Blog Y!360

Việc lựa chọn người ấy phải do con tự định đoạt, vì việc đó quan hệ trọn đời con. Ý kiến của ba chỉ là để hướng dẫn con phần nào thôi.

Ba hân hoan tưởng tượng đến một ngày nào đó con gái ba với cặp má ửng hồng e lệ, giọng nói run run cảm động, báo cho ba biết một chàng trai sắp sửa đến xin ba được cưới con.

Khi ấy, ba sẽ hoàn toàn sung sướng với hi vọng rằng chàng rể của ba không phải là một anh chàng quá bảnh trai và khéo nói. Vì một chàng trai như thế thường là được nhiều cô gái say mê và tính tình của họ thường là kiêu kì, thiếu chung thủy!

Ba không ưa những anh chàng quá chải chuốt bề ngoài. Sự chải chuốt ấy chiếm quá nhiều thời giờ trong đời họ, còn đâu dành cho hạnh phúc của kẻ khác!

Ba không ưa những anh chàng quá lập dị, ăn mặc, cử chỉ lố lăng. Họ đâu biết thích ứng với hoàn cảnh và cư xử cho phù hợp với xung quanh?

Ba không ưa những anh chàng quá tỏ ra thông thái, không ai có thể làm vừa lòng họ. Họ tự phụ với sự hiểu biết của mình, song thực ra họ thường không quyết đoán và kém phần khẳng khái. Trí óc đa dạng của họ làm người khác thán phục, nhưng không sưởi ấm một ai!

Ba không ưa những anh chàng quá tỏ ra ham công tiếc việc. Họ không còn thì giờ để thưởng thức thiên nhiên, không biết sống hồn nhiên đơn giản, và không còn đủ tâm trí khoáng đạt để yêu thương. Công việc của họ chẳng khác gì những vực sâu vùi lấp tâm hồn họ.

Ba không ưa những anh chàng tỏ ra quá đạo đức. Quy phạm đạo đức của họ che mắt cả thế giới hữu hình, làm họ thiếu thực tế. Họ thường đòi hỏi quá đáng với người vợ và quá ít quan tâm đến giá trị của miếng cơm manh áo.

Ba không ưa những anh quá giàu sang. Họ còn bận tâm lo cho sản nghiệp mỗi ngày một lớn, của cải mỗi ngày một nhiều. Như thế còn đâu cho tình gia đình?

Ba không ưa… Ba không ưa…

Có lẽ con sẽ nghĩ thầm: Thế người ta cũng không ưa ba thì sao?

Khoan đã! Người chồng của con gái ba, thì thế nào ba chẳng ưa… miễn là họ chân thành. Nhất là phải quân bình, đừng quá thiên lệch về một đức tính nào ba kể trên. Ba chỉ cầu mong ở họ một tâm hồn cao thượng, dù ở bất kì một địa vị nào…

Bức thư dưới đây là của một nhà văn Pháp, ông Rene Certone viết cho cô con gái khi ông bị cầm tù trong thế chiến thứ 2.
…………………………………………………………….
người ấy của mình đủ hết tất cả các điều kiện, hehe!

Blog Y!360

Viết cái title, giật mình vì hôm nay sinh nhật một người, một người đã từng rất gần, mà cũng từng rất xa, rồi quên quên nhớ nhớ, có những điều ta hiểu rằng mãi mãi sẽ không quên được, dù lòng muốn quên, quên sạch như chưa từng biết!
Một tuần trời, học hành, đi về đi về, mệt mỏi, tưởng như cuộc sống bên ngoài chính là lớp, là thầy, là vật lộn với những cơn buồn ngủ suốt ngày … Trở về nhà, cái ấm áp cũng ko làm mình đỡ mệt, nhưng vẫn thở phào khi về tới cửa, ở nhà, nghĩa là được làm tất cả những gì mình muốn, tất cả!
Hôm nay mới rảnh ra một chút, lượn lờ blog, có một cuộc hẹn cuối tuần, và một đống việc muốn làm mà chả muốn nhớ!
Cuộc sống xung quanh y như một bộ phim, mà mình thì ko muốn mình xuất hiện trong đó chút nào, chỉ muốn lặng im ngồi đây, nhìn ngắm cách mọi người nói với nhau, viết cho nhau, iu nhau và ghét nhau… Có những người bạn, ko biết có được gọi là bạn ko, tạm gọi là những người quen đi! Có những người quen mà cuộc sống của họ thân thuộc với mình đến lạ kì, vì mình biết quá nhiều, ngắm nhìn cuộc sống của họ, quan tâm y như đó thật sự là một người bạn, một thói quen kì lạ khó bỏ. Nhưng họ ko biết mình, mà mình cũng ko muốn xuất hiện. Nhiều lúc “vắt tay lên trán” cũng nghĩ liệu có lúc nào đó một duyên may nào đó cho mình gặp họ, ko phải qua lời kể, ko phải những câu chuyện hay những dòng tâm sự trên blog, mà thực sự ngoài đời, và mình nói “thật ra mình biết u lâu lắm rồi!” Rồi bất chợt họ kể, và mình nói “hi, cái đó mình biết lâu lắm rồi!”. Buồn cười quá! Vì bên mình biết bao bạn bè, chẳng thế giành đủ thời gian cho mọi người, vì sao lại thêm một ai đó ko hẳn là bạn, cũng chả phải người quen …
Đôi khi, có những điều người khác đùa, mình lại nghĩ là thật, và rồi những điều người khác nói thật, thì mình lại đùa. Tự nhiên giống như mình rơi vào thế làm ai đó tổn thương, dù mình thật sự ko hề cố ý! Mình bối rối, ko biết nên thế nào, phải làm thế nào nhỉ, làm thế nào đây!???
Mình chỉ thik làm khán giả, chỉ thik đứng ngoài tất cả mọi chuyện, ít nhất là vào lúc này, ai đó làm cascadeur ko???!

