hơn thế, có điều đó cũng là một lí do, những người có tài thì thường tới với nhau! Mình thì ko có tài, chẳng có gì đặc biệt, sẽ ko ai gân cổ lên cãi cả, mình biết! Đang đọc quyển Tin ở chính mình. Mình đang đọc, và biết là mình cần đọc hết đống sách ở FAHASA thì mới mong thay đổi được. Nhưng dĩ nhiên là ko bao giờ đọc hết, cũng đã định mua một tháng một quyển, nhưng rồi nhà xuất bản hàng tháng ra cả chục quyển như vậy!
2! hôm nay toàn kể chuyện tình yêu, tự nhiên test, tự nhiên ngẫm, thấy 2! hình như đang nói tới một tình yêu nào xa vời lắm, ko ở quanh quen thuộc, giật mình! Chả hiểu làm sao!
Hoàng tử thì chỉ có trong chuyện cổ tích, cũng như những chuyện tình lãng mạn thì chỉ có ở trên phim, làm gì có chuyện một đứa con trai đi đan áo, làm gì có chuyện con trai nấu ăn cho vợ ngồi chơi! Mình chỉ đọc, chỉ nhận ra một vài câu đúng đúng, nhiều lúc thấy hay hay! Giống như Minh, có khi mọi thứ đang ổn, lại muốn một điều gì bất ổn, có điều, mình là công chúa, nếu có thể là công chúa, chứ ko phải hoàng tử, và mình thì ko đủ giàu có để có những điều bất ổn mà mình muốn! Cũng chẳng đủ tài năng, hay đúng hơn là ko đủ dũng cảm để lựa chọn, yên ổn là điều tốt nhất!
Ngủ thôi, viết ra nhẹ đầu sẽ dễ ngủ hơn! Chỉ thế thôi, ai đọc tới đây thì chúc một ngày tốt lành để cảm ơn nha!