Blog Y!360

Trở về nhà …
Phải đi xa mới thấy có những điều thân thuộc tưởng chừng chẳng có ý nghĩa gì lại trở nên quan trọng và làm mình nhung nhớ đến thế!
Về quê, niềm vui, bận rộn và … cũng lặng im âm thầm như đi trốn một điều gì … những ngày cuối năm, nhiều điều để nghĩ suy, nhiều điều còn chưa dám quyết định, nhiều những dự định không thành, những bực bội và buồn phiền, bất chợt, nhiều lúc nghĩ về quê là chạy trốn!!!
Còn ở đâu tốt hơn khi ta tới một nơi mà chẳng ai biết nhiều về ta, chẳng ai quan tâm ta là ai, kém cỏi như thế nào, ta được im lặng, được ko trả lời, được quyền miến nhiều việc và được sống bên cạnh những suy nghĩ ngây thơ của mấy đứa em thân iu!
Nhưng rồi ta nhớ … nhớ những điều thân quen, nhớ cảm giác tự tin khi đi trên đường, nhớ cảm giác thân quen những khuôn mặt, nhớ cảm giác có vòng tay yêu thương luôn chờ ta đâu đó …
Đi thật xa, và trốn! Lặng im ngắm cách mọi người cư xử với nhau, hiểu được nhiều điều, hiểu được cái gì là quan trọng, hiểu cả những điều cần hiểu và không nên hiểu …
Trở về … những quyết định trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết, ta thanh thản và thấy mình bình yên, bên gia đình, bên tình yêu và thấy mùa xuân thật đẹp!
Bất chợt thấy mình cười vui trong trẻo như mấy đứa em ở nhà, và bất chợt thấy mình đã đủ sức xông vào khó khăn …
Tự nhiên phát hiện, trời xuân bao giờ cũng lành lạnh, để người với người thấy ấm khi bên nhau!