Blog Y!360

Đôi khi mình cũng hay nghĩ về bạn bè, về cuộc sống xung quanh, về ý nghĩa của những điều người ta làm hay không làm, cố gắng hiểu ra căn nguyên của mọi việc, và rồi hiểu ít nhất là hiểu đủ để cảm thông nếu đó là một việc làm không hoàn toàn đúng, hoặc là hiểu, đủ để hiểu một ai đó, dù biết mình chả là gì cả với người ta… Tự đổ lỗi rằng tính nó vậy rồi, ko sửa được! Đó là cách dễ dàng nhất!
Cuộc sống với mình cũng giống như kì thi, gồm nhiều môn, môn nào mình cũng muốn được điểm tốt, môn nào cũng muốn học thật kĩ càng, muốn chăm chút và hiểu tường tận … nhưng dĩ nhiên, mình là một con người nhiều lỗi hỏng hóc, và không phải cứ có một chàng thợ máy tới sửa là nó sẽ ko hỏng nữa! Có khi nó còn hỏng nhiều hơn!
Bạn bè làm mình nghĩ nhiều nhất. Nhiều lúc có lỗi, như hôm kia, hay như hôm nay, một chút thương hại! Dù tình cảm ấy, suy nghĩ ấy, bây giờ và cả sau nữa, sẽ chả có ý nghĩa gì với tụi nó! Giận chính mình, vì sao không thể tình cảm hơn? Nhiều khi mình ước, mình có thể thôi ko tự đấu tranh giữa có và không, thôi băn khoăn và dè dặt khi nói ta cũng nhớ mi lắm, thôi sợ rằng từ ngữ sẽ trở nên sáo rỗng… Nhưng đáng tiếc là mọi điều đã qua rồi, và mình sẽ không có gì phải nghĩ nữa, qua rồi, qua rồi kia mà, quên đi vì mình sẽ chẳng sửa nổi những điều đã qua … Lại thêm một lời hứa hẹn, hứa với chính mình, uh, lần sau, lần sau nhất định ta sẽ dành thời gian, không chắc là lần sau nữa … Nhìn bạn, và rồi thấy lo, nếu nó cứ như thế, rồi sẽ tới đâu??? Mình biết là mình ko giúp gì được, sẽ là như thế, ko thể lo hay giúp gì được cả … nhưng bạn có sự lựa chọn cho riêng mình, đi theo con đường mà bạn cho rằng nó hay ho, sôi động, dù con đường ấy có là cái mà mình gọi là phù phiếm thì nào có ý nghĩa gì, chắc chắn nó chả mảy may ảnh hưởng tới sự lựa chọn của bạn … Đôi lúc tự hỏi, bạn có phải là để mặc cho tới khi bạn sụp đổ, ngã quỵ mới ở bên cạnh hay ko? Không, chắc chắn mình ko mong rằng điều gì đó xấu sẽ xảy ra với bạn, mình mong rằng, dù lựa chọn của bạn như thế nào, bạn cũng sẽ may mắn, sẽ cảm thấy luôn vững tin vào lựa chọn của mình, và dù bạn ko thành công, hay thất bại thảm hại thì ít nhất cũng vẫn cảm thấy đủ niềm tin vào lựa chọn kế tiếp, và sống hết mình với lựa chọn đó, hết mình, và hạnh phúc nữa …
Người ta và cả mình, hay suy nghĩ về lựa chọn. Nhưng lựa chọn chỉ là một phần nhỏ bé của cuộc sống, quan trọng vẫn là, như người ta thường nói, sống thế nào với lựa chọn ấy. Mình cố gắng hết mình, và hạnh phúc từng giây phút được sống và được cảm nhận, vì đó là cách mình lựa chọn, còn bạn có thể lựa chọn một khoảng khắc, để rồi im lìm mãi mãi …
Mình khám phá bản thân, nhận ra đôi khi thấy mình thật vĩ đại, hiếm hoi trở nên vĩ đại, còn nhiều khi thật nhút nhát, yếu đuối và kém cỏi … nhưng thay vì trách móc và tránh xa như mình thường làm với người khác, mình có thể đổ lỗi đủ thứ lí do và cho bản thân nhiều cơ hội hơn! Mình phì cười khi nghĩ ra điều ấy lúc ngồi trên xe sau lưng anh, và thấy mình giống y như những người mình từng chê trách!!!
Trời đang mùa xuân, và mình thì đang hạnh phúc, hạnh phúc thật sự, ko phải tưởng tưởng, bởi từng trong mỗi câu mình nói, mỗi điều mình làm đều vui tươi hớn hở, dù gặp phải điều gì đi chăng nữa, dù miệng lải nhải buồn quá!
Nhắm mắt lại, cảm nhận từng giây đồng hồ qua, tập trung vào bài giảng mỗi buổi học, làm việc gì ra việc nấy và mỗi lúc chỉ nghĩ tới điều hiện tại, mọi thứ đơn giản hơn mình tưởng!
Mùa xuân làm mọi thứ trở nên đẹp hơn, mình thì ko đẹp ra được, vì xấu quá ko đẹp nổi nhưng mà nghĩ thì thay đổi, tích cực hơn nhiều rồi í! Ko biết cám ơn ai được, cảm ơn mùa xuân vậy!!!
……………………..
P/S: xin lỗi vì ta đã ko tới, xin lỗi vì ta đã đắn đo, dù thế nào ta cũng cảm thấy cần xin lỗi, ít nhất, dù mi ko nhận, ta vẫn cảm thấy mình đỡ hơn… mặc dù, ta rất ghét những điều làm rồi mới xin lỗi, nhưng xin lỗi vẫn hơn! Anyway, xin lỗi, thế thui!

Blog Y!360

Dạo này thêm một thói quen vào mục những thói quen kì lạ của mình! Ẩn nick YM, lâu lâu bật lên, chờ cho những cái mặt YM vàng vàng trở thành đen ngấm hết thì lại online! Đêm thức, và ngủ ngày, nhiều lúc nghĩ mình đang điên! Nhưng cả ngày gần như chẳng tập trung được chút nào, vẩn vơ nghĩ, rồi dọn dẹp, làm cái này cái kia, nhất quyết ko thể ngồi vào bàn quá 15p!!!
Nhiều lúc mình sợ mấy cái thói quen của mình, sợ bởi nó chả có gì là tốt! Nhưng bỏ thì …
Thôi, nhảm!

Blog Y!360

Trở về nhà …
Phải đi xa mới thấy có những điều thân thuộc tưởng chừng chẳng có ý nghĩa gì lại trở nên quan trọng và làm mình nhung nhớ đến thế!
Về quê, niềm vui, bận rộn và … cũng lặng im âm thầm như đi trốn một điều gì … những ngày cuối năm, nhiều điều để nghĩ suy, nhiều điều còn chưa dám quyết định, nhiều những dự định không thành, những bực bội và buồn phiền, bất chợt, nhiều lúc nghĩ về quê là chạy trốn!!!
Còn ở đâu tốt hơn khi ta tới một nơi mà chẳng ai biết nhiều về ta, chẳng ai quan tâm ta là ai, kém cỏi như thế nào, ta được im lặng, được ko trả lời, được quyền miến nhiều việc và được sống bên cạnh những suy nghĩ ngây thơ của mấy đứa em thân iu!
Nhưng rồi ta nhớ … nhớ những điều thân quen, nhớ cảm giác tự tin khi đi trên đường, nhớ cảm giác thân quen những khuôn mặt, nhớ cảm giác có vòng tay yêu thương luôn chờ ta đâu đó …
Đi thật xa, và trốn! Lặng im ngắm cách mọi người cư xử với nhau, hiểu được nhiều điều, hiểu được cái gì là quan trọng, hiểu cả những điều cần hiểu và không nên hiểu …
Trở về … những quyết định trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết, ta thanh thản và thấy mình bình yên, bên gia đình, bên tình yêu và thấy mùa xuân thật đẹp!
Bất chợt thấy mình cười vui trong trẻo như mấy đứa em ở nhà, và bất chợt thấy mình đã đủ sức xông vào khó khăn …
Tự nhiên phát hiện, trời xuân bao giờ cũng lành lạnh, để người với người thấy ấm khi bên nhau!