Blog Y!360

Viết cái title, giật mình vì hôm nay sinh nhật một người, một người đã từng rất gần, mà cũng từng rất xa, rồi quên quên nhớ nhớ, có những điều ta hiểu rằng mãi mãi sẽ không quên được, dù lòng muốn quên, quên sạch như chưa từng biết!
Một tuần trời, học hành, đi về đi về, mệt mỏi, tưởng như cuộc sống bên ngoài chính là lớp, là thầy, là vật lộn với những cơn buồn ngủ suốt ngày … Trở về nhà, cái ấm áp cũng ko làm mình đỡ mệt, nhưng vẫn thở phào khi về tới cửa, ở nhà, nghĩa là được làm tất cả những gì mình muốn, tất cả!
Hôm nay mới rảnh ra một chút, lượn lờ blog, có một cuộc hẹn cuối tuần, và một đống việc muốn làm mà chả muốn nhớ!
Cuộc sống xung quanh y như một bộ phim, mà mình thì ko muốn mình xuất hiện trong đó chút nào, chỉ muốn lặng im ngồi đây, nhìn ngắm cách mọi người nói với nhau, viết cho nhau, iu nhau và ghét nhau… Có những người bạn, ko biết có được gọi là bạn ko, tạm gọi là những người quen đi! Có những người quen mà cuộc sống của họ thân thuộc với mình đến lạ kì, vì mình biết quá nhiều, ngắm nhìn cuộc sống của họ, quan tâm y như đó thật sự là một người bạn, một thói quen kì lạ khó bỏ. Nhưng họ ko biết mình, mà mình cũng ko muốn xuất hiện. Nhiều lúc “vắt tay lên trán” cũng nghĩ liệu có lúc nào đó một duyên may nào đó cho mình gặp họ, ko phải qua lời kể, ko phải những câu chuyện hay những dòng tâm sự trên blog, mà thực sự ngoài đời, và mình nói “thật ra mình biết u lâu lắm rồi!” Rồi bất chợt họ kể, và mình nói “hi, cái đó mình biết lâu lắm rồi!”. Buồn cười quá! Vì bên mình biết bao bạn bè, chẳng thế giành đủ thời gian cho mọi người, vì sao lại thêm một ai đó ko hẳn là bạn, cũng chả phải người quen …
Đôi khi, có những điều người khác đùa, mình lại nghĩ là thật, và rồi những điều người khác nói thật, thì mình lại đùa. Tự nhiên giống như mình rơi vào thế làm ai đó tổn thương, dù mình thật sự ko hề cố ý! Mình bối rối, ko biết nên thế nào, phải làm thế nào nhỉ, làm thế nào đây!???
Mình chỉ thik làm khán giả, chỉ thik đứng ngoài tất cả mọi chuyện, ít nhất là vào lúc này, ai đó làm cascadeur ko???